Đêm đám cưới của anh trai, tôi đã làm chuyện x/ấu với bạn của anh ấy.

Đang định chuồn thì bị anh ta bắt tại trận.

Anh ấy bế tôi lên bồn rửa mặt, hai tay chống hai bên, liếc nhìn tôi đầy hờ hững.

"Làm chuyện x/ấu xong định chạy à? Ai dạy em trò này thế?"

1

Tôi tỉnh dậy trên giường với cơn đ/au đầu như búa bổ.

Trước mắt hiện ra gương mặt điển trai của Sở Trạch, khoảng cách này tôi thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh.

Nhìn xuống, bàn tay tôi đang đặt lên cơ bụng săn chắc của anh, phải công nhận là sờ khá thích.

Cảnh tượng này khiến tôi hoảng hốt rơi xuống giường.

Tại sao Sở Trạch lại ở trong phòng tôi? Tối qua...

Tôi ngồi bệt dưới sàn hồi tưởng lại sự việc đêm qua, không hề nhận ra anh đã tỉnh.

Khi tôi phát hiện ra thì anh đang chống cằm nhìn tôi từ trên giường, nở nụ cười mê hoặc.

"Tối qua ngủ ngon không?"

Tôi run b/ắn người ôm ch/ặt gối, nuốt nước bọt ực một cái.

"Sở... Sở Trạch à, chào buổi sáng. Em... em ra ngoài đây, anh ngủ tiếp đi."

Đến lúc phô diễn tài đạp dầu của tôi rồi. Không thể ở lại đây thêm được nữa, x/ấu hổ quá!

Tôi vớ vội chiếc áo choàng trên sàn, r/un r/ẩy lết về phía cửa. Tay vừa chạm vào nắm đã bị Sở Trạch ôm eo lôi vào nhà tắm.

Anh đặt tôi ngồi lên bồn rửa mặt, hai tay chống hai bên, liếc nhìn đầy hờ hững:

"Làm chuyện x/ấu xong định chạy à? Ai dạy em trò này thế?"

"Cần anh gọi điện cho anh trai em đến giáo dục lại không?"

Hồi đi học bị mời phụ huynh đã đành, 21 tuổi rồi còn bị mách lẻo nữa sao?

Mà mách với anh trai chẳng khác nào báo với bố mẹ - gi*t tôi còn nhanh hơn. Biết chuyện là họ sẽ tống cổ tôi ra nước ngoài ngay lập tức.

Tôi vội vàng chộp lấy tay anh đang với lấy điện thoại, cười ngọt như mía lùi:

"Khoan đã anh Sở Trạch! Em nghĩ chuyện này có thể thương lượng. Anh thấy thế nào?"

Anh nheo mắt tỏ vẻ hứng thú, tiến sát hơn vài phân:

"Nói đi. Nhưng đừng dùng mấy câu sáo rỗng."

Định dùng chiêu tình cảm mà không được rồi.

Tôi dùng sức kéo vạt áo choàng, khoảng cách này chỉ có thể là hôn nhau hoặc đ/á/nh nhau.

Đánh nhau thì không thể, anh trai tôi còn chẳng địch nổi anh.

Vậy thì chỉ còn cách...

Tôi nhắm nghiền mắt, chụt một cái lên môi anh.

Do không kiểm soát được lực, môi anh bị tôi cắn trúng chảy m/áu.

Sở Trạch sững người, không ngờ tôi táo bạo đến thế. Nhưng chỉ vài giây sau, anh cong môi cười khẩy, giọng đầy vẻ tịch mịch:

"Tiểu Nguyễn à, hôn không phải như thế này đâu."

Anh nâng cằm tôi lên rồi đáp trả.

Nụ hôn khiến tim đ/ập lo/ạn xạ.

Mãi sau anh mới buông ra.

Tôi đỏ mặt nhìn thẳng vào mắt anh, ấp úng:

"Hay là... chúng ta thử yêu nhau đi? Nhưng anh không được nói với anh trai em, không cả hai sẽ ch*t đ/au lắm."

Đúng hơn là tôi sẽ ch*t thảm. Nghĩ đến đây, tôi không tự chủ run lên.

Khóe môi anh cong lên đầy hứng thú, giọng lơ đãng:

"Anh trai em đ/á/nh không lại anh đâu."

"Vẫn không được!"

Lời còn chưa dứt, chuông cửa đã vang lên.

Ch*t chắc! Giờ này chỉ có thể là anh trai tôi.

2

Tôi đẩy mạnh vòng tay Sở Trạch, chân trần chạy vào phòng lấy quần áo.

Tiện tay tìm luôn đồ của anh, vội vàng đưa vào nhà tắm rồi vô tình đuổi cổ anh ra ngoài.

Khi thay xong quần áo bước ra, Sở Trạch và anh trai đã ngồi chỉnh tề trên sofa.

"Cậu làm gì trong phòng em gái tôi?"

"Gọi nó dậy ăn sáng."

"Con lợn này bao giờ ăn sáng? Không ngủ đến trưa sao dậy được?"

"Vậy mà hôm nay nó dậy rồi đấy."

Tôi méo xệch miệng, đúng là kẻ có tâm lý thép, ứng biến như không.

Anh trai nghe tiếng động quay lại, lập tức nhíu mày:

"Ôn Nguyễn! Tối qua mày làm gì? Quần áo nhàu nát thế kia, cả đồ Sở Trạch cũng vậy."

Tôi cúi nhìn chiếc váy nhăn nhúm, giả vờ ho khan mấy tiếng:

"Tối qua say quên treo đồ lên thôi."

Sở Trạch liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, thong thả đáp:"Giống nhau."

Vốn dĩ tôi vẫn thường vứt đồ bừa bộn trong tủ nên anh trai tin ngay.

Còn quần áo Sở Trạch, anh cũng chẳng màng hỏi kỹ.

Không muốn đào sâu chuyện nguy hiểm, tôi vội đổi đề tài:

"Chị dâu đâu? Sao không đi cùng anh?"

Anh trai cong môi cười: "Con bé tham tiền đang đếm lễ vật. Bảo đếm xong sẽ đến."

Đám cưới vui nhất là được đếm tiền mừng, xem ra còn lâu mới xong.

Tôi lập tức giơ tay ra đòi:

"Tiền mừng của em đâu? Hôm qua em gọi chị dâu đến mỏi cả mồm."

Anh trai phát vào tay tôi, cười m/ắng: "Đồ q/uỷ sứ! Không đưa mày từ sáng rồi à? Đòi n/ợ hả?"

Hình như đúng là có chuyện đó thật. Nhưng tôi vẫn lèo nhèo: "Đồ keo kiệt!"

Sở Trạch bước tới xoa đầu tôi:

"Không sao, khi nào nó cần xưng hô lại, chúng ta cũng đừng cho."

Trời ơi! Anh đang nói gì thế? Câu này nguy hiểm lắm!

May mà đầu đất của anh trai không hiểu ẩn ý, tưởng Sở Trạch trêu mình liền xông vào đùa nghịch.

3

Bữa sáng tại khách sạn. Tôi chán ăn nên chỉ húp chút cháo.

Chiều còn tiết học của "Sư Thái Diệt Tuyệt", giờ này không đi là muộn học.

Tôi đ/á chân vào ghế anh trai: "Ăn nhanh lên! Đưa em đến trường, muộn rồi!"

Anh trai chẳng thèm ngẩng đầu, điềm nhiên: "Nhờ Sở Trạch đưa đi. Anh còn phải đưa chị dâu m/ua đồ đi hưởng tuần trăng mật."

Vừa đúng ý tôi. Thực ra cũng chẳng muốn anh ta đưa đi.

Mỗi lần nhờ anh trai chở, trên xe toàn bị càm ràm: "Không chịu ăn", "Không chịu học", mồm lắm lời vô đối.

Sở Trạch thì khác.

Anh ít khi chở tôi, nhưng mỗi lần đều khiến tôi nhớ mãi.

Anh luôn chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt tôi thích, còn cố ý chạy xe chậm để tôi ăn cho ngon.

Nhớ có lần Sở Trạch đến đón, tôi ngủ quên trên xe.

Anh không gọi mà bế thẳng về nhà. Mơ màng tưởng như mình còn dụi đầu vào cổ anh.

"Tỉnh táo đi! Nghĩ gì mà thẫn thờ thế? Không phải sắp muộn học rồi sao?"

Anh trai búng trán kéo tôi về thực tại.

Đúng là người đáng gh/ét! Không hiểu chị dâu thích anh ta ở điểm nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
6 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm