Hắn cao khoảng 1m85, thân hình vạm vỡ, ngũ quan tuấn tú. Đầu cạo kiểu suôn gọn trông rất tinh thần, nhưng mặt mũi lại chi chít dấu chân - rõ ràng là kẻ bị tôi giẫm nhiều nhất. Không quan tâm những người khác, đôi mắt hắn như diều hâu tập trung nhìn chằm chằm vào quả cầu thêu.
"Bắt được ngươi rồi!"
Ngay lúc đó, một lực mạnh khủng khiếp siết lấy mắt cá chân tôi. Lợi dụng lúc tôi phân tâm, mấy gã đàn ông đồng loạt túm lấy cẳng chân, cố kéo tôi ngã xuống. Và quả cầu thêu cũng vụt rơi từ trên cao xuống ngay khoảnh khắc ấy.
Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi không kịp nghĩ ngợi. Một chiêu Vô Ảnh Cước vung ra, hạ gục tất cả đám đàn ông vây quanh. Sau đó bật người lên, lao thẳng về phía quả cầu.
Lúc này, quả cầu đã nằm gọn trong vòng tay gã to con kia.
"Đưa đây!"
"Gi*t tao cũng không đưa!"
"Tao đ/á/nh thiệt đấy!"
Ánh mắt thà ch*t không hàng của hắn khiến tôi chùn bước. Lòng dạ hơi mềm lại, nhưng nghĩ đến căn hộ, chiếc xe cùng gian cửa hàng...
"Xem chiêu!"
Quả nhiên là một tay hào kiệt. Cánh tay gần g/ãy rồi vẫn không rên một tiếng, cố thủ ôm ch/ặt quả cầu.
"10! 9! 8!"
Màn hình điện tử vang lên hồi đếm ngược chói tai. Tôi nghiến răng, bàn tay khép ch/ặt, một chưởng đ/âm thẳng vào huyệt sau ót. Hắn choáng váng lảo đảo mấy bước nhưng vẫn không ngã. Tôi bắt đầu cảm thấy nể phục. Thể chất này tuyệt đối không phải dạng vừa đâu.
Để bày tỏ sự kính phục, tôi tặng thêm một chiêu nữa. Cuối cùng, gã đàn ông lảo đảo ngã xuống sàn, trong tay vẫn ôm ch/ặt quả cầu thêu khi ngất đi.
"3! 2! 1! Hết giờ!"
8
Cha của Giang Sa Sa - Giang Vệ Quốc - năm nay hơn sáu mươi tuổi, khuôn mặt vuông vức đầy uy nghiêm, khí thế dữ dội. Ông chắp tay sau lưng đi vòng quanh phòng VIP khách sạn, thi thoảng liếc tôi ánh mắt gi/ận dữ:
"Cô bé này, phá rối cái gì thế?! Cô có biết nhà họ Giang chuẩn bị bao lâu cho lễ ném cầu kén rể không? Thôi được rồi, xem cô còn trẻ người non dạ, cút đi đừng ở đây gây rối nữa!"
Quả nhiên tôi không nhầm. Giang Vệ Quốc bề ngoài dữ dằn nhưng bụng dạ lại tốt bất ngờ.
Trên đường đi, tôi và Tống Phi Phi đã dò la nhiều chuyện, hiểu sơ qua về gia tộc họ Giang. Đây là gia đình doanh nhân từ thiện nổi tiếng địa phương. Ba đời nhà Giang Vệ Quốc làm nông dân nghèo, tuy ít học nhưng ông dựa vào trí thông minh và khí chất quyết đoán để gây dựng cơ nghiệp. Sau khi phát đạt, ông không quên bà con quê nhà, bỏ tiền xây cầu sửa đường, ủng hộ trường học... Dù xuất thân nông thôn nhưng ông không trọng nam kh/inh nữ, cưng chiều đứa con gái đ/ộc nhất như ngọc như ngà.
Tiếc thay, số phận Giang Sa Sa lại đầy rẫy bất hạnh. Năm 22 tuổi cô yêu một chàng trai, sau 5 năm tình cảm chuẩn bị kết hôn thì người yêu ch*t đuối. Năm 30 tuổi vừa thoát khỏi ám ảnh tình cũ, hẹn hò bạn trai thứ hai. Đúng ngày đính hôn, chàng trai gặp t/ai n/ạn xe qu/a đ/ời. Giang Sa Sa tự nhận mình khắc chồng, không muốn kết hôn nữa. Nhưng cơ nghiệp đồ sộ của nhà họ Giang cần người kế thừa. Thế là ông nghĩ ra kế sách này: Trọng thưởng cầu con - chỉ cần đứa trẻ, không cần đàn ông.
"Tôi giành được cầu rồi, tôi không đi."
Giang Vệ Quốc nghe xong phì cười:
"Cô giành được thật đấy, nhưng cô là đàn bà. Hai người đàn bà làm sao sinh con được?"
Giang Sa Sa mím môi cười khúc khích:
"Em gái à, chị rất thích em nhưng tiếc quá, em là con gái mà."
9
"Dù tôi là phụ nữ, nhưng nếu muốn có con, chỉ tôi mới giúp được cô."
Giang Vệ Quốc thấy tôi cứng đầu thì nhức hết cả óc. Ông quay sang Tống Phi Phi:
"Cô bé, khuyên bạn cô đi."
Tống Phi Phi thành khẩn đáp:
"Thưa ông Giang, bạn tôi nói thật. Chỉ chúng tôi mới giúp tiểu thư Giang toại nguyện."
"Hừ!"
Giang Vệ Quốc đang xoa thái dương thì Giang Sa Sa bỗng cười lạnh.
"Choang!"
Một chén trà vỡ tan dưới chân tôi, bã trà b/ắn đầy ống quần:
"Cút ngay! Đồ tiện nhân kia biến khỏi đây mau!"
Giọng nói the thé khàn đục như đàn bà trung niên bốn mươi tuổi, hoàn toàn khác với chất giọng trong trẻo lúc nãy. Tôi ngẩng phắt lên nhìn Giang Sa Sa. Khuôn mặt cô méo mó dữ tợn, vừa gào thét vừa xông tới. Giang Vệ Quốc hốt hoảng hét lớn:
"Người đâu! Kh/ống ch/ế tiểu thư lại mau!"
Hai vệ sĩ mặc vest lao vào, khóa tay Giang Sa Sa thành thạo. Ông Giang đỏ mắt, lâu sau mới vẫy tay với tôi:
"Xin lỗi, con gái tôi bệ/nh cũ tái phát. Hai cô đi đi, đừng kích động nó nữa."
Cung Tật Ách* trên khuôn mặt Giang Sa Sa cao thẳng, mịn màng không gợn sóng. Người như vậy thân thể khỏe mạnh, thường ngày cảm cúm còn chẳng có, tuyệt đối không thể mắc bệ/nh t/âm th/ần như Giang Vệ Quốc nói.
(*Cung Tật Ách: Một bộ phận trong thuật xem tướng mặt, chỉ sức khỏe và bệ/nh tật)
Lúc này trời đã xế chiều, ánh hoàng hôn cam chiếu qua cửa kính khổng lồ rọi vào phòng. Tôi ngoái đầu nhìn Giang Sa Sa. Dưới ánh nắng, bóng cô in xuống sàn nhà mờ ảo kỳ dị.
Giang Sa Sa có bảy cái bóng.
10
Lúc bị vệ sĩ nhà họ Giang "mời" ra cửa, cả tôi và Tống Phi Phi đều ngơ ngẩn. Tống Phi Phi nhíu mày ngẩng mặt nhìn trời. Còn tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái bóng dài ngoẵng dưới chân.
Tại sao Giang Sa Sa lại có bảy cái bóng?
Ánh hoàng hôn trong khách sạn lúc nãy ẩn chứa đại huyền cơ. Đó là tia sáng cuối cùng trước khi mặt trời lặn, phân định âm dương. Từ đây âm thịnh dương suy, ngày đêm phân rõ. Thứ ánh sáng này chứa đựng khí âm dương, tựa gương chiếu yêu có thể phơi bày mọi u linh tà khí trên đời.
Trên người Giang Sa Sa có bảy con m/a bám theo.
Tôi và Tống Phi Phi đối diện cô ấy lâu như vậy mà hoàn toàn không phát hiện. Đột nhiên tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.
"Đứng lại!"
Đang lúc hai chúng tôi ngẩn ngơ, một bóng đen khổng lồ chắn ngang tầm mắt.