Thái Hậu suy nghĩ hồi lâu, rồi gật đầu đồng ý.
Nhưng có một điều kiện.
Ta phải lấy núi Kỵ Sơn làm chồng.
Thái Hậu nói: "Về sau, ngươi hãy lấy thân phận sơn thê mà c/ứu người chữa bệ/nh, tích đức hành thiện, cũng coi như tạo phúc đức cho những oan h/ồn còn kẹt lại nơi Kỵ Sơn."
Ta vội vàng tạ ơn.
(Ủa!? Người sao lại lấy núi được?)
Đúng vậy, người làm sao lấy núi?
Đã lấy núi làm chồng, ắt hẳn không còn là người nữa rồi?
Không là người, dĩ nhiên lại càng không phải nữ nhân.
Có lẽ Thái Hậu gả ta cho núi, chỉ muốn xóa mờ thân phận "nữ nhi" để tiện hành y c/ứu người mà thôi.
Ta đâu cần thật sự vào động phủ với núi, phải không?
7.
Nhờ danh hiệu "Sơn Thê", y quán "Th/iêu Vỹ" của ta thuận lợi khai trương.
Mỗi tháng vào các ngày mùng 4, 8, 14, 18, 24, 28, ta chuyên chẩn ngoại khoa.
Làm sạch vết thương, hút mủ, c/ắt trĩ, bóc u bướu, nối tay, c/ưa chân... gì cũng trị.
Ngày mùng 5, 10, 15, 20, 25, 30 chỉ tiếp bệ/nh nhân nữ.
Chữa các bệ/nh phụ khoa, cũng dạy phụ nữ cách giữ vệ sinh khi ân ái.
Các bà các chị trong xóm thường trêu ta:
"Cô còn là con gái, sao lại rành mấy chuyện cửa phòng thế?"
Ta không nói là học từ sách vở, chỉ bảo do "Sơn tướng công" dạy.
Họ lập tức tròn mắt, ngẩn người một lúc, rồi cười rúc rích.
Mỗi tháng vào ngày mùng 3, 6, 9, 13, 16, 19, 23, 26, 29, y quán chỉ tiếp khách muốn hoạn.
Mỗi ca mười lượng vàng, chuyên trị kẻ giàu có.
(Người nghèo thì sao?)
Người nghèo đừng hoạn là được.
Nói thẳng chẳng sợ ch/ém đầu, mấy vị hoàng đế cá tính như Thánh thượng đây có mấy ai?
Mấy năm nữa, triều đại đổi thay, tân hoàng không ưa hoạn quan, muốn mọc lại cũng không được, hối h/ận ch*t đi được.
Kẻ bỏ ra mười lượng vàng, hoặc gia tư hùng hậu, hoặc đã cân nhắc kỹ càng.
Dù trời có biến, vẫn còn đường lui, không đến nỗi mất lối sống.
(Cũng phải.)
Tay nghề của ta rèn rũa nơi chiến trường.
Nhanh, chuẩn, đúng độ sâu, gọn gàng sạch sẽ.
Một d/ao c/ắt xong, lập tức dùng thiết thược đ/ốt kín huyệt đạo và vết thương.
Thiết thược hình bầu dục, đặt từng lớp từng lớp, thêm đường khâu tinh xảo, vết s/ẹo lành trông như vảy rồng ngay ngắn, Thánh thượng xem cũng khen hay.
(Thánh thượng còn xem ư?)
Xem chứ.
Các sĩ tử mới nhậm chức, lần đầu yết kiến đều không được mặc quần áo.
Dù ta thu mười lượng vàng, người đặt lịch vẫn xếp hàng tới ba tháng sau.
Tiền hoạn quan không những bù lỗ cho các ca chữa miễn phí, còn dư dả nuôi sống cả gia đình.
8.
Những lúc rảnh rỗi, Trần tiểu tướng quân thường ngồi lầu hai quán trà đối diện, nhìn y quán mà thẫn thờ.
Trên lông mày hắn có vết s/ẹo hình chân gà chéo lên, do ta khâu lại khi gắp mũi tên cho hắn năm xưa.
Mỗi khi có nam tử thon cao đi qua, hắn lại nhướng mày đầy hi vọng, vết s/ẹo cũng bay lên theo.
Khi nhìn rõ mặt người ấy, cả người hắn lập tức ủ rũ.
Giờ phong hầu phong tước, ăn sung mặc sướng, đáng lẽ phải phơi phới, vậy mà hắn càng g/ầy đi, co quắp như mọi gân cốt đều rút vào trong.
Ta biết hắn đã mất đi nhiều thứ quý giá.
Những mất mát ấy hóa thành sự dày vò chậm rãi, lâu dài, cuối cùng đọng lại trong mắt thành nỗi u uất khôn ng/uôi.
Hắn cứ thế ngồi trong quán trà.
Chờ đợi ba năm.
(Sao ngươi không nói cho hắn biết Nhụ Thập Lang chính là ngươi?)
Ta cũng do dự, nhưng không thể mở lời.
Hắn chờ Nhụ Thập Lang.
Chàng trai cùng lớn lên nơi chiến trường, đam mê giải phẫu, nổi danh khắp doanh trại.
Có lần hắn s/ay rư/ợu, xông vào y quán, đi/ên cuồ/ng ghì ta xuống đất, nâng mặt ta mà nhìn không chớp mắt, lẩm bẩm:
"Ngươi là Thập Lang, đúng là Thập Lang!"
Nhưng khi tay hắn chạm vào bầu ng/ực đầy đặn của ta, hắn lập tức tỉnh táo.
Hắn tự t/át "đôm đốp" mười mấy cái, rồi hốt hoảng bỏ chạy.
Ngươi hiểu không?
Hắn chỉ yêu Thập Lang, không phải Cửu Nương.
Nếu ta nói Thập Lang kia vốn không tồn tại, quá tà/n nh/ẫn.
Trong ba năm này, ta từ "Cửu Nương" trong miệng thiên hạ đã thành "Cửu Nương Nương".
Hắn cũng sớm thành hoạn quan.
(Ủa!? Không phải chứ!?)
Có gì lạ.
Nói ra thì phong trào hoạn quan triều đình, chính hắn khởi xướng.
Năm đó, hồi triều xong hắn lập tức tự hoạn để tỏ chí, đoạn tuyệt tình cảm, thể hiện quyết tâm bảo vệ đất nước.
Chín mươi sáu người còn lại bắt chước chủ soái, tự hoạn tỏ lòng trung thành.
Thánh thượng biết được, liên tục khen ba tiếng "tốt", còn bắt quần thần học theo chí khí Trấn Nam quân.
Văn võ bá quan r/un r/ẩy, đua nhau tự hoạn để minh chứng tấm lòng.
Một khi đã tự hoạn, họ càng kh/inh thường kẻ còn nguyên vẹn.
Hơn nữa, hoạn xong lại càng mau thăng tiến, quyền thế hơn.
Kẻ không muốn hoạn dần bị đào thải khỏi triều đình.
Lâu dần, "hoạn trước, nhậm chức sau" thành lệ bất thành văn.
(Trần tiểu tướng quân sao lại làm vậy? Đâu ai ép hắn!)
Điều này ta cũng không rõ.
Có lẽ, liên quan đến Kỵ Sơn.
9.
Khoảng tháng tám, kinh thành tiếp nhận một nhóm dân tị nạn từ Kỵ Thành.
Họ nói, Kỵ Sơn sống lại rồi.
Ngọn núi ấy đang di chuyển về kinh thành với tốc độ khó nhận ra.
Hôm nay một tấc.
Ngày mai một thước.
Tích tiểu thành đại.
Làng La Gia đã bị Kỵ Sơn nuốt chửng, sắp tới Kỵ Thành rồi.
Ruộng đồng ngoài thành giờ thành bùn đỏ sẫm như ng/ực sinh vật, phập phồng thở, thậm chí còn nghe rõ tiếng tim đ/ập.
"Kỵ Sơn tìm Cửu Nương Nương đó!
C/ầu x/in Cửu Nương Nương c/ứu bách tính trên đường đi!
Lấy núi theo núi, vợ chồng nào chẳng chung phòng?
Cửu Nương Nương, hãy đi đi!"
Trước y quán, người dân quỳ lạy ken đặc.
Ngoài dân tị nạn, còn nhiều kẻ ta quen biết.
Có lão Vương đầu xóm, cái u to như quả dưa trên cổ do ta c/ắt.
Có lão Lưu hàng thịt hay cho ta thịt, cái chân g/ãy do ta c/ứu.