Tiểu Lệ

Chương 16

31/12/2025 10:18

Tôi vừa dứt lời, y tá bên cạnh liền nhìn tôi đờ đẫn, mẹ Trần Vĩ cũng ngờ vực nhìn tôi. Tôi cảm thấy không ổn, quay lại nhìn thì chỉ có tôi và một y tá đang ghì Trần Vĩ xuống, chẳng thể gọi là một đám người. Ba người tôi thấy khi vừa bước vào phòng kia hóa ra không phải y tá, mà là ba nữ h/ồn áo trắng... Chúng không hề ghì Trần Vĩ xuống. Mà đang ra sức kéo hắn dậy, như đang gi/ật dây con rối vậy. Ba nữ h/ồn dường như phát hiện tôi có thể nhìn thấy chúng, lập tức nhe răng gầm gừ, mặt mày đen sì, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, môi đỏ như m/áu, hướng về phía tôi gào thét. Tôi bật cười gượng gạo, tự hỏi thời gian gần đây đầu óc mình có vấn đề gì không, đến mức này cũng không nhận ra. Ba nữ h/ồn kia dìu Trần Vĩ đang mê man đứng dậy, chuẩn bị xông tới đ/á/nh tôi. Tay trái tôi vớ lấy chiếc khăn phủ lên tay, hai tay bí mật kết ấn quyền Kim Cang, đẩy mạnh vào vị trí ấn đường trên trán Trần Vĩ. Ba nữ h/ồn lập tức kêu thảm thiết ngã vật xuống đất, nhìn tôi đầy khó tin. Trong góc tường lại lấp ló vài h/ồn m/a, dáng vẻ một đứa kinh dị hơn một, có kẻ đi tìm người thế mạng, kẻ thúc giục đoạt mạng, cũng có kẻ chỉ đứng xem vui, ríu rít co cụm trong góc phòng bệ/nh nhìn tôi chằm chằm. Tôi rút chiếc bùa hộ mệnh bằng xươ/ng hổ đeo trên cổ ngậm vào miệng, lũ kia nhìn thấy liền như người gặp m/a, ba chân bốn cẳng chui tọt vào kẽ tường biến mất. Trần Vĩ cũng không vật vã nữa, ngồi trên giường bệ/nh ngơ ngác nhìn xung quanh. Vị bác sĩ nam cầm ống tiêm nhìn Trần Vĩ, cười nói: "Tôi đã bảo mà, nhiều bệ/nh nhân cứ nghe đến th/uốc an thần là lập tức tỉnh táo lại ngay."

35

Bác Trần bị ngã g/ãy chân, đang nằm phòng bên cạnh. Tôi nhờ mẹ Trần Vĩ sang chăm sóc bác trước, còn chuyện của Trần Vĩ để tôi lo liệu. Bệ/nh viện vốn dễ hút những thứ tạp nham, khiến tinh thần con người bất ổn. Tôi và Trần Vĩ rời viện ra quảng trường bên ngoài đi dạo. Mấy năm đó nhà máy thép trong thành phố làm ăn phát đạt, xung quanh còn nhiều mỏ than, mùa đông năm nào cũng chìm trong sương m/ù, cả ngày mịt mờ. Hôm nay sương m/ù đặc quánh hơn thường lệ, thỉnh thoảng có bóng người thấp thoáng trong màn sương rồi lại lặng lẽ biến mất. Tôi không vội hỏi Trần Vĩ chuyện gì, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh hắn. Đi một lát, Trần Vĩ bỗng lên tiếng: "Tao ng/u thật." Tôi từng gặp nhiều người t/ự t* không thành, câu đầu tiên họ nói sau khi được c/ứu đều như thế này. Những người này trước đó đều bị thứ gì đó mê hoặc, giờ đã tỉnh táo phần nào. Chỉ cần nói ra câu này, trong thời gian ngắn sẽ không có vấn đề gì lớn. Vừa thở phào nhẹ nhõm, Trần Vĩ lại nói: "Nhưng tao thật sự phải gặp Tiểu Huệ, Tiểu Huệ..." Nói rồi mắt lại đỏ hoe. Trong màn sương, vài bóng m/a lặng lẽ hiện ra, vô thanh bám lên vai Trần Vĩ, thì thào bên tai hắn. Giọng nói tuy nhỏ nhưng môi máy lia lịa, khóe miệng tràn đầy h/ận ý. "Im miệng!" Tôi vỗ mạnh lên vai Trần Vĩ mấy cái, lũ kia lập tức biến mất. Trần Vĩ nhìn tôi đặt hai tay lên vai hắn, ngẩn người một lúc, bỗng lao tới ôm chầm lấy tôi gào khóc thảm thiết: "Tao không quan tâm! Tiểu Huệ! Tiểu Huệ ơi! Sao em không chịu nói gì với anh hả..." Tiếng khóc của Trần Vĩ ngày càng lớn, tôi đờ người không biết làm sao. Người qua lại trên quảng trường đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi. Khéo còn tưởng tôi là Tiểu Huệ. "Đừng đừng đừng..." Tôi vội vỗ lưng Trần Vĩ nhưng hắn mặc kệ, cuối cùng dí mặt vào vai tôi nức nở. Trần Vĩ vốn là người lúc nào cũng mang theo gương nhỏ chỉnh chu mái tóc, luôn chú trọng hình tượng, từ trước tới nay đều là người dẫn đường cho tôi, chưa từng thất thố trước mặt tôi như vậy. Tôi cảm thấy có lỗi. Chơi với nhau lâu, hắn nhiễm quá nhiều âm khí từ tôi. Tiểu Huệ giờ đã thành tâm m/a của hắn, chỉ cần nghĩ đến cô ấy là h/ồn m/a lại xuất hiện, dụ dỗ hắn t/ự s*t. Tôi thì thầm bên tai hắn: "Được rồi được rồi, mình đổi chỗ nói chuyện đi, người ta nhìn hết cả rồi." Tôi ôm Trần Vĩ, chạy như trốn chạy khỏi quảng trường, phía sau vẫn vẳng tiếng huýt sáo, không biết đám người kia hùa theo trò đùa gì nữa. Chúng tôi tìm một nhà hàng vắng khách trong trung tâm thương mại Thế Kỷ Mới, gọi hai chai bia và vài xiên nướng. Uống cạn một ly bia, tâm trạng Trần Vĩ dần ổn định, cúi đầu nói: "Thực ra, chính tao đã gi*t Tiểu Huệ."

36

Đêm Trần Vĩ và Lưu Tiểu Huệ quen nhau, họ đã gặp phải h/ồn m/a. Hai nhà khi đó suýt kiện tụng, không ngờ sau khi Trần Vĩ đến bệ/nh viện thăm Tiểu Huệ, hai người lại đến với nhau. Theo lời Trần Vĩ, đó đích thị là tình yêu sét đ/á/nh, duyên trời định. Thời gian đầu vô cùng ngọt ngào, nhưng dần dần, Trần Vĩ phát hiện điều bất ổn. Đôi lúc hai người đi chơi, Tiểu Huệ luôn có vẻ lo lắng điều gì, thỉnh thoảng đột nhiên ngoái lại nhìn hoặc đảo mắt quan sát đám đông xung quanh, như đang sợ hãi thứ gì đó. Nghe Trần Vĩ kể, lòng tôi dâng lên nỗi lo, trạng thái này của Tiểu Huệ tôi quá quen thuộc rồi, liền hỏi: "Tiểu Huệ cũng nhìn thấy những thứ đó?" "Không thể nào, nếu cô ấy có khả năng đó thì đêm đó bọn tao đã không gặp chuyện rồi." Trần Vĩ cũng từng hỏi cô ấy rốt cuộc đang nhìn gì? Nhưng Tiểu Huệ luôn lảng tránh, bảo mình không sao. Càng như vậy, Trần Vĩ càng lo. Một thời gian sau, Tiểu Huệ dường như thật sự sợ hãi, nói với Trần Vĩ rằng nghi ngờ có người theo dõi mình. Trần Vĩ vì thế còn đặc biệt đưa đón cô ấy mấy lần, cũng chẳng thấy gì lạ, nhưng Tiểu Huệ vẫn kh/iếp s/ợ. Trần Vĩ bắt đầu nghi ngờ Tiểu Huệ đang giấu mình điều gì. Nhưng mỗi lần hỏi đều không thu được gì, hỏi dồn thì cãi nhau. Trần Vĩ cũng phát mệt, hôm đó lại cãi nhau vì chuyện này, Tiểu Huệ cuối cùng khóc nói muốn chia tay. Mọi khi Trần Vĩ đều mềm lòng dỗ dành ngay, nhưng hôm đó hắn không nhịn được nữa, bảo chia thì chia. Về nhà, Trần Vĩ cảm thấy mình quá nóng vội, định đợi Giáng sinh tìm cô ấy làm lành. Không ngờ Tiểu Huệ lại gặp t/ai n/ạn trên đường về nhà. "Giá như biết đó là lần gặp cuối, tao đã cãi nhau với cô ấy làm gì chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0