Mấy hôm trước, Triệu Cương bảo trời nóng quá, muốn ăn dưa hấu ướp lạnh.
Lưu Uyên dùng phần lớn tiền dành dụm m/ua chiếc tủ lạnh nhỏ, để trong phòng trọ ướp dưa cho hắn.
Miếng dưa ăn dở để ngay đầu giường, cắm sẵn con d/ao dài bằng cẳng tay.
Lưu Uyên rút d/ao lên, nắm ch/ặt trong tay.
Triệu Cương ngáy khò khò, người phụ nữ bên cạnh trở mình, lẩm bẩm: "Anh khỏe thật..."
Lưu Uyên chĩa mũi d/ao xuống, đ/âm thẳng vào cổ họng Triệu Cương.
Tiếng mưa dội át đi những hơi thở cuối cùng của hắn. Hắn thậm chí không kịp nhận ra kẻ gi*t mình.
M/áu phun lên, b/ắn vào mặt người phụ nữ.
Cô ta vô thức dụi mắt, cảm thấy chất lỏng dính quánh, mở mắt ra giây lát vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Lưu Uyên không cho cô ta cơ hội tỉnh táo.
4
Một người, hai x/á/c ch*t💀.
Lưu Uyên nghĩ đến việc dùng luôn lưỡi d/ao kết liễu bản thân.
Đầu ngón tay vừa chạm lưỡi d/ao, cô đã sợ hãi rụt lại.
"Bốp bốp bốp..."
Phải chăng là mưa đ/ập vào cửa?
"Bốp bốp bốp..."
"Mở cửa, cô chủ nhà đây."
"Mở cửa mau, có nhà không?"
Lưu Uyên bừng tỉnh, vội lấy khăn lau vết m/áu trên tay.
"Bốp bốp..."
"Ra ngay đây ạ."
Cô hít sâu, mở cửa.
"Dì chủ nhà có việc gì ạ?"
Bà chủ nhà lùn thấp, người đeo đầy đồ trang sức vàng sáng loáng.
"Thành công rồi."
"Cái gì ạ?" Lưu Uyên không hiểu.
"Bắc Kinh giành quyền đăng cai Olympic 2008 rồi."
"À... hay quá."
"Tháng sau tiền nhà tăng một trăm nhé, hôm nay nộp luôn đi."
"Sao đăng cai Olympic lại tăng tiền nhà? Tháng này em mới đóng rồi mà?"
Mặt bà chủ nhà đóng băng: "Được đăng cai Olympic chứng tỏ đất nước phát triển. Đất nước phát triển thì tiền nhà đương nhiên phải tăng. Cô..."
Có lẻ nhận ra vẻ khốn khó trên mặt Lưu Uyên, bà chủ nhà nhón chân nhìn vào phòng, cười khẩy: "Hai vợ chồng cô ban ngày ban mặt mà... hư hư..."
Lưu Uyên đỏ mặt: "Chồng em chưa dậy, mai em nộp tiền nhà được không? Anh ấy vừa uống rư/ợu xong, nóng tính lắm."
Bà chủ nhà rụt cổ lại: "Ngày mai nhé, không được trì hoãn nữa đấy."
Đóng cửa lại, Lưu Uyên run bần bật.
Cô vẫn muốn sống, nên trước mặt bà chủ nhà, cô không kiềm chế được mà nói dối.
Bình tĩnh lại, Lưu Uyên ép mình bước đến giường.
Người phụ nữ kia mới chuyển đến, thuê phòng bên cạnh.
Giống Lưu Uyên, cô ta cũng đến Thâm Quyến tìm việc.
Cô gái trẻ, g/ầy guộc, da ngăm, sau gáy có hình xăm lớn.
Tối nào Lưu Uyên về nhà cũng thấy cô gái vừa bước ra.
Cô từng kể với Triệu Cương về cô gái này, hắn nhếch mép: "Con điếm rẻ tiền đấy mà."
Con điếm ấy đã leo lên giường Triệu Cương, chà đạp phẩm giá Lưu Uyên.
Cô chạy ra ngoài, hốt một chậu bùn lẫn nước mưa, về nhà dùng bùn đất bịt kín vết thương trên x/á/c ch*t.
Sau đó l/ột hết quần áo hai người, c/ắt vụn cùng ga giường, đem từng mảnh đ/ốt trên bếp củi đơn sơ. Lửa ch/áy đến tận nửa đêm.
Đêm mưa bão, Lưu Uyên đẩy x/á/c ch*t💀 bằng xe cải tiến, đi năm cây số dưới bầu trời đen kịt đến bãi bùn, đào hố sâu ch/ôn họ.
Nghe nói đỉa dưới bùn có thể hút sạch cả xươ/ng cốt. Chỉ cần thời gian ngắn ngủi, bãi bùn sẽ lại nguyên vẹn như chưa từng có ai đặt chân tới.
5
Lưu Uyên về đến nhà, trời chưa hửng sáng.
Cô nhặt vô số cành cây g/ãy do mưa, tre trúc, cỏ lau và thực vật không tên trong bồn hoa.
Đun nước những thứ này rưới khắp phòng, may ra khử được mùi m/áu🩸.
Giờ đây cô càng tin mình muốn sống, vì chưa bao giờ cô tỉnh táo đến thế.
Bình minh Thâm Quyến đến rất sớm.
Muốn sống, mọi thứ phải sớm.
Dậy sớm, đi làm giờ cao điểm, làm việc sớm, sớm có thành tích, sớm hạ gục đối thủ.
Nghe nói mắc bệ/nh nan y cũng nên ch*t sớm, kẻo kéo lê mọi thứ đến kiệt quệ.
Lưu Uyên ngồi lặng trên mép giường, nhẩm lại toàn bộ quá trình.
Không sót chi tiết, không lộn xộn, đèn đường đã tắt, không ai có thể nhìn thấy.
Triệu Cương là đồ vô lại, cả năm không liên lạc với gia đình. Bố mẹ hắn thi thoảng gọi cho Lưu Uyên, cũng chẳng thèm nói chuyện với con trai.
Rủi ro duy nhất là người phụ nữ kia.
Trong bóng tối, ánh sáng xanh lóe lên.
Lưu Uyên chống tay dịch lại gần, dưới đèn bàn nằm một khối kim loại vuông vức.
Cô từng thấy thứ này nhiều lần khi dọn dẹp nhà khách hàng - Nokia 8250, mẫu mới nhất năm nay.
Lưu Uyên mò mẫm sử dụng.
Điện thoại mới tinh, danh bạ chỉ có một tên: Vịt Đầu.
Lướt tiếp, cô thấy tin nhắn:
[Thông báo phỏng vấn: 9h sáng mai, đến tầng 2 Tứ Hải Túc Dịch đường Đông Thủy, tìm quản lý Ngô, mang theo CMND.]
Tin nhắn gửi lúc 5h chiều hôm qua, giờ chủ nhân đã thành người thiên cổ.
Lưu Uyên nhớ lúc l/ột đồ có cái ví, bên trong có CMND.
Ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt trên thẻ căn cước chẳng khác gì cô.
"Lưu Uyên..."
Cô tắt đèn bàn.
Cô và Triệu Cương, cùng người phụ nữ kia có điểm chung.
Cô đơn.
Hai người phòng này là nương tựa nhau khi xa quê. Người phòng bên là chiếc điện thoại chỉ có một số liên lạc.
Vịt Đầu - Lưu Uyên từng nghe, nhiều người thuê nhà ngoại tỉnh quanh đây làm nghề này, trẻ tuổi b/án thân ki/ếm tiền nhanh.
Gái và trai, chắc cũng na ná nhau.
Điều này nghĩa là người phụ nữ kia hoàn toàn đơn thân, biến mất cũng chẳng ai hỏi han.
Lưu Uyên lấy chìa khóa từ ví, lén vào phòng cô gái.
Phòng chỉ có một va-li đựng quần áo con gái trẻ.
Đầu giường để tờ áp phích tuyển dụng: Tứ Hải Túc Dịch cần kỹ thuật viên massage chân, lương cơ bản 1200 + hoa hồng.
Lưu Uyên mang va-li và áp phích về phòng, rửa mặt, thay đồ của cô gái.
Trời hửng sáng, ánh hồng rải nhẹ phương đông.
6
Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, quản lý chẳng hỏi han gì, Lưu Uyên đã trở thành nhân viên Tứ Hải Túc Dịch.
Kể từ hôm đó, Lưu Uyên giờ đã trở thành Lâm Thục Phân.
Mở cửa phòng làm việc, Lỗ Quang đứng ngoài khiến cô gi/ật mình.
Quản lý nói: "Vừa hay, anh dẫn cô ấy đi tham quan, hướng dẫn nội quy rồi sớm đào tạo."