Bác cả an ủi vài câu, rồi bộc lộ bộ mặt gian xảo.
- Út M/ập, giờ biết chuyện cũng chưa muộn! Vợ mày vẫn còn đẻ được mà?
- Tranh thủ đi, đừng cho nó nghỉ ngơi, đêm nay bắt đầu luôn!
Bố tôi nhăn nhó:
- Bác ơi, nó được nhưng cháu không xong. Người cháu yếu lắm, cần dưỡng sức!
Bác cả cười khẩy:
- Đồ đầu gỗ! Không còn bác đây sao? Lại thêm bao nhiêu trai tân trong làng nữa. Gọi hết cả đám đến.
Bố tôi gi/ận dữ:
- Vợ tôi mà cho bọn chúng chơi không à?
Bác cả xuỵt một tiếng.
- Còn coi nó là vợ cái gì? Nó như thửa ruộng nhà mày thôi, thuê người gieo hạt giống. Đến mùa chỉ việc gặt.
- Có tiền rồi! - Bác cả xoa ngón tay ra hiệu - Mày tậu đứa vợ mới chẳng được sao?
Bố tôi bừng tỉnh, cười hềnh hệch.
Hàm răng vàng khè nhai trệu trạo mấy hạt kỷ tử.
Buồn nôn.
Rồi ông ta quát tôi:
- Đại Lực, đi đốn củi! Mẹ kiếp, đừng có ăn không ngồi rồi!
05
Dân làng đều lên núi sau đốn củi.
Núi nhiều củi nên chỉ cần ch/ặt quanh chân núi là đủ.
Nhưng tôi một mình đi sâu vào rừng.
Nơi này có ngôi miếu đất bỏ hoang, phía dưới là cái hầm bí mật.
Tôi len lén chui vào.
Nơi tối tăm ẩm thấp, nhưng với tôi nó là tổ ấm.
Không có bóng dáng bố tôi, chỉ riêng tôi sở hữu.
Vài ngày trước, nơi này thêm một vị khách.
Bà lão què quặt tôi gặp khi đốn củi.
Bà ta là phù thủy saman trong làng, mọi người gọi "Bà Tam".
Chính bà ta đã b/án bí phương cho bố tôi.
Hôm đó bà ta khập khiễng vào rừng sâu hái thảo ô và bắt côn trùng đ/ộc.
Khi thấy bà, tôi nghiến răng nghiến lợi.
Chính mụ già đ/ộc á/c này! Không có mụ, mẹ tôi đâu sinh ra nhục cầu?
Tôi ra tay, đ/ập một gậy vào đầu bà.
Rồi lặng lẽ cõng bà xuống hầm.
C/ắt đ/ứt gân chân gân tay, quăng vào vại đất lớn.
Thật là khoái cảm!
Tôi tưởng mình sẽ sợ, vì đây không phải gi*t gia súc mà là con người.
Nhưng khi lách một nhát, đ/ứt gân tay bà ta, cảm giác kỳ diệu ấy khiến tôi sung sướng vô cùng!
Thế nên giữa tiếng hét thảm thiết, tôi vừa hát vừa tiếp tục ra tay.
Bộp! Bộp!
Tiếng động nhẹ nhưng mỗi nhát, tay chân bà ta lại mềm nhũn...
Trở lại hiện tại.
Tôi bật đèn pin xuống hầm, chiếu vào vại đất.
Bà Tam gục đầu, nửa sống nửa ch*t.
Tôi cầm chiếc kìm mỏ nhọn.
Đột ngột kẹp ch/ặt mũi bà ta.
M/áu mũi phun tóe, nhỏ giọt theo kìm.
Bà Tam đ/au đớn méo mặt, tỉnh dậy.
Nhận ra tôi, bà đi/ên cuồ/ng c/ầu x/in.
Tôi phớt lờ.
Ngồi phịch cạnh vại, lấy túi th/uốc lào.
Ăn tr/ộm từ bố tôi.
Lũ đàn ông hôi hám trong làng chỉ bắt đàn bà làm việc, còn họ ngồi giường nung hút th/uốc.
Thứ này ngon thế sao?
Tôi thử.
Đàn ông hút được, tại sao tôi không?
Bà Tam vẫn năn nỉ:
- Con gái à, tha cho bà. Muốn gì bà cũng cho.
- Xin tha mạng già này!
Tôi lạnh lùng:
- Hỏi mụ một chuyện! Mụ cam đoan với bố tôi uống bí phương sẽ sinh con trai?
- Sao lại ra nhục cầu?
- Nói!
Tôi bóp mạnh cái mũi đầy m/áu.
Bà Tam rú lên.
Rồi bà hoàn toàn sụp đổ, thú nhận hết.
- Tôi không lừa bố cháu. Lúc pha chế th/uốc, tôi thử trên chó vàng nhà.
- Chó cái uống vào, đẻ toàn đực. Chó đực lỡ ăn phải lại đẻ được, sinh ra nhục cầu.
- À không, chính x/á/c là ỉa ra. Chó đực ỉa ra nhục cầu.
Bà Tam r/un r/ẩy nhìn tôi, tiếp lời:
- Tôi tưởng chó được thì người cũng vậy. Ai ngờ... thể chất khác nhau nên th/uốc đổi tính.
Tôi trầm ngâm:
- Theo mụ, đàn ông uống th/uốc này cũng đẻ được hoạt châu tử?
Bà Tam suy nghĩ rồi gật đầu.
Không cần nói thêm.
Tôi cầm d/ao phay, dùng sống d/ao đ/ập mạnh hai cái vào cổ bà.
Đừng quên, tên tôi là Đại Lực!
Bà ta trợn mắt, ngất lịm.
06
Khi gánh củi về, nhà tôi đầy khách.
Toàn đàn ông trong làng đang ngồi phòng khách uống trà.
Câu chuyện xoay quanh mẹ tôi, thi thoảng có kẻ nhoẻn miệng cười.
Hai đứa bạn thân tôi cũng đến.
Theo cha chúng.
Nhưng giờ họ đang ngồi xổm trong sân, nhổ lông ngỗng bằng nước sôi.
Ngỗng vừa mổ.
Tôi đặt củi xuống, vội ra phụ.
Ba đứa chúng tôi vây quanh chậu sắt.
Hai đứa bạn, một tên Chiêu Đệ, nghe tên đủ hiểu.
Đứa kia, Cẩu Nha.
Vì trong mắt cha nó, nó chẳng khác gì chó giữ nhà.
Cẩu Nha luôn mặc quần x/ẻ đũng.
Giờ ngồi xổm đối diện tôi, ngẩng mặt là thấy bên trong.
Cái x/ẻ đũng bẩn thỉu, toàn vết tay bẩn sờ vào.
Chiêu Đệ và Cẩu Nha tán gẫu.
Chiêu Đệ nói trước:
- Bố tao bảo lớn chút nữa sẽ đưa lên xưởng huyện làm. Lúc đó tao tự do.
Cẩu Nha xen vào:
- Bố tao bảo năm sau b/án tao. Tao nghĩ rồi, có chồng sẽ chăm chỉ làm việc.
- Người ta cũng có tim! Siêng năng thì nhà chồng sẽ tốt với mình... đúng không?
Cuối cùng nó hỏi lại, giọng thiếu tự tin.
Chiêu Đệ gật đầu cổ vũ.
Nhưng tôi không đáp, mắt dán vào phòng khách.
Lũ đàn ông đang bàn chuyện gì đó.
Tôi không nghe rõ, nhưng có kẻ liếc nhìn sang bọn tôi qua cửa sổ.