Trúc Mã Thiên Giáng

Chương 7

02/08/2025 23:45

Khóe mắt anh đỏ ửng, giọng nói khàn đặc, đến cuối câu không kiềm được mà nghẹn ngào.

Quen biết ba năm, tôi chưa từng thấy Bùi Hằng thất thế đến vậy.

Nhưng, thế thì sao?

Chuyện bị c/ôn đ/ồ chặn ở ngõ hẻm, tất cả đều là giả dối.

Chính mắt tôi đã thấy Giang Tử Du cùng đám người đó hút th/uốc ở cổng sau trường.

Nhưng, chuyện này không liên quan gì đến tôi.

Sắc mặt bình thản, tôi lấy điện thoại ra, cười khẩy lật tìm Wechat của Giang Tử Du trong danh sách đen.

"Bùi Hằng, tình cảm của anh, đúng là quá rẻ mạt."

Khoảnh khắc nhìn thấy màn hình đầy những hình ảnh nhơ nhuốc, sắc mặt Bùi Hằng lập tức tái mét.

Anh hoảng hốt muốn phủ nhận, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

"Anh không biết, anh thực sự không biết cô ấy chụp những thứ đó."

"Tối hôm đó Giang Tử Du khóc, cô ấy c/ầu x/in anh ở lại với cô ấy một lần, rồi sẽ buông tay."

"Anh uống chút rư/ợu, say quá nên mới..."

Mọi lời giải thích đều trở nên vô vọng, Bùi Hằng cúi đầu im lặng.

Một lúc lâu sau, anh mới dồn hết can đảm, thận trọng hỏi thử:

"Lâm Thư, anh không còn cơ hội nữa phải không?"

Giờ nghỉ trưa kết thúc, cửa phòng được mở từ bên ngoài.

Tôi ôm tập bài tập vội vã đi qua người anh, không ngoái lại nhìn thêm lần nào.

19

Sau khi thi đại học xong, tôi tìm một công việc b/án thời gian bao ăn ở, không quay lại nhà họ Bùi nữa.

Bùi mẫu thỉnh thoảng lại đến thăm tôi, chúng tôi không hề trở nên xa cách vì khoảng cách.

Ngày quay trường nhận giấy báo nhập học, dưới gốc cây lớn ở cổng trường, tôi lại gặp Bùi Hằng.

Anh chống gậy đứng lặng chờ tôi, trên tay cầm giấy báo nhập học của Đại học A.

Không lâu trước đó, tôi từ miệng Bùi mẫu biết được Bùi Hằng hai ngày trước khi thi đại học bị c/ôn đ/ồ chặn trong ngõ hẻm đ/á/nh g/ãy chân.

Nhưng anh vẫn cắn răng kiên quyết dự thi.

Những ngày này anh g/ầy đi nhiều, thần sắc tiều tụy, ánh nắng xuyên qua tán cây rơi trên mặt vẫn toát lên vẻ u ám.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, trên mặt Bùi Hằng mới lộ ra chút vui mừng.

"Lâm Thư, em đừng hòng thoát khỏi anh."

"Anh có cả đời kiên nhẫn, đến Đại học A chúng ta bắt đầu lại."

"Một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì ba năm, bao nhiêu năm anh cũng sẽ đợi em."

Mắt anh đỏ hoe, ánh nhìn chứa đầy sự ám ảnh và chiếm hữu.

Đúng là miếng cao dán chó không thể vứt đi.

Tôi nhíu mày, từ trong túi lấy giấy báo nhập học của Hoa Đại ra trước mặt anh.

"Bùi Hằng, đừng đến quấy rầy tôi nữa."

"Nhà họ Bùi cưu mang tôi 3 năm, nhưng ba tôi đã c/ứu mạng anh, tôi không hề n/ợ anh."

Bùi Hằng toàn thân r/un r/ẩy, ánh mắt suy sụp và tuyệt vọng.

Tất cả dường như trở lại lúc ban đầu.

Trước núi sau núi đều có bến đò, mỗi người về thuyền của mình.

20

Bước ra khỏi cổng trường, Tần Triệu Xuyên đã đợi từ lâu.

Chàng trai vắt túi sách, mặc áo thun ngắn tay màu đen, cổ áo hơi mở.

Một tay cầm ô, một tay bó hoa diên vĩ tím lớn.

Những bông hoa nở rộ, nồng nàn, giống hệt tình cảm yêu mến mà anh không giấu nổi đang tuôn trào.

Hoa rơi vào lòng tôi, tỏa ra chút mát lạnh phảng phất hơi nước.

Tôi ngạc nhiên phát hiện trong bó hoa còn giấu một mảnh giấy tình hồng nhỏ.

Có chút quá ngây thơ.

Tần Triệu Xuyên lại cực kỳ căng thẳng không dám nhìn tôi, mắt hướng về phía trước miệng còn lẩm bẩm.

"Sao kẻ đến sau lại chiếm chỗ trên, vì kẻ đến sau lại tranh giành..."

Nghe rõ rồi tôi không nhịn được bật cười, lén nắm ch/ặt tay anh.

"Tần Triệu Xuyên, là anh đến trước."

"Rốt cuộc, chúng ta đã là thanh mai trúc mã mà."

21

Năm lớp tám bị chặn ở ngõ hẻm đ/á/nh đ/ập, Tần Triệu Xuyên từng sang nhà tôi ăn cơm nhờ một thời gian.

Mỗi ngày tan học anh đều lấy tiền tiêu vặt dẫn tôi đi ăn xiên nướng.

Ăn xiên nướng chán rồi, lại đổi thành kem.

Ăn kem chán rồi, lại đổi thành bánh ngọt.

Anh không biết chán dùng tiền tiêu vặt của mình m/ua đồ cho tôi ăn, cho đến khi bị ba tôi phát hiện ra lệnh cấm.

Đêm trước khi xuất ngoại, anh lén chạy sang nhà tôi tặng bánh kem dâu tây, nói liến thoắng không ngừng.

"Lâm Thư, anh để dành tiền tiêu vặt, sau này đều cho em xài!"

"Lâm Thư, em cũng thi vào Hoa Đại đi."

"Anh xin em, thế là chúng ta sẽ là thanh mai trúc mã."

"Em không được quên anh, đừng coi thường sợi dây liên kết giữa chúng ta đó!"

"Lâm Thư, đợi anh, anh sẽ trở về!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Nguyện Nguyện Chương 10
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giáo Sư Bùi Và Chó Điên Họ Phùng

8
Tôi là một đại ca hắc đạo. Vì muốn có được người anh rể xinh đẹp bị vợ bỏ chạy của mình, tôi đã diễn vai một thợ sửa xe thật thà, an phận trước mặt anh suốt sáu năm. Ban ngày thân thiết với anh rể, ban đêm lại lén lút “thân thiết” với anh rể. Về sau, tôi không nhịn được nữa, giữa ban ngày ban mặt trói anh rể lên giường. “Giáo sư Bùi từng thử đàn ông chưa?” “Thử rồi.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên. Tôi ngậm áo, ngửa đầu thở ra một hơi, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Bùi Xuyên rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là “Phùng Mạn”. Phùng Mạn là chị gái tôi, gần đây vừa quay lại Thượng Cảng. Hôm nay Bùi Xuyên về muộn, chính là vì đi gặp chị ấy. Tôi bắt máy, vừa dọn qua những dấu vết hỗn loạn trên người Bùi Xuyên, vừa khàn giọng nói: “A lô.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thay Đồ Chương 11