Mẹ và chim non

Chương 8

08/06/2025 23:22

「Vậy... tiền bịt miệng là bao nhiêu?」

Bố Hồng Tuấn Hi không nói, chỉ dùng ngón tay ra hiệu.

「1 triệu 2?! Sao lại trùng khớp thế này?」

Tôi cố tỏ vẻ kinh ngạc hết mức.

Bố Hồng Tuấn Hi bất đắc dĩ nói tiếp:

「Ừ, đúng là tạo hóa trêu ngươi... Nhưng rốt cuộc vẫn là tại cái con Từ Giai Mẫn đáng ch*t đó! Nếu không có nó thì đã chẳng xảy ra nhiều chuyện thế này!」

Ba phụ huynh nam còn lại vừa thở dài, nghe vậy cũng đồng loạt nguyền rủa Từ Giai Mẫn đã ch*t.

Nhìn đám người vô phương c/ứu chữa này, tôi càng thêm củng cố quyết tâm ngày ấy.

「Còn nữa,」

Bố Hồng Tuấn Hi trút gi/ận xong lại quay về vấn đề chính:

「Để tránh đêm dài lắm mộng, kế hoạch cô nói trước đây cũng đừng làm nữa, việc cấp bách bây giờ là lấy được giấy thỏa thuận dàn xếp riêng của mẹ Từ Giai Mẫn."

Bố Hồng Tuấn Hi đề xuất gom đủ 1 triệu 2 gửi cho mẹ Từ Giai Mẫn càng sớm càng tốt, ông ta cho rằng chỉ cần dàn xếp ổn thỏa với nhân vật chính là mẹ nạn nhân thì mọi chuyện sẽ tự giải quyết.

Cuối cùng, ông ta chỉ thẳng vào tôi:

「Nhân tiện, sau khi gom đủ tiền vẫn phải phiền cô đi một chuyến, dù sao cô cũng đã tiếp xúc với mẹ Từ Giai Mẫn rồi."

Tôi đương nhiên đồng ý:

「Được, vậy cứ làm thế đi, nuôi dạy con không tốt tất nhiên phải trả giá cho sai lầm."

18

230 triệu từ Hiệu trưởng Vương.

96 triệu tiền bịt miệng từ bố Hồng Tuấn Hi và ba phụ huynh nam cùng 96 triệu tiền dàn xếp cho mẹ Từ Giai Mẫn.

Cộng với 19 triệu 7600 đồng tiền tích lũy cả đời tôi.

Tổng cộng 441 triệu 7600 đồng.

Tôi bỏ toàn bộ số tiền vào thẻ ngân hàng, gửi nặc danh tới nhà mẹ Từ Giai Mẫn.

Sao không đưa tận tay mà chọn bưu điện?

Tôi biết rõ câu trả lời.

Xử lý xong chuyện tiền bạc, tôi xếp ngay ngắn năm bản tự kiểm điểm cùng cây bút ghi âm vào cặp, đi bộ đến đồn cảnh sát đối diện - nơi thường đi ngang mà chưa từng vào.

Lúc bước ra khỏi đồn, trời đã tối mịt.

Hít đầy lồng ng/ực không khí se lạnh, lòng bỗng dâng lên cảm giác trống trải.

Giữa đường về, tôi dừng chân. Chiếc lá bạch quả rơi lăn dưới chân.

Ngước nhìn lên.

Gốc bạch quả sần sùi to lớn, ắt hẳn đã nhiều năm tuổi.

Nơi thân chính chia nhánh có tổ chim bé xíu khó nhận ra.

Trong tổ, chú chim non há mỏ đòi ăn.

Đứng dưới gốc cây rất lâu, vẫn chẳng thấy chim mẹ về.

Nó bị bỏ rơi sao? Tôi tự hỏi.

Trong tự nhiên, sinh sôi là mệnh lệnh đầu tiên khắc sâu trong gien.

Với con non chưa tự ki/ếm ăn, đa số động vật đều cung cấp thức ăn và bảo vệ.

Nhưng thế giới rộng lớn, đôi khi vẫn có trường hợp bỏ rơi.

Như chú chim trên cây bạch quã này.

Chỉ hai khả năng.

Một là chim mẹ gặp nạn, thân còn chẳng giữ được, nói chi đến chăm con.

Hai là...

Nghĩ kỹ thì hiểu, chim mẹ không chỉ đẻ một trứng, vậy mà trong tổ chỉ còn một con.

Nếu không phải là kẻ sống sót duy nhất sau nanh vuốt kẻ săn mồi, thì nó chính là hung thủ gi*t hại đồng loại.

Gây tội á/c rồi mong sống yên ổn sao?

Nên dù là mẹ ruột, chim mẹ cũng bỏ mặc nó trong tổ chông chênh tự sinh tự diệt.

Tôi cúi xuống, cầm chiếc điện thoại đang rung liên hồi.

Hàng chục cuộc gọi nhỡ từ những "người quen" những ngày qua.

Nhưng tôi không nghe máy.

Đột nhiên, số điện thoại mấy tháng không gọi cũng hiện lên.

Tôi nhìn chằm chằm, cuối cùng đưa tay chặn số được lưu là [Con trai yêu quý].

Ơ?

Tôi đưa mắt nhìn ra xa.

Kia, có phải chim mẹ của chú chim non đang vỗ cánh giữa trời mênh mông?

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

CHIM HOÀNG YẾN NHÌN THẤY BÌNH LUẬN TIÊU CỰC

Chương 15
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng lại độc ác. Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi tính kế leo lên giường một Alpha đỉnh cấp. Không ngờ hai năm sau, tôi lại mang thai. Tôi cầm tờ siêu âm xông đến trước mặt hắn, quyết tâm ép cưới để thượng vị. “Cận Thừa Châu, chúng ta khi nào kết…” Câu còn chưa nói hết, trước mắt tôi bỗng trôi qua vô số dòng bình luận dày đặc: 【Cười chết mất, đồ ngu này chẳng lẽ thật sự nghĩ nam chính sẽ cưới hắn?】 【Nếu không phải năm đó nam chính bị hạ thuốc, nhận nhầm hắn thành bạch nguyệt quang】 【Chỉ là Omega hạ đẳng thôi】 【Có thai thì sao? Nam chính sẽ tự tay ép hắn uống thuốc, xử lý cả người lẫn đứa nhỏ đó nhé~】 【Dù sao trong lòng nam chính chỉ có bạch nguyệt quang, hắn ghét nhất bị uy hiếp. Bây giờ làm ầm lên càng dữ, sau này lúc bị dìm xuống biển sẽ càng thảm hề hề.】 Tờ siêu âm tôi đang rút ra giữa chừng, lập tức cứng đờ trong tay. Cận Thừa Châu ngẩng mắt lên, hơi nhíu mày: “Cưới cái gì?” “Cư… kết thúc!”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Đại Mộng Chương 10
Ký túc xá hoang Chương 09
Đứa trẻ già Chương 15