Ta là Thập Thất, một trong những ám vệ của Hoàng Thượng, phụ trách theo dõi động tĩnh xung quanh chủ tử từ chốn tối tăm. Nhưng gần đây, thân thể ta dường như trái tính trái nết. Cảm giác như có người đang điều khiển hư không nơi thân thể ta.

Lại một lần nữa, cảm giác quen thuộc ập đến. Đôi chân bủn rủn, ta bám ch/ặt vào xà ngang, cắn ch/ặt hàm răng. Chủ tử vẫn đang ở phía dưới! Nếu ngài biết được điểm yếu này, ắt sẽ đuổi ta khỏi doanh ám vệ.

Ta gượng gạo tập trung vào bóng hình chủ tử. Ngài đang ngồi sau án thư phê tấu chương. Mái tóc đen dài nửa vai buông xuống, lướt qua gương mặt sắc lẹm. Mỗi khi suy tư, ngài lại xoay chiếc bản chỉ trên tay. Nhìn mãi, ta chợt nhận ra điều kinh ngạc: động tác xoay bản chỉ kia sao y hệt cảm giác nơi thân thể ta!

Chủ tử sắp cầm bút, có lẻ cảm thấy bản chỉ vướng víu, ngài từ từ tháo chiếc nhẫn rồi đột ngột l/ột bỏ.

"Ừm..."

Chân tay mềm nhũn, ta suýt ngã khỏi xà nhà, lỡ thoát ra ti/ếng r/ên khẽ. Chủ tử tinh tường phát hiện, ngài nhíu mày:

"Thập Thất."

Hồi lâu, ta đáp xuống quỳ trước mặt chủ tử:

"Thần hạ thất tội, xin bệ hạ trừng ph/ạt."

Ánh mắt thẩm thấu của ngài bao trùm lên ta:

"Vừa rồi ngươi làm gì?"

Không thể nào thổ lộ việc cộng cảm với bản chỉ của chủ tử. Thật quá hoang đường. Hơn nữa, chiếc bản chỉ phỉ thúy này là biểu tượng quyền lực của Hoàng đế, vật bất ly thân của ngài.

Ta đành cúi đầu:

"Thần hạ vừa sơ ý phân tâm."

Vừa dứt lời, cảm giác quen thuộc lại ùa về. Liếc mắt nhìn lén: quả nhiên chủ tử lại đang vân vê bản chỉ. Khoảng cách quá gần, tưởng như bàn tay thon dài kia đang mơn trớn chính ta. Ta suýt nữa quỳ không vững, cúi đầu sát đất.

"Ngươi đang nóng bức?"

Đâu chỉ nóng, là th/iêu đ/ốt, là bỏng rát, là muốn lao ngay xuống hồ nước.

"Bệ hạ -"

Tiếng Lý công công vang ngoài cửa. Chủ tử liếc nhìn ta:

"Nếu không khỏe, lui về nghỉ ngơi."

Không những không ph/ạt, còn cho ta lui. Như trút được núi đ/á, ta vội tạ ơn. Khi quay lưng thoái lui, thoáng thấy ngài từ tốn đeo lại bản chỉ. Tay bám xà nhà lại một lần nữa r/un r/ẩy.

Chủ tử thật tốt. Nếu không có chiếc bản chỉ kia, hẳn càng tốt hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
7 Tóc Xác Chương 12
9 Sen Vàng Song Sinh Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm