Cảnh sát Tôn cúi đầu ghi chép, bút phát ra tiếng sột soạt trên giấy, không ngẩng lên mà hỏi:
“Năm đó vì sao Lý Trạch lại đ/á/nh cậu ta?”
Tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Nếu tôi nói… vì Hứa Giang Thụ định cưỡ/ng hi*p tôi, anh có tin không?”
Cảnh sát Tôn liếc nhìn tôi:
“Sao lần trước cô không nói?”
Tôi mỉm cười:
“Lần trước anh có hỏi đâu.”
Hắn khựng lại một chút, rồi nói:
“Kể rõ hơn đi.”
Hứa Giang Thụ là “người nổi tiếng” của cả khối. Học giỏi, ngoại hình sáng sủa, tính cách đàng hoàng — ai cũng khen như vậy.
Chỉ có một điểm yếu: gia cảnh nghèo. Cậu ấy là sinh viên nghèo nhất khóa, sống dựa vào học bổng và trợ cấp.
Nhưng Hứa Giang Thụ không hề tự ti, ngược lại còn rất cởi mở, hoạt bát.
Thường nói rằng bố mẹ đã cho mình những gì tốt nhất, dù hiện tại khó khăn nhưng tương lai rồi sẽ khá lên.
Chúng tôi quen nhau sau kỳ thi Vật lý. Cậu ấy đứng nhất, tôi đứng nhì.
Sau đó, tôi chủ động tìm cậu ấy hỏi bài. Dần dần, hai người cũng trở nên thân thiết. Gặp nhau trên đường còn chào hỏi vài câu.
Chuyện xảy ra vào cuối tháng Năm.
Hôm đó chúng tôi cùng trực nhật. Tan học, ra đến cổng thì gặp nhau. Tôi có một bài toán khó vướng mấy ngày chưa giải được nên nhờ cậu ấy giảng giúp.
Hứa Giang Thụ vui vẻ đồng ý.
Chúng tôi ngồi học trong một quán KFC gần đó khoảng một tiếng. Lúc ra về, trời đã tối.
Hứa Giang Thụ đề nghị đưa tôi về.
Đến đoạn đường vắng, cậu ấy bất ngờ ôm tôi từ phía sau.
Hứa Giang Thụ nói đã thích tôi từ lần đầu gặp mặt, chỉ cần tôi đồng ý làm bạn gái cậu ấy, cậu ấy sẽ kèm học cho tôi mỗi ngày.
Dĩ nhiên tôi không đồng ý. Trong lúc hoảng lo/ạn, tôi đạp cậu ấy mấy cái rồi bỏ chạy.
Anh trai nhận ra tôi có gì đó không ổn, hỏi mãi tôi mới kể thật.
Kết quả… ngày hôm sau, anh trai đi tìm Hứa Giang Thụ.
Tôi lau nước mắt, ánh nhìn dần lạnh lại:
“Chuyện là như vậy. Nếu không có Hứa Giang Thụ… anh trai tôi đã không phát bệ/nh, bố mẹ tôi cũng không ch*t.”
Cảnh sát Tôn đưa cho tôi một tờ giấy:
“So với lời khai mười năm trước… gần như không khác gì.”
Tất nhiên rồi.
Những lời này, tôi đã nói đi nói lại hàng trăm lần.
Ngữ điệu, biểu cảm, thậm chí lúc nào nên rơi nước mắt, lúc nào nên tỏ ra phẫn nộ… tất cả đều đã được “luyện” kỹ.
Chỉ cần nói sai một chữ, mẹ tôi sẽ đ/á/nh.
Câu chuyện được dựng lên rất hoàn chỉnh:
Biết Hứa Giang Thụ định cưỡ/ng hi*p em gái, anh trai tôi tức gi/ận đi tìm cậu ấy.
Đối phương không những không xin lỗi, còn buông lời đe dọa sẽ cưỡ/ng hi*p tôi.
Không chịu nổi, anh trai trong cơn nóng gi/ận đã đ/á/nh cậu ấy thành người thực vật.
Nghe rất hợp lý… thậm chí còn có phần “chính đáng”, đúng không?
Mẹ tôi từng nói, dù tôi không khai thì giáo viên chủ nhiệm cũng sẽ đứng ra làm chứng.
Chuyện “Hứa Giang Thụ cưỡ/ng hi*p bất thành” đã được định sẵn là sự thật.
Nhưng nếu tôi chủ động thừa nhận, bà sẽ tiếp tục đóng viện phí cho Hứa Giang Thụ.
Giữa việc để Hứa Giang Thụ sống dở ch*t dở… hay ch*t không rõ nguyên do, tôi đã chọn vế trước.
Vì khi đó, tôi nghĩ không gì quan trọng hơn mạng sống.
Nhờ lời khai ấy, vụ án nhanh chóng khép lại.
Lý Trạch bị đưa vào viện t/âm th/ần.
Gia đình tôi chịu trách nhiệm chi trả viện phí cho Hứa Giang Thụ.
Từ đó, giữa tôi và bố mẹ hình thành một sự ràng buộc kỳ lạ.
Tôi nắm giữ bí mật của họ và ngày ngày bị hành hạ.
Còn họ vừa hành hạ tôi, vừa phải đều đặn đóng viện phí suốt từng ấy năm.
Cho đến gần đây… Hứa Giang Thụ ch*t.
Tôi biết, đã đến lúc kết thúc tất cả.
Vừa bước ra khỏi cổng đồn, tôi nhận được một tin nhắn lạ:
“Nếu không muốn cảnh sát biết sự thật về cái ch*t của bố mẹ cô, tối nay đến đây gặp tôi.”
Tôi lập tức nghĩ đến tài khoản đã tung tin trên mạng, vội tắt màn hình.
Cảnh sát Tôn nhận ra vẻ bất thường, hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi gượng cười:
“Tin rác thôi ạ. Không có gì thì tôi về trước.”
Hắn nhìn tôi, ánh mắt đầy suy tính, nhưng cuối cùng không nói gì.
Ra khỏi tầm mắt của cảnh sát Tôn, tôi lập tức nhắn lại:
“Anh là ai?”
Không có hồi âm. Gọi điện thì thuê bao đã tắt.
Về đến nhà, tôi vẫn phân vân có nên đi gặp hay không.
Vụ bố mẹ bị gi*t… vốn đã được sắp xếp rất “sạch”.
Cái gọi là “sự thật” mà người kia nhắc đến, có lẽ chỉ là chuyện mười năm trước với Hứa Giang Thụ.
Nhưng chuyện đó… ngoài tôi và chị Vương, những người biết đều đã ch*t.
Vậy kẻ này là ai?
Muốn gì?
Sau một hồi cân nhắc, tôi quyết định giấu chị Vương, một mình đi gặp.
Trước khi đi, tôi ghé qua bệ/nh viện.
Lý Trạch vẫn nằm bất động trên giường.
Ban đầu tôi định chờ anh ta tỉnh lại rồi từ từ xử lý. Nhưng bây giờ… thời gian không còn nhiều.
Tôi không chút do dự, lấy lọ kali clorua đã chuẩn bị sẵn, bơm vào ống truyền dịch của anh ta.
Khi rời bệ/nh viện, phía sau vang lên tiếng hét:
“Bệ/nh nhân số 17, cấp c/ứu!”
Tôi khẽ thì thầm:
“Quà sinh nhật đến muộn… anh trai thân yêu.”
Đúng mười một giờ đêm, tôi đến điểm hẹn.
Một tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô.
Nơi này trước kia định xây khu chung cư lớn, nhưng chủ đầu tư phá sản, mới dựng được hai tòa đã bỏ dở.
Xung quanh hoang vắng, cách xa đường lớn, tối om không một bóng người.
Đúng là nơi thích hợp.
Dù tôi có ch*t ở đây… cũng chẳng ai phát hiện.
Đứng dưới chân tòa nhà, điện thoại lại rung.
Tin nhắn mới:
“Tầng 13.”
Tim tôi đ/ập dồn dập. Theo phản xạ, tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Dưới ánh trăng lờ mờ, có một bóng người đứng trên cao.
“Tầng 13…” Tôi lẩm bẩm.
Năm đó… mẹ của Hứa Giang Thụ cũng đã từ chính tầng này nhảy xuống.