「Hôm nay mọi người vất vả rồi, cùng đi ăn khuya thôi, chị bao!」

Chị Lạc trông tâm trạng đã khá hơn hẳn, lạ thay không kéo bọn tôi tập luyện mà đột nhiên dẫn cả nhóm đi ăn đồ nướng.

Đến tiệm mới phát hiện bạn trai chị cũng có mặt ở đó. Hai người dường như đã làm lành, lại quấn quýt bên nhau, thoải mái thể hiện tình cảm trước mặt cả nhóm.

Nhưng không ai ngờ đây là bữa tụ tập cuối cùng của chúng tôi.

16

Ăn xong đồ nướng về đến nhà đã hơn 3 giờ sáng, tôi gặp phải vấn đề nan giải.

Khóa cửa vân tay hết pin, tôi không vào được nhà!

Giờ này chủ nhà chắc đã ngủ, không thể làm phiền bà ấy được. Tôi liền nhắn quản lý cửa hàng, hy vọng được tá túc qua đêm ở cửa tiệm.

Trên lầu hai có một phòng ngủ nhỏ trong văn phòng.

Đó là không gian chủ tiệm tự thiết kế để ở lại cửa hàng, diện tích chật hẹp với giường tầng trên - bàn làm việc tầng dưới.

Vốn dĩ anh ấy thường ngủ lại đây, nhưng dạo gần đây có việc phải về quê nên giao toàn quyền quản lý cửa hàng cho quản lý.

Do lúc nãy uống chút rư/ợu, đầu óc tôi hơi choáng váng. Vừa trèo lên giường đã ngủ thiếp đi.

Giường tầng trên sát tường, tôi nằm quay mặt vào vách. Đang mơ màng bỗng gi/ật mình tỉnh giấc!

Trong đầu văng vẳng tiếng chuông báo thức.

Đó là thứ cảm giác kỳ lạ, như có ai đó đang nhìn chằm chằm sau lưng mình.

Bất an trào dâng, tôi quay phắt lại, toát cả mồ hôi lạnh.

Ngay bên cạnh đầu giường phía sau, một đôi mắt đang dán ch/ặt vào tôi.

Đôi mắt phụ nữ mang kính gọng, giống hệt "Lam Lệ Sa" ngày trước.

Nhưng... chiếc giường này cao tới 2 mét!

Góc nhìn của đôi mắt ấy ngang bằng với tôi! Trừ khi cô ta biết bay, bằng không tuyệt đối không thể!

Tôi bật ngồi dậy, nheo mắt nhìn kỹ thì phòng vắng tanh không một bóng người.

Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt ấy biến mất, thay vào đó là bóng tối dày đặc.

Lập tức, cả người tôi nóng ran, cổ họng khô nghẹn, tim đ/ập thình thịch.

Cảm giác như tim sắp nhảy khỏi lồng ng/ực, nhịp đ/ập đi/ên cuồ/ng khiến tôi tưởng chừng sắp ch*t.

Không dám xuống giường, tôi cắn răng chịu đựng nỗi sợ, liên tục lẩm nhẩm: "Nam mô A Di Đà Phật".

Có lẽ do tâm lý an ủi phần nào hiệu quả, nhịp tim dần ổn định trở lại.

Nhưng người vẫn nóng như lửa đ/ốt, không dám mở chăn nên tôi chỉ biết cuộn tròn trong chăn.

Không biết hình ảnh lúc nãy có thật hay không, hay do rư/ợu khiến đầu óc mê muội.

Tỉnh dậy lần nữa đã 4 giờ chiều, tôi vội xuống lầu chấm công.

Nhưng phát hiện, trong cửa hàng chẳng có một ai.

17

Khách hẹn test nội bộ lúc 5 giờ chiều, tất cả DM và NPC phải chuẩn bị trước một tiếng.

Thế mà giờ đã quá giờ làm lâu rồi, cửa hàng vẫn vắng tanh.

Tôi vội mở nhóm chat công việc, hốt hoảng hít một hơi thật sâu.

【Thông báo: Tối nay hủy kịch bản "Yến Hỉ", dời sang tuần sau.】

Nhớ lại lúc đó khoảng cuối năm 2022, giai đoạn dị/ch bệ/nh còn căng thẳng, cách vài ngày lại phải đi làm xét nghiệm.

Không may là ngoài tôi ra, tất cả mọi người đều dương tính.

Có người lần đầu nhiễm, có người tái nhiễm.

Cả cửa hàng chỉ còn mỗi tôi trông coi.

Ban đầu cũng định xin nghỉ, nhưng nghĩ lại: không người nghĩa là không phải tiếp khách, không mở phòng, chỉ cần đủ giờ chấm công là được - tiền trắng tay!

Thế là từ sáng đến tối tôi lướt TikTok, chơi game qua ngày, gần như quên hết chuyện m/a quái.

Đến ngày thứ bảy, chủ tiệm đột ngột đi công tác về, đụng mặt tôi ngay cửa.

Trên đời không gì x/ấu hổ bằng làm biếng bị chủ bắt quả tang.

Anh ấy hỏi thăm tình hình cửa hàng, tôi thành thật báo cáo.

Nhưng khi nhắc đến chiếc qu/an t/ài trong phòng tìm chứng cứ, chủ tiệm đ/ập đùi đ/á/nh bộp, sắc mặt biến đổi:

"Hỏng rồi! Sao ta lại quên mất cái qu/an t/ài đó!"

Chủ tiệm kể lúc nhận cửa hàng này, trong phòng vốn đã có sẵn một cỗ qu/an t/ài!

Nghe nói là họ hàng xa của chủ nhà qu/a đ/ời - một cô gái trẻ t/ự s*t vì tình.

Do kích thước đặt làm không vừa nên đóng mới chiếc khác, còn chiếc cũ để lại đây.

Qu/an t/ài này bị bỏ lại, chủ tiệm nghĩ đằng nào cũng dùng tạo không khí kinh dị nên bảo thợ sửa sang để tạm trong phòng, định sau này thay thế.

Không ngờ để lưu cữu nửa tháng trời.

Sau đó cửa hàng bận rộn khai trương, vận hành, chẳng ai để ý đến nó nữa.

Nếu tôi không nhắc, có lẽ chủ tiệm còn không nhớ nổi.

Vậy là chiếc qu/an t/ài này thực sự từng đựng x/á/c ch*t!

Chủ tiệm ngậm điếu th/uốc nói:

"Người xưa bảo nơi người ch*t nằm xuống đều lưu lại vo/ng h/ồn, không mời đi thì dễ xảy ra chuyện lạ."

Tôi chợt nhớ, chị Lạc từng nằm trong đó.

Có lẽ mấy ngày qua toàn chuyện q/uỷ quái, đều bắt ng/uồn từ chiếc qu/an t/ài đó.

18

Hôm sau chủ tiệm mời một vị đạo sĩ tới.

Vừa đến nơi, ông ta chỉ ra ngay vấn đề phong thủy cửa hàng.

Chủ tiệm cung kính cười đón:

"Đại sư xem giúp, cái qu/an t/ài này có cần xử lý không?"

Đạo sĩ lắc đầu:

"Qu/an t/ài quan tài(*), lưu lại nơi đây là điềm lành, không cần vứt. Ta sẽ giúp ngươi trừ vo/ng h/ồn theo qu/an t/ài, chỉ có điều..."

Nửa câu sau khiến cả tôi và chủ tiệm suýt ngất xỉu.

"Chỉ có điều trong tiệm này ngoài cô bé trong qu/an t/ài, còn hơn bốn mươi huynh đệ khác."

19

Sau đó theo chỉ dẫn của đạo sĩ, chủ tiệm đặt ra quy định mới.

【Thông báo: Mỗi ngày trước khi chấm công, việc đầu tiên là đặt bát gạo trước cửa phòng tìm chứng cứ và phòng diễn kịch, cắm một nén hương.】

Đạo sĩ nói hơn bốn mươi "A Piao" trong tiệm đều không phải oan h/ồn, chỉ là vo/ng linh vô gia cư.

Chỉ cần mỗi ngày thắp hương cúng cơm, sẽ bảo hộ cửa hàng làm ăn phát đạt, tài lộc dồi dào.

Tôi nghi ngờ vị đạo sĩ này lừa bọn mình.

Bởi lúc đó mọi người đều dương tính, ở nhà nghỉ ngơi, ngoài tôi ra chẳng ai đi làm, huống chi là khách hàng.

(*): Chơi chữ đồng âm "qu/an t/ài" (棺材) và "thăng quan phát tài" (官财)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
12 Hiểu lầm ban ngày Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cá Chép Vàng Ly Hôn, Đại Thần Phu Quân Hối Hận Điên Cuồng

Chương 6
Ta là cá chép vàng đầu thai, cực kỳ vượng phu, được giới quý tộc kinh thành cầu hôn vô số. Nào ngờ A nãi của ta bị nhà họ Thôi đang sa sút lay động, kiên quyết cho rằng ba anh em họ Thôi chính là lương duyên của ta. Ta gả đi, nhà họ Thôi nhờ đó lên như diều gặp gió, chưa đầy mười năm, ba anh em họ Thôi đều trở thành quyền thần. Không ngờ khi ta mang thai, hầu nữ bên cạnh cũng có mang. Ta đang mừng cho tin vui kép, hỏi thăm cha đứa bé là ai, chuẩn bị sắm sửa cho nàng xuất giá. Thôi Hằng Chi cùng hai người anh vội vã chạy đến, vây quanh nàng ta. "Yến Nhiên, mười năm nay chúng ta hầu hạ nàng tận tâm tận lực, giờ đây, chúng ta đã có người phụ nữ yêu quý, mong nàng đừng làm khó cô ấy." "Những đứa trẻ trong bụng các nàng, chúng ta đều sẽ nuôi dưỡng như đích tử, không phân biệt đích thứ, đều đối đãi tử tế." Nàng nhìn bọn họ nói như đinh đóng cột, nhịn không được bật cười. Hầu nữ của ta vốn là cá chép đen đầu thai chuộc tội, mệnh cách thiên tàn địa khuyết. Ta sinh ra là phúc khí, còn nàng sinh ra cái gì... thì chưa chắc đã biết được.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
1