Rồi tôi có thể dành trọn khoảng thời gian lớn này cho mẹ, để bà có đủ thời gian viết tiểu thuyết. Như thế, mẹ sẽ không trách móc tôi nữa.
[Điểm bài luận]
21 điểm (trên 30 điểm tối đa)
[Nhận xét của giáo viên]
Ý tưởng tốt nhưng chưa đủ 400 chữ. Chú ý không ngắt đoạn quá thường xuyên.
3.
Bài 4: Bạn động vật của tôi
Bạn động vật của tôi là con tằm nhà Ngô Tấn Mỹ.
Hồi lớp ba, thầy khoa học phát cho mỗi đứa vài trứng tằm, bảo có thể nở ra tằm ngũ sắc.
Tiếc là tằm của tôi vừa nở đã ch*t.
Nhưng tằm của Ngô Tấn Mỹ nuôi đến tận bây giờ, hơn một năm rồi vẫn sống.
Kỳ nghỉ 1/5, nhà Ngô Tấn Mỹ đi du lịch nên gửi tằm cho tôi chăm.
Con tằm của nó to bằng ngón cái người lớn, dài bằng bàn tay.
Da nó trong mờ, sờ vào mát lạnh.
Mẹ tôi rất sợ côn trùng, nên tôi giấu hộp tằm dưới gầm giường, mỗi tối trước ngủ cho ăn ít lá dâu đóng hộp.
Lá đóng hộp là Ngô Tấn Mỹ cho.
Đó là loại lá dâu ngâm trong thứ nước lạ, chứa chất ngăn tằm hóa nhộng.
Tằm rất thích ăn.
Cho ăn vài lần, chúng tôi thành bạn thân.
Chuyện x/ấu là mẹ vẫn phát hiện ra.
Mẹ hoảng hốt, bảo nó không phải tằm.
Tằm chỉ sống ba bốn tháng là hóa bướm.
Tôi cải lại, nói tằm không hóa bướm, mà bị tế bào bướm ẩn trong cơ thể ăn thịt.
Thầy khoa học nói tằm trong kén sẽ phân hủy thành dịch, làm thức ăn cho tế bào bướm.
Ngô Tấn Mỹ không muốn tằm ch*t nên mới cho ăn lá ngâm th/uốc đặc biệt, giữ nó mãi ở dạng tằm.
(Mực xóa nhưng còn nhìn được: Mẹ tôi không nghe giải thích. Bà đ/ập vỡ hộp, giẫm nát con tằm của Ngô Tấn Mỹ. Tôi rất buồn. Tôi mất bạn động vật, cũng mất luôn Ngô Tấn Mỹ.)
Nghe xong, mẹ khen tôi hiểu biết nhiều, là đứa trẻ ngoan.
[Điểm bài luận]
18 điểm (trên 30 điểm tối đa)
[Nhận xét của giáo viên]
Em kể chuyện rất đầy đủ và sinh động. Nhưng tằm thật nuôi được lâu thế sao?
Nếu bạn tằm chỉ là tưởng tượng, làm văn nên viết chuyện có thật. Nhớ viết chữ sạch sẽ, chia đoạn hợp lý nhé!
P.S: Tằm không thể hóa nhộng mãi gọi là ấu trùng quá tuổi. Nước ngâm lá dâu chắc chứa hormone ức chế bi/ến th/ái. Thầy hồi nhỏ cũng từng nuôi tằm giỏi lắm đấy!
4.
Bài 5: Thăm nhà Ngô Tấn Mỹ
Tôi rất thích nhà Ngô Tấn Mỹ.
Mẹ tôi cũng thích.
Từ khi sinh tôi, mẹ không có bạn.
Nhưng bà cố gắng làm bạn với mẹ của bạn tôi.
Như tôi thích Ngô Tấn Mỹ, muốn làm bạn thân nhất của nó.
Nhưng Ngô Tấn Mỹ trong lớp được nhiều người thích, mấy đứa tranh nhau chơi với nó.
Có lần giờ thể dục, để được nhảy đôi với Ngô Tấn Mỹ, tôi nắm ch/ặt tay nó.
Vương Tiểu Đào dùng dây thép giành người quất tôi, tôi vẫn không buông.
Mẹ biết chuyện rất buồn.
Sau đó, mẹ làm bạn thân với mẹ Ngô Tấn Mỹ.
Thường mời bà ấy uống trà chiều, ăn cơm, cuối tuần hay nghỉ lễ còn rủ cả nhà đi cắm trại hoặc du lịch.
Thế là tôi cuối cùng trở thành bạn thân nhất của Ngô Tấn Mỹ.
Tôi còn hay sang nhà nó chơi.
Nhà Ngô Tấn Mỹ không lớn, hai phòng một phòng khách, đồ chơi không nhiều.
Nhưng chỉ cần ở cùng nó, làm gì cũng vui, không làm gì cũng vui.
Có lần mẹ hỏi mẹ Ngô Tấn Mỹ: "Sao chị nuôi con gái giỏi thế?"
Mẹ Ngô Tấn Mỹ nói: "Nói riêng chị nhé, bọn em chưa cai sữa đâu! Sữa mẹ là thức ăn kỳ diệu nhất thế giới."
Mẹ tôi nghe xong, lặng lẽ lau nước mắt.
Tôi vừa sinh ra, bà đã bị viêm túi mật cấp.
Điều tiếc nuối nhất đời bà là không được cho tôi bú sữa mẹ.
[Điểm bài luận]
5 điểm (trên 30 điểm tối đa)
[Nhận xét của giáo viên]
Lạc đề!!
Chú ý đề bài này là "Em tham quan nơi nào đó", không phải "thăm", "tham quan" và "thăm" khác nhau nhiều... Nhắc lại vấn đề ngắt đoạn!
5.
Bài 6: Em học cách mút (tại lớp)
Vì từ nhỏ không được bú mẹ nên tôi không biết động tác mút. Hồi nhỏ mẹ cho uống sữa bột bằng ống nhỏ giọt nhét vào miệng. Tôi cũng không biết dùng ống hút. Kem có chảy cũng không biết hút vì tôi không làm được động tác môi này. Nhưng từ khi mẹ lại có sữa, tôi đã học được cách mút.
[Điểm bài luận]
10 điểm (trên 30 điểm tối đa)
[Nhận xét của giáo viên]
Vấn đề ngắt đoạn có cải thiện. Quá ít chữ. Sao trên lớp em không viết được bài? Làm văn đừng quá phụ thuộc vào phụ huynh hay sách văn mẫu nhé!
6. Bài 7: Chân dung tự họa (tại lớp)
Tôi không biết viết. Tôi không biết mình thế nào. Có lẽ tôi là q/uỷ dữ.
[Điểm bài luận]
0 điểm (trên 30 điểm tối đa)
[Nhận xét của giáo viên]
???
7.
Bài 8: Kể lại chuyện xưa - Nàng đầu ngựa
Ngày xưa, con gái một thương nhân nhớ cha lâu ngày không về.
Cô c/ầu x/in gia súc trong nhà: Ai đưa cha về an toàn, cô sẽ lấy người đó.
Ngựa trắng trong chuồng nghe vậy vùng vẫy, phi khỏi nhà.
Không lâu sau, nó mang người cha thập tử nhất sinh từ sa mạc trở về.
Nhưng người với ngựa sao kết hôn?
Thương nhân phản đối dữ dội.
Đêm đó, ngựa trắng hóa thành chàng tuấn tú, thú nhận thân phận với thương nhân.
Chàng nói mình không phải người thường, mà thuộc chủng tộc bí ẩn khác của loài người.
Chàng có thể hóa thành mọi hình dạng, có thể là ngựa, cũng có thể là người.
Thương nhân nghe xong càng gi/ận dữ.
Đây chẳng phải yêu quái sao!?
Ông không cho phép con gái lấy yêu quái, bèn b/ắn ch*t nó bằng tên.
L/ột da phơi ngoài sân.
Cô gái đ/au lòng x/é ruột, vuốt ve tấm da ngựa trong nước mắt rồi đ/âm cổ t/ự v*n.