Mùa hè đến muộn

Chương 1

29/01/2026 08:41

Tôi đang massage cho một vị khách thì anh ta kể cho tôi nghe về một vụ án hình sự nhiều năm trước. Bản thân câu chuyện tuy rùng rợn và tàn khốc, nhưng không hiểu sao khi kể đến đoạn nào đó, anh ta bỗng dưng rơi nước mắt. Tôi vội vàng đưa khăn giấy, tò mò hỏi: Chỉ là vụ án đã bị lãng quên từ lâu, lại còn kết thúc rồi, sao anh vẫn xúc động mạnh thế? Anh ta nói với tôi, bởi vụ án bi thảm này không hề kết thúc như mọi người vẫn tưởng, thậm chí nó chưa bao giờ thực sự khép lại. Và bây giờ, đã đến lúc chấm dứt.

......

1

Tôi chưa từng gặp vị khách kỳ lạ như thầy Ngô...

Tôi là Tô Nhiễn Nhiễn, năm nay 38 tuổi, làm nghề massage tận nhà. Tôi quen thầy Ngô đã gần ba tháng, ông là khách quen của tôi.

Thầy là giáo viên đại học đã nghỉ hưu, cách nói chuyện luôn mang chất văn chương kiểu phim khoa giáo thập niên 70-80. Nghiêm túc, chỉn chu, cẩn thận, nên tôi gọi ông là thầy Ngô cho thân mật.

Mỗi tuần thầy đặt lịch massage ít nhất hai ba lần. Thầy bảo ngày trước bị chấn thương cũ nên lưng đ/au mãi, phải nhờ massage để đỡ đ/au.

Nhưng tôi làm nghề này sáu bảy năm, khách bị đ/au lưng gặp không biết bao nhiêu mà kể. Những người này khi massage rất dễ nhận ra chỗ tổn thương, tôi thường tránh ấn mạnh để họ đỡ đ/au.

Thầy Ngô thì khác. Dù tôi xoa bóp, day ấn thế nào thầy cũng bình thản, thậm chí chẳng hề nhăn mặt. Thế sao còn giả vờ bị đ/au? Dù tò mò nhưng ai cũng có sở thích riêng, không cần vạch trần làm gì.

Thầy Ngô tự nhận mình kỹ tính, không muốn dùng chung dịch vụ với khách khác nên mỗi lần đặt lịch đều yêu cầu tôi hủy hết lịch cả ngày. Ban đầu tôi hơi khó chịu, mỗi buổi massage chỉ một tiếng, sao phải chiếm trọn ngày của tôi? Nhưng thầy Ngô trả công rất hậu, một lần massage của thầy còn cao hơn doanh thu mấy ngày của tôi. Nhìn vào đồng tiền, tôi đương nhiên vui vẻ nhận lời.

Điều này càng khiến tôi tò mò hơn. Trong nghề của chúng tôi, ai cũng hiểu lắm. Không ít khách mượn cớ massage để sàm sỡ, thậm chí đòi tăng giờ làm dịch vụ đặc biệt. Lúc đầu tôi cũng tưởng thầy Ngô giống mấy gã khách dê xồm kia, mượn danh nghĩa massage để động chân động tay. Tất nhiên tôi cũng không phải liệt nữ tri/nh ti/ết, miễn giá cả hợp lý là tôi đồng ý. Nhưng thầy chỉ massage bình thường, trò chuyện xã giao, tuyệt đối không có hành vi quá giới hạn. Ngay cả khi tôi chủ động gợi ý thử dịch vụ khác, thầy vẫn thờ ơ. Vậy thầy Ngô muốn gì? Đây là điều tôi luôn thắc mắc. Tôi chỉ có thể giải thích: Thế giới của người giàu quả thật khác biệt.

Sáng sớm hôm nay, tôi lại nhận được điện thoại của thầy Ngô hẹn đến nhà làm dịch vụ.

2

Tôi thay dép, lựa chọn tinh dầu sẽ dùng cho thầy Ngô. Nhà thầy là căn hộ cũ tầng sáu, khu vực xung quanh ít nhà cao tầng nên ánh sáng rất tốt. Từ cửa sổ phòng khách nhìn ra xa có thể thấy bảng hiệu Nhà sách Tân Hoa. Thầy Ngô nói chỉ cần đi thêm hai ba cây số, rẽ một khúc nữa là đến nơi thầy làm việc cả đời - trường đại học này.

Tôi chọn xong tinh dầu, thầy Ngô đã nằm sẵn trên sofa, buổi massage bắt đầu.

"Tiểu Tô, hôm nay tôi kể cho cô nghe một câu chuyện địa phương nhé? Mấy hôm trước tôi b/án báo cũ thấy vụ án này, thấy hay lắm." Có lẽ do thói quen nghề giáo, giọng thầy lúc nào cũng sang sảng.

"Vâng ạ, thầy kể đi ạ." Tôi tùy hứng đáp lời.

Mỗi lần massage cho thầy Ngô, ngoài chuyện cá nhân thì thầy rất thích kể chuyện, đa phần là tội phạm hình sự, án mạng có thật. Dù không mấy hứng thú với đề tài này nhưng vẫn hơn là ngồi im lặng khó xử.

"Vụ án xảy ra ngay tại địa phương, ở gần đây thôi." Thầy Ngô bắt đầu kể, tay trái chỉ ra cửa sổ, "Ngay gần Nhà sách Tân Hoa đó, trước cổng một ngôi trường, hung thủ ch*t ngay tại chỗ."

"......"

3

Câu chuyện của thầy Ngô.

(1)

Tôi là Ngô Thành, 65 tuổi, trước dạy ở trường đại học gần đây, giờ đã nghỉ hưu. Đây là chuyện cũ đã lâu, đến nay cũng gần 25 năm rồi.

Vụ án không quá phức tạp hay kỳ bí, ngược lại tình tiết rõ ràng, chứng cứ x/á/c thực, thủ phạm đã bị trừng trị, từ lâu đã khép lại.

Đó là vụ gi*t người.

Nạn nhân là một cậu bé mới vào cấp ba tên Hồ Việt. Trong một lần ra ngoài chơi đêm, Hồ Việt mất tích, gia đình sốt ruột tìm ki/ếm nhưng không thấy tung tích. Khi tìm thấy cậu bé thì đã một tuần sau đó, th* th/ể nằm trên lưng chừng ngọn đồi nhỏ, trong một khe núi cạnh con suối.

Tôi không tận mắt chứng kiến, chỉ nghe đồng nghiệp kể lại - nhà anh ta gần đó nên đến xem, hiện trường thảm khốc lắm:

Đó là cuối hè, tuy không nóng gắt nhưng thời tiết cũng chưa mát mẻ gì. Đứa trẻ bị bọc trong bao tải, mở ra thấy cơ thể đã th/ối r/ữa. Dù đứng cách vạch cảnh sát vài mét vẫn ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc - đó là hỗn hợp mùi protein phân hủy cùng nước suối, mưa và x/á/c ch*t tạo nên phản ứng hóa học kỳ lạ. Bạn tôi khi mô tả mùi này đã nghĩ mãi mới nói:

"Tôi chưa từng ngửi thấy mùi gì kinh khủng như vậy, giống thịt lợn ôi thiu nhiều ngày, lại còn chua lè... Thật khó diễn tả, cả đời tôi không muốn ngửi lại lần nào nữa..."

Khi l/ột bao tải ra, có thể thấy:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm