Tôi ngắt lời hắn: "Đoàn luật sư bào chữa xin lưu ý ngôn hành của mình, hối lộ thẩm phán là hành vi phạm pháp, sẽ bị truy c/ứu hình sự."

Số người bấm 'dislike' không ngừng tăng, vượt mốc 50% một cách chóng mặt.

Vòi phun trong phòng bắt đầu xả khí đ/ộc.

Tả Huy bịt mũi, quỳ sụp xuống đất.

Hắn hoàn toàn mất kiểm soát, gào thét vào màn hình: "Lũ tạp chủng các người, các người không đáng xách dép cho tao, dám định xử tử tao? Tao không ch*t đâu! Tao ra đường sẽ cán ch*t hết lũ rác rưởi các người!"

Hắn ho sặc sụa, khí đ/ộc kí/ch th/ích đường hô hấp khiến hắn ho ra m/áu.

Nhìn đôi tay đầy m/áu, hắn kh/iếp s/ợ như chó ch*t bò lê dưới đất, liên tục cúi đầu trước camera: "Tôi sai rồi, tôi thật sự biết lỗi! Dừng lại mau! Tôi không muốn ch*t, tôi còn cả tương lai phía trước, tôi thật sự không muốn ch*t!"

[Mi đã bao giờ nghĩ Lưu Mông muốn ch*t không? Đứa bé muốn ch*t không? Mạng hèn của mi đổi ba mạng người, thật là hời quá rồi!]

Tỷ lệ 'dislike' vượt 80%, nồng độ khí đ/ộc đạt mức tối đa.

Tôi dán mắt vào tấm kính, không muốn bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào.

Căn phòng ngập tràn khói trắng, chỉ thấp thoáng bóng người bò lê trên sàn.

Một bàn tay đầy m/áu giơ lên đ/ập vào mặt kính.

Cuối cùng, bàn tay ấy rủ xuống, để lại vệt m/áu đỏ lòm trên kính. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Bố mẹ Tả Huy gào khóc thảm thiết, suýt ngất xỉu.

Hướng Kỳ giơ cao ảnh vợ con hướng về phía buồng khí đ/ộc, anh muốn họ tận mắt chứng kiến kết cục của Tả Huy.

8

Không lâu sau phiên tòa xử Tả Huy, tôi tiếp nhận vụ án mới.

Một máy bay bốc ch/áy trên đường băng, có kẻ chắn lối thoát hiểm khiến 11 người thiệt mạng.

Vụ việc chấn động toàn quốc, lượng người xem livestream lần này còn đông hơn phiên tòa Tả Huy.

Khi livestream bắt đầu, màn hình chiếu đoạn video quay từ điện thoại.

Chiếc máy bay từ nước ngoài hạ cánh xuống lãnh thổ chúng ta bỗng bốc ch/áy.

Tiếp viên mở cửa thoát hiểm, yêu cầu mọi người sơ tán trật tự.

Một cô gái mở ngăn để hành lý phía trên, khiến vài chiếc vali rơi xuống. Một chiếc trúng thẳng đầu cụ già bên cạnh, m/áu tuôn xối xả, ông lão gục ngay tại lối đi cùng đống hành lý chắn ngang đường.

Hành khách phía sau hoảng lo/ạn gào thét, nhưng cô ta như đi/ếc, xách vali của mình nhanh chóng tẩu thoát.

Khi trượt xuống cầu trượt khí, cô ta thậm chí dùng vali c/ắt rá/ch cầu trượt, khiến hai người may mắn thoát ra sau đó rơi từ cửa thoát hiểm xuống đất t/ử vo/ng.

Tổng cộng 11 người thiệt mạng, trong đó có một học giả cấp quốc bảo.

Camera chuyển sang bị cáo - Tiêu Lệ Na mặc váy Chanel mới nhất, trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt to vô tội càng tôn vẻ trong sáng đáng yêu.

Cô ta là streamer nổi tiếng với 8 triệu follower.

Luật sư bào chữa đứng dậy cúi chào rồi biện hộ: "Thân chủ tôi chỉ sơ ý, không có bằng chứng cho thấy cô ấy cố tình gây ch*t người. Bản thân cô ấy cũng là nạn nhân, sau sự việc đã mắc chứng trầm cảm, đêm nào cũng trằn trọc."

"Vâng, em thật sự biết lỗi rồi." Tiêu Lệ Na khóc lóc, nhan sắc vẫn hoàn hảo dù nước mắt giàn giụa.

[Thiên nữ rơi lệ kìa!]

[Đừng có cường điệu! Để tôi an ủi nàng tiên đó!]

[Cứ tưởng chỉ đẹp qua filter ai ngờ ngoài đời cũng thế này!]

Luật sư tiếp tục: "Trong vali là di vật của mẹ quá cố, việc cô ấy bản năng bảo vệ kỷ vật thể hiện hiếu đạo hiếm có."

Tiêu Lệ Na lấy ra chiếc áo len đan tay, nghẹn ngào: "Đây là món đồ cuối cùng mẹ đan cho con. Con mang theo bên mình khắp nơi, như thể mẹ vẫn còn đây..."

Mười người nhà nguyên đơn ở bên kia không nhịn được nữa, có người quát: "Vì cái áo rá/ch nát này mà chồng tôi, con tôi ch*t hết! Mày đáng xuống địa ngục!"

Tiêu Lệ Na mặt tái mét, thân hình mảnh mai như sắp đổ gục, nước mắt lã chã rơi: "Em thật lòng biết lỗi. Em nguyện chuộc tội bằng cả cuộc đời, dốc hết tài sản cho các anh chị, xin hãy tha thứ!"

Dư luận livestream bắt đầu xoay chiều.

[Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, cô ấy đâu cố ý mà]

[Sao nỡ để thiếu nữ xinh đẹp thế này ch*t? Tôi phản đối!]

[Cho bỏ phiếu đi, tôi đầu tiên phản đối t//ử h/ình]

[Vô tội! Chắc chắn vô tội! Cô ta không cố ý phạm tội]

Bình luận kích động gia đình nạn nhân, họ đứng dậy ném chai nước vào Tiêu Lệ Na.

"Người ch*t không phải người nhà mày, sao dám nói 'được đằng chân lân đằng đầu'?"

"Vợ tôi bị th/iêu sống! Nếu cô ta không chắn đường, vợ tôi đâu ch*t!"

"Mọi người không có tim à? Người đẹp thì được gi*t người?"

Tiêu Lệ Na ướt như chuột l/ột, tóc dính bết vào má lẫn nước mắt.

Cô ta cúi đầu im lặng, dáng vẻ như nàng dâu bị hành hạ.

Tôi phải gõ búa liên hồi: "Giữ trật tự!"

Cảnh sát tòa án can thiệp, phòng xử án mới lắng xuống.

9

Lúc này tôi nhận được thông tin mới, tôi đằng hắng công bố: "Bên công tố vừa gửi bằng chứng mới. Sau điều tra, vali gây ch/áy thuộc về Tiêu Lệ Na. Do an ninh sân bay nước xuất phát lỏng lẻo, cô ta dễ dàng mang chất n/ổ lên máy bay. Vụ ch/áy được kích hoạt đúng thời điểm hạ cánh. Nói cách khác, đây là vụ đ/ốt có chủ đích."

Cả tòa ồ lên kinh ngạc.

[Chời đ*, phê thiệt chứ!]

[Cô ta cho n/ổ cả máy bay? Để tôi bình tĩnh đã!]

[Không tin nổi! Cô gái yếu đuối thế này sao làm chuyện tày trời?]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
4 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm