Trong bóng tối, chúng tôi ấm áp như hai chú gấu nhỏ đang ngủ đông, chẳng cần nghĩ ngợi, chẳng phải lo âu.

......

Tôi khép hờ mắt.

Hít một hơi thật sâu, tôi đứng dậy đi cho lợn ăn.

Chưa kịp cho ăn, bỗng tôi thấy chiếc Rolls-Royce lắc lư chậm rãi len lỏi vào con đường nhỏ hẹp trước cổng nhà như đang đi trên dây.

Tôi đờ người.

Ngay khoảnh khắc sau, cánh cổng bị "rầm" một tiếng mở toang, Ưng Hứa Huy bước ra với vẻ mặt đầy tức gi/ận.

"Trần Tiểu Ngưu!" Hắn nghiến răng nghiến lợi, "Cậu chạy nhanh thật đấy!"

Tôi và đàn lợn đều trố mắt nhìn hắn, "Sao anh lại ở đây?"

Bà nội tôi nghe động, lần bước ra từ trong nhà.

Ưng Hứa Huy lập tức thay đổi sắc mặt, trở nên lịch lãm, mỉm cười lễ phép: "Chào bà, cháu là ông chủ của Tiểu Ngưu."

Bà tôi: "Hả? Vợ của Tiểu Ngưu?!"

Tôi: "Bà nội bị lãng tai, anh phải nói to lên."

Ưng Hứa Huy gằn giọng: "Cháu là ông chủ của cậu ấy! Nghe nói nhà cậu ấy bận, cháu đến thăm ạ! Bà ơi, cháu còn mang theo thực phẩm chức năng cho bà nữa."

Bà nội lập tức nở nụ cười tươi rói, "Tiểu Ngưu, ông chủ của cháu tốt bụng quá, hai đứa nói chuyện đi nhé."

Tôi nhìn Ưng Hứa Huy mặc bộ vest đắt tiền ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu, đôi chân dài không biết đặt vào đâu.

Tôi thở dài: "Ưng Hứa Huy, anh đến đây làm gì?"

Hắn: "Cậu bỏ đi làm gì?"

Tôi quay mặt đi: "Lúa nhà chín rồi, tôi phải về làm nông."

Hắn im lặng.

Ưng Hứa Huy là người thông minh, hắn biết đó chỉ là cái cớ.

Nhưng hắn không vạch trần, "Bao giờ xong?"

Tôi lắc đầu: "Không xong đâu, anh đi đi."

Ưng Hứa Huy không nói gì, đứng dậy rời đi.

Trong lòng tôi thoáng chút bâng khuâng khó tả, nhưng cố kìm nén xuống.

Thế nhưng, giây phút sau, tôi lại nghe thấy giọng nói của hắn: "Đi, cùng làm cho xong, xong nhanh để về."

Tôi ngẩng phắt đầu, thấy Ưng Hứa Huy hơi nhíu mày, cởi áo vest, xắn tay áo sơ mi, tay cầm chiếc xẻng sắt góc tường đứng thẳng tắp dưới nắng, đẹp đến nao lòng.

Tôi há hốc mồm.

Ưng Hứa Huy nhướng mày.

Tôi: "Chúng ta đi bóc ngô, anh cầm xẻng làm gì?"

10

Rõ ràng Ưng Hứa Huy chưa từng làm nông, đôi tay hắn vừa xuống ruộng đã đỏ ửng vì nắng.

Nhưng hắn học rất nhanh, chỉ liếc nhìn động tác của tôi đã biết cách dùng lực.

Tôi bóc ngô mà lơ đãng, sợ hắn bị nắng, lại chạy sang xin bác hàng xóm chiếc nón lá to tướng. Nhìn những vết xước trên cánh tay hắn do lá ngô cứa vào, lòng tôi bỗng chùng xuống, nghẹn lại.

Ưng Hứa Huy thì chẳng có vẻ gì là khó chịu, hắn như đang xử lý công việc, chống nạnh chỉ đạo thiên hạ: "Cậu nên bao luôn mấy thửa ruộng này, đầu tư máy móc tự động hóa cho tốt."

Tôi lau mồ hôi cho hắn: "Anh nghỉ một lát đi."

Đứa bạn thời thơ ấu đi ngang qua hóng chuyện chạy lại: "Ồ! Tao tưởng Tiểu Trần giúp cậu cơ! Ai đây?"

Tôi cảm thấy một nỗi x/ấu hổ kỳ lạ, liếc nhìn Ưng Hứa Huy, quả nhiên hắn như radar dựng đứng, nheo mắt trừng tôi.

Tiểu Trần là giáo viên trẻ mới về trường làng, tôi quen anh ta sau khi về quê. Vì cảm phục người có học, khi sửa nhà cũ tôi còn giúp anh ta tu sửa lại ký túc xá.

Anh ta rất biết ơn, thỉnh thoảng lại rủ tôi lên huyện tắm hơi.

Là một người tốt.

Ưng Hứa Huy lập tức phản ứng, nhíu mày: "Tiểu Trần là ai? Làm nghề gì? Bao nhiêu tuổi?"

Nghe bạn tôi giải thích xong, hắn nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không: "Khá được lòng người nhỉ. Không muốn yêu đương với tôi, thì ra là đang tìm tình yêu đồng quê ở đây."

Tôi vội vàng khoát tay: "Không phải thế, anh ta chỉ là bạn tôi. Anh ta không có ý gì đâu, lần trước đi tắm hơi còn sẵn lòng cho tôi mượn xà phòng nữa là."

Ưng Hứa Huy nghe đến "tắm hơi", suýt ngất.

Chúng tôi nói khẽ, bạn tôi không nghe thấy.

Tôi đỡ Ưng Hứa Huy, sợ hắn thật sự ngất vì làm cả buổi sáng lại thêm tức gi/ận, không khéo lại đột quỵ.

Ưng Hứa Huy r/un r/ẩy: "Trần Tiểu Ngưu, đồ đàn ông thẳng thừng như cậu thật đ/áng s/ợ."

Bạn tôi thấy sắc mặt Ưng Hứa Huy khó coi, sợ bị vạ lây nên lẻn mất.

Trên đồng ruộng chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi khẽ cãi lại: "Anh đã nói rồi, tôi không phải trai thẳng nữa mà."

Ưng Hứa Huy: "Giờ tôi còn tư cách gì để quản cậu? Cậu đừng giẫm lên đầu tôi đạp hai cái là tôi tạ ơn trời đất rồi."

Tôi: "Tôi nào có."

Ưng Hứa Huy: "Tôi chẳng thèm nói cậu nữa. Ai lại đóng cửa xe như cậu thế? Đang định đuổi theo cậu thì cậu "rầm" một cái đ/ập cửa xe vào mặt tôi, làm tôi hoa mắt cả buổi."

Ưng Hứa Huy chọc ngón tay vào trán tôi: "Tôi sợ cậu chạy lung tung, tìm cậu cả đêm, sáng hôm sau thằng ngốc Vi An chạy đến cười ha hả bảo nó cư/ớp cậu đi rồi, tôi đ/á/nh cho nó một trận, nó mới chịu khai thật là nó cũng không biết cậu đi đâu."

Ưng Hứa Huy: "Thế là tôi lại tiếp tục tìm, tìm mãi không thấy, Lý Cù đột nhiên nói trước đây từng hỏi địa chỉ nhà cậu, hay là đến làng cậu tìm thử."

Ưng Hứa Huy cười khổ: "Lúc đó tôi còn cãi lại, bảo không thể nào, Trần Tiểu Ngưu không thể không nói lời nào mà bỏ đi được. Cậu chỉ hơi gi/ận tôi, muốn trốn đi dọa tôi thôi."

Hắn im lặng giây lát, "Kết quả là, cậu thật sự đã từ bỏ tôi."

Ưng Hứa Huy quay mặt đi: "Trần Tiểu Ngưu, cậu ng/u thật. Đưa cậu mười vạn, là để bao nuôi. Đưa cậu công việc, là muốn yêu đương tử tế với cậu."

Nói đến đây, hắn có chút ấm ức: "Vả lại, sao lại thành tôi không thèm đưa cậu mười vạn? Rõ ràng tôi đã nói thêm một lần trả năm ngàn, tại cậu suốt ngày ngủ gật ngủ gật, lần nào cũng không xong. Nếu cậu chịu khó chủ động một chút, còn xảy ra hiểu lầm này không?"

Tôi nghe vậy liền nóng mặt: "Một lần của anh có phải là một lần không? Lần nào cũng ăn vạ! Lúc thì nói không đủ một tiếng không tính, lúc lại bảo chúng ta không cùng lúc - ừm!"

Ưng Hứa Huy bụm miệng tôi lại: "Bà cậu đến kìa."

Chúng tôi cùng bước tới.

Bà nội trầm trồ nhìn thửa ruộng sắp thu hoạch xong, rồi ánh mắt sáng rực nhìn Ưng Hứa Huy.

"Hậu sinh khả úy, cháu giỏi hơn cả con rể tương lai của nhà bác Vương nữa! Sức lực này còn hơn cả trâu." Bà cười híp mắt vỗ vai Ưng Hứa Huy: "Cháu ngoan, giúp bà khiêng hết ngô lên xe đẩy nhé."

Ưng Hứa Huy lập tức bước lại.

Tôi đứng nhìn bà lão nhà mình thản nhiên sai khiến vị tổng giám đốc lớn mà toát cả mồ hôi hột.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm