Khi liên hệ được với công ty du lịch, họ x/á/c nhận rằng ngay ngày hôm sau, người này đã xảy ra mâu thuẫn với đoàn và tách nhóm. Tuy nhiên, công ty du lịch cũng trấn an mọi người: ba kẻ tách đoàn đã tự lập nhóm riêng, vấn đề không lớn lắm.

Vấn đề không lớn ư?

Ngón giữa của người chạy về từ Tây Bắc đã quay về đây từ ngàn dặm xa xôi.

Vấn đề lớn phết đấy.

Từ vết c/ắt trên ngón tay đ/ứt lìa, có thể đoán nó đã bị ch/ặt ít nhất hơn ba ngày. Giờ chỉ còn chờ xem khi thiếu ngón giữa, chủ nhân nó còn sống hay không. Tất cả mọi người đều nín thở: hai vụ gi*t người man rợ liên tiếp, lại đều là học sinh ưu tú, đã gây chấn động xã hội, không thể để xảy ra vụ thứ ba.

Khi cuối cùng định vị được điện thoại, hơi thở nín lại của mọi người vẫn chưa buông xuôi. Tín hiệu trong vùng hoang vu yếu ớt, chập chờn, nhưng vị trí lại không hề thay đổi kể từ khi phát hiện. Thời gian gấp gáp, khoảng cách quá xa, họ đành xin điều tra liên tỉnh. Cảnh sát địa phương hối hả đưa người đến, nhưng khi tới nơi chỉ phát hiện được vài mảnh th* th/ể vụn ở vị trí tín hiệu yếu ớt kia.

Nơi hoang dã đầy hiểm nguy, những phần th* th/ể biến mất đã chẳng biết tiêu hoá trong bụng sinh vật nào. Còn ng/uồn phát tín hiệu điện thoại yếu ớt vẫn mãi không tìm ra. Cuối cùng, giữa vũng m/áu khô đọng từ mảnh th* th/ể, họ đào sâu xuống nửa mét mới thấy chiếc điện thoại trong hộp sắt.

Trong hộp sắt, ngoài điện thoại còn có một đ/ốt ngón út. Ngón tay đã hoá xươ/ng trắng, sạch sẽ đến mức có thể sánh ngang mẫu vật phòng thí nghiệm. Giám định DNA từ mảnh th* th/ể x/á/c nhận chính x/á/c chủ nhân ngón giữa là Dương Vũ. Thời điểm t/ử vo/ng của hắn còn sớm hơn Mạnh Nguyên - hắn là người đầu tiên trong ba kẻ mất dấu hiệu sự sống.

Cũng là kẻ gọi cho tôi nhiều nhất trước khi ch*t.

Ba mươi ba cuộc gọi nhỡ.

Một cuộc đã nhận.

Người nghe máy là Mạnh Nguyên.

Chính vì những cuộc gọi ấy, đêm đó tôi suýt ch*t.

05

Cảnh sát Trần dường như lại tin chắc cái ch*t của bọn họ liên quan đến tôi. Việc đầu tiên khi trở về là tìm gặp tôi - dù chỉ cách nhau một cánh cổng. Sau khi tôi đề nghị được giam tại đồn, họ tôn trọng nguyện vọng cá nhân của tôi. Tôi ở lại đồn cảnh sát, cơm no áo ấm, chỉ thiếu chiếc điện thoại.

Nhưng với tôi cũng không sao, đã lâu lắm rồi tôi không đụng đến điện thoại. Thành quen rồi.

Thói quen thật đ/áng s/ợ.

Mạnh Nguyên cũng vậy.

Thói quen thật kinh khủng.

Nếu không vì thói quen ấy, có lẽ hắn đã không ch*t dễ dàng đến thế.

Cảnh sát Trần đặt trước mặt tôi túi tang vật chứa ngón út đã hoá xươ/ng. Họ mất hết manh mối. Thông tin nhận dạng từ ngón út vẫn chưa có kết quả. Họ đang lo sợ, sợ rằng th* th/ể nạn nhân tiếp theo sẽ đột ngột xuất hiện. Chiếc ngón út đ/ứt lìa đã hoá xươ/ng nguyên vẹn nói rõ ràng với họ: chủ nhân nó đã ch*t.

Chỉ là chưa biết khi nào lộ diện thôi.

Cùng với chiếc ngón út trong túi tang vật là hai tấm ảnh. Cảnh sát Trần chỉ vào hai người trong ảnh: "Quen không?"

Tôi lắc đầu: "Đều không."

"Hai người này cùng Dương Vũ tách đoàn. Giờ cả hai đều mất tích."

"Biến mất rồi?"

Cảnh sát Trần nhìn chằm chằm tôi: "Cậu nghĩ họ mất tích hay đang trốn?"

"Không biết, anh nên đi hỏi họ."

"Hay là đã ch*t rồi, chỉ là th* th/ể chưa bị phát hiện."

"Mong anh sớm tìm thấy họ, như thế mới rõ tình hình."

"Cố Thanh!" - Cảnh sát Trần gõ ngón tay lên ảnh cô gái - "Cô ta, cậu chắc chắn không quen?"

"Chắc."

"Nhưng nhà cô ta cùng khu biệt thự với Mạnh Nguyên."

"Thì sao?"

"Nhà cô ta ngay sát nhà Mạnh Nguyên. Nếu điều tra không sai, năm lớp 10 cậu từng làm gia sư nhà họ, dạy em gái lớp 7 của cô ta. Hơn nữa trước khi chuyển sang lớp đặc biệt, cậu cùng Triển Tân Nguyệt là bạn cùng lớp."

"À, nhớ ra rồi. Vậy là quen."

"Cố Thanh!!!"

Cảnh sát Trần đ/ập bàn gầm lên. Màng nhĩ mong manh của tôi chịu trận.

"Xin lỗi, trí nhớ tôi kém. Tôi từng nghi ngờ mình bị Alzheimer tuổi trẻ, nhưng tra thì không có bệ/nh đó. Tôi cũng không hiểu sao..."

"Em gái cô ta mất tích. Hồ sơ báo cáo cho thấy cô bé mất tích trong thời gian cậu làm gia sư. Đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Chuyện quan trọng thế mà cậu quên?"

"Quên."

Trước khi cảnh sát Trần kịp đ/ập bàn lần nữa, tôi bịt tai: "Anh có thể nhẹ tay không? Tiếng động làm tai tôi đ/au, đ/au ch*t đi được."

Biểu cảm của cảnh sát Trần rõ ràng nghĩ tôi đang giả vờ, nhưng tôi thực sự đ/au. Dường như lại sắp chảy m/áu.

06

Vụ án mạng thứ tư mãi chẳng xuất hiện. Dĩ nhiên, hung thủ cũng biến mất tăm. Sau khi rời khu dân cư, Mạnh Nguyên mất tích ở đoạn đường không camera. Sau kỳ thi 696, hắn ở nhà một mình, không có dấu hiệu ra khỏi cửa. Lần xuất hiện tiếp theo là dạng th* th/ể vụn, hiện trường vứt x/á/c không camera, điều tra nhân vật khả nghi cũng chẳng thu được gì.

Manh mối duy nhất là hai người cùng tách đoán với Dương Vũ. Một là Triển Tân Nguyệt - người có qu/an h/ệ rõ ràng, hàng xóm của Mạnh Nguyên. Người kia là Lâm Chiêu - sinh viên năm nhất ngoại trú, hiện chưa tìm thấy mối liên hệ nào với Dương Vũ trước chuyến du lịch.

Nhưng cả hai dường như biến mất khỏi thế gian. Cảnh sát bắt đầu từ người thân của Triển Tân Nguyệt, đối chiếu dữ liệu ngón út nhưng kết quả không liên quan đến Triển Tinh. Pháp y x/á/c định ngón út thuộc về phụ nữ khoảng 40-50 tuổi.

Cuối cùng, họ hướng mục tiêu vào Lâm Chiêu. Một năm trước, Lâm Chiêu từng báo cáo vụ mất tích - mẹ hắn là Lâm Tú Thanh. Nhưng khi đó không thu thập mẫu DNA người nhà nên không thể x/á/c nhận trực tiếp khi chưa tìm được Lâm Chiêu.

Nhưng có hướng đi mới, cảnh sát không còn bị động. Họ điều tra lại vụ mất tích tưởng chừng bình thường năm đó. Và phát hiện ra Lâm Tú Thanh từng làm việc tại nhà một nạn nhân - cho đến ngày trước khi mất tích vẫn đang làm.

Nạn nhân đó chính là Mạnh Nguyên.

"Lâm Tú Thanh mất tích ngày 23/7/2023. Trước khi mất tích, bà ta liên tục làm người giúp việc cho nhà Mạnh Nguyên."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm