Trương Mỹ Hà, một con điểu thảo mai chính hiệu. Trong mắt mọi người, cô là cô gái ngoan hiền học giỏi, nhưng sau lưng, cô có thể bất cứ lúc nào châm ngòi mâu thuẫn giữa các bạn học; khéo léo dẫn dắt một vụ b/ắt n/ạt; hay đơn giản là chiếm trọn sự quan tâm và yêu thương của bố mẹ, khiến chị gái chịu đủ oan ức.
Tôi bước vào nhà vệ sinh, trên bồn tắm vẫn còn lờ mờ vết m/áu.
"Đối diện có một gã đàn ông," Lăng Tùng Bách kéo rèm cửa nói, "suốt ngày rình rập nhà này nên đã chụp được tấm hình hung thủ chạy trốn sau khi gi*t người."
Đồ bi/ến th/ái!
Tấm hình x/ấu xí kia sẽ là vết nhơ đời tôi.
"Tôi không hiểu tại sao hung thủ lại chọn chạy trốn từ đây?" Lăng Tùng Bách tự mình phân tích, "Hắn dám h/ành h/ung ngay tại nhà nạn nhân, chứng tỏ đã nắm rõ thời điểm trong nhà không có ai, cũng biết cách tránh camera giám sát. Đáng lẽ chỉ cần theo đường cũ là có thể rút lui êm thấm, cớ gì phải đi lối này?"
Còn vì cái gì nữa?
Chẳng phải do tôi không biết tòa đối diện có tên bi/ến th/ái sao?
Lần sau nhớ điều tra cả dân cư đối diện trước khi ra tay, đảm bảo không còn tấm hình nh.ạy cả.m nào nữa.
Nhưng mà như vậy cũng chẳng khác gì bị bắt xử b/ắn.
"Khiêu khích đấy mà." Tôi ra vẻ suy tư đáp.
12
"Cái gì?" Lăng Tùng Bách lặp lại, "Khiêu khích?"
"Hung thủ không hề biết đối diện có kẻ rình rập chụp được ảnh mình. Nhưng hắn chọn lộ trình gần khu phố nhộn nhịp nhất, đứng giữa dòng người, dùng hành động phóng khoáng để khiêu khích cảnh sát, khiêu khích công lý. Hắn muốn nói với tất cả: 'Nhìn đi, tôi vừa gi*t người đấy, nhưng vẫn có thể lẫn vào đám đông như không có chuyện gì'."
Lăng Tùng Bách bừng tỉnh: "Đúng rồi! Mỗi lần gây án, gần hiện trường đều có sự kiện lớn."
"Vậy nên hắn ăn mặc lòe loẹt, ẩn mình trong đám đông. Dù người dính m/áu cũng chẳng ai để ý, dù trang phục nổi bật mọi người cũng tưởng là diễn viên biểu diễn."
"Hơn nữa, giữa khung cảnh nhộn nhịp phồn hoa và hiện trường tang thương tạo nên tương phản mạnh mẽ, càng thỏa mãn cảm giác phấn khích khi hành hạ nạn nhân của hắn."
Chẳng đợi tôi nói gì, anh ta đã hào hứng tiếp: "Ngày gi*t người cố định, nạn nhân được lựa chọn kỹ lưỡng, vậy những sự kiện lớn này không thể là trùng hợp ngẫu nhiên. Truy theo hướng này nhất định sẽ có manh mối."
Hử?
Nhạy bén thế sao?
Không được tiết lộ thêm nữa.
13
Chẳng mấy chốc, tất cả tư liệu liên quan được chất đống trong văn phòng đội điều tra hình sự.
Bướm Hoa khó bị bắt đến vậy vì không ai biết danh tính thật. Một khi danh tính bại lộ, thông tin trên lệnh truy nã sẽ rõ ràng hơn nhiều.
May mắn là sau khi xem xét hồ sơ sự kiện lớn gần hiện trường 10 năm qua, không có gì đặc biệt. Đa phần là khuyến mãi trung tâm thương mại, mà do gần Tết hay nghỉ đông nên việc này hoàn toàn bình thường, không cần ai thúc đẩy.
"Lần đầu gây án là tại lễ hội đêm giao thừa của trường. Đáng lễ phải tổ chức quanh Tết Dương lịch, chênh lệch tối đa một tuần. Nhưng lễ hội này cách ngày 10 tháng Chạp âm lịch tới hơn hai tuần?"
"Tôi đã liên hệ ban giám hiệu trường nạn nhân, được biết do một nhóm học sinh sắp đi nghiên c/ứu ở nước ngoài nên kết hợp đêm giao thừa với tiệc chia tay."
"Nghe cũng hợp lý, nạn nhân cũng không thuộc nhóm đi nước ngoài." Lăng Tùng Bách hỏi, "Còn điểm gì đặc biệt khác?"
"Vụ thứ 5, nạn nhân Trần Ngọc, sự kiện lớn gần đó là thượng thọ bà cụ 70 tuổi. Con cháu tổ chức buổi b/ắn pháo hoa hoành tráng tối hôm đó."
"Sinh nhật là ngày cố định, không cần ai xúi giục."
Càng tra c/ứu mọi người càng bế tắc, Lăng Tùng Bách chợt lên tiếng: "Thiếu nữ 18 xuân thì đầy đường, nhưng trung tâm thương mại đủ sức tổ chức sự kiện lớn thì đếm trên đầu ngón tay."
"Tôi hiểu rồi! Hung thủ chọn trung tâm thương mại có thể tổ chức sự kiện vào ngày 10 tháng Chạp trước, sau đó mới chọn nạn nhân. Đó là lý do mỗi năm hắn chỉ gi*t một người - cần đủ thời gian tìm mục tiêu."
Mọi người đều gật đầu tán thành. Lăng Tùng Bách lập tức ra lệnh: "Sự thịnh suy 10 năm của đô thành đều có dấu vết. Hung thủ nắm được thông tin chính x/á/c thế này chắc chắn có kênh riêng."
Lăng Tùng Bách quay sang tôi: "Cô nghĩ sao?"
Không thể tự tố giác được, không khéo lại lộ cửa nhà. Tôi giả vờ trầm ngâm: "Anh đã xét đến tuổi tác hung thủ chưa?"
14
Lăng Tùng Bách đưa tôi tập tài liệu - báo cáo khám nghiệm tử thi 10 vụ án.
"Th/ủ đo/ạn gi*t người không đổi, nhưng mức độ có biến chuyển. Báo cáo cho thấy lần đầu hung thủ chỉ nhắm vào cái ch*t, nhưng những vụ sau trọng tâm là hành hạ nạn nhân. Ban đầu chọn nơi vắng vẻ, nhưng sau đã dám thẳng tay gi*t người tại nhà nạn nhân."
"Đây là biểu hiện trưởng thành về tâm lý, không nhất thiết do tuổi tác." Lăng Tùng Bách giải thích thêm, "Nhưng qua phân tích báo cáo, hung thủ trong 10 năm qua đã cao lên. Vậy nên tôi suy đoán 10 năm trước hắn vẫn trong giai đoạn phát triển, tuổi còn khá trẻ."
Tôi nhíu mày phản bác: "Không lẽ hắn không thể đi giày cao gót sao?"
Lăng Tùng Bách hỏi ngược: "Nếu là hung thủ, cô sẽ đi giày cao gột gây án? Dù có khiêu khích cảnh sát cũng không đùa với mạng sống chứ?"
Năm sau thử đi giày cao gót vậy.
Tôi nghĩ thầm phải cho bọn họ chút thông tin giả, không thì gặp thêm mấy tay như Lăng Tùng Bách này, sa lưới chỉ là sớm muộn.
Tôi tò mò hỏi: "Nghe nói anh từng b/ắn hung thủ giữa phố đêm nhộn nhịp, không sợ trúng người vô tội sao?"