Ta khép mắt, bóng tối quen thuộc lại ùa về. Bên tai văng vẳng tiếng nàng thủ thỉ: 'Này, đừng ngủ vội. Hãy nhớ lấy ta - ân nhân c/ứu mạng của ngươi...'

'Hừ, ngủ mất rồi. Ta còn chưa kịp nói tên, sau này lấy gì báo đáp? Thật thiệt thòi quá...'

'Vân Hành.'

Ta mấp máy môi, cố gượng thốt lên danh tính mình trước khi chìm vào hư vô.

***

Tỉnh dậy, ta tưởng mình vừa thoát khỏi cơn mộng. Bóng hình tiểu nha đầu ấy tựa vệt sao băng, thoáng chốc đã tan biến.

Bậc cao tăng nhìn ta, bảo rằng vạn sự đều do mệnh số. Ta hỏi thăm về tiểu nha đầu, người chỉ lắc đầu huyền bí: 'Hữu duyên tất tương ngộ.'

Thân thể ta quả nhiên khỏe khoắn lạ thường. Ngay cả ngự y cũng kinh ngạc. Chuyện huyền diệu khó tin ấy, nếu chẳng trải qua, ta vĩnh viễn không dám tin.

Ta lùng sục khắp kinh thành, canh giữ dưới gốc cổ thụ xưa, nhưng vô vọng. Mãi đến ngày kia, sau tám năm cách biệt, một ánh mắt thoáng qua song cửa - chính là nàng.

Sách y thuật của ta chất đầy họa tượng nàng thuở thiếu thời. Giờ đây, tiểu nha đầu ngày nào đã hóa thành thiếu nữ anh tú, rực rỡ hơn vạn lần tưởng tượng. Nàng phi ngựa dạo phố, khí phách ngời ngời tựa thái dương.

Hóa ra nàng là ái nữ của Hoắc tướng quân, từ nhỏ theo phụ mẫu trấn thủ biên cương. Bấy lâu ta tầm nã khắp kinh kỳ mà chẳng gặp, là bởi lẽ ấy.

Mỗi yến hội có nàng, ta đều lặng lẽ chiêm ngưỡng. Muốn đến gần lại sợ hãi: Liệu nàng có nhớ chăng? Viên linh dược năm xưa nàng tặng, hẳn là chưa quên? Nàng còn đợi ta báo ân...

Hôm thưởng hoa tại phủ Thượng thư, ta quyết định xuất hiện. Ánh mắt nàng dừng trên gương mặt ta, lóe lên vẻ kinh ngạc thán phục, nhưng thiếu đi sự thân quen. Tim ta thắt lại: Nàng đã quên ta rồi.

Định tìm cơ hội giải bày, nào ngờ đâu lời đồn á/c ý bỗng nổi lên. Bọn tiểu thư khuê các đàm tiếu nàng là 'thổ bao', 'khờ dại nhìn Ninh Vương'. Gi/ận dữ, ta tìm thái tử huynh trừng trị bọn vô lại.

Ai ngờ thuộc hạ vụng về, biến lời đồn thành 'Hoắc cô nương si mê Ninh Vương'. Kỳ lạ thay, trong cơn tức gi/ận, lòng ta lại nhen nhóm niềm hoan hỉ khó tả.

Khi hay tin nàng đến Chu gia tương kiến, ta gằn giọng chất vấn thị vệ: 'Chu gia tiểu tử có gì hay? Mặt mũi thảm hại thế kia!' Rồi hậm hực hỏi A Thành: 'Ngươi thấy ta giờ đẹp trai hơn thuở nhỏ chứ?'

Lời đồn càng dữ dội. Nàng tìm đến để giải oan, ta lại hèn nhát trốn tránh. Đến lúc đối diện, tim đ/ập thình thịch, ta lại bỏ chạy. Sợ nghe những lời cự tuyệt, sợ bị phát hiện mình chính là thủ phạm.

Chưa kịp giãi bày, huyện Xươ/ng phát dịch. Ta vội để lại thư tín, hẹn về sẽ thổ lộ. Không ngờ nàng đuổi theo, vừa mừng vừa lo. Trong cơn sốt mê man, ta giả vờ yếu đuối để được nàng chăm sóc. Nghe tiếng nàng gọi 'Vân Hành', lòng rộn ràng vui sướng.

Hồi kinh, ta quỳ trước phụ hoàng cầu chỉ hôn. Thành thân hôm ấy, mẫu hậu khóc thành tiếng, hoàng tỷ đỏ hoe mắt. Cầm tay nàng bái đường, ta biết gia tộc đợi chờ ngày này đã lâu.

Cởi khăn che mặt, đôi mắt tân nương lấp lánh cười hỏi: 'Vân Hành, đây là cách ngươi báo ân sao?'

Ta siết ch/ặt bàn tay nàng, giọng nghẹn ngào: 'Ừ, một đời không rời.'

- HẾT -

Tác giả: Thiệt Đường Tử

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61