Lý Siêu Siêu khóc, cậu nức nở: "Ông... ông ơi... Cháu không phải..."

Lý Đại Gia bỗng trở nên dữ tợn, ông t/át Lý Siêu Siêu một cái không báo trước: "Không phải cái gì! Rốt cuộc chuyện này thế nào, nếu mày không nói, thanh danh cả họ Lý sẽ bị mày phá hủy hết, cha mẹ mày dưới suối vàng, thằng em mày, cả lão già này nữa..."

Nhát t/át vang lên đanh gọn, những giọt nước mắt cũng bị tạt bay.

Khoảnh khắc ấy, Lý Siêu Siêu đột nhiên ngừng khóc.

Cậu nghiêng đầu, rồi quay lại với vẻ mặt không thể tin nổi, đờ đẫn nhìn ông nội mình.

Lão đội trưởng đúng lúc lên tiếng: "Lý Siêu Siêu, chỉ cần em nói ra sự thật, mọi chuyện đều có thể bắt đầu lại, em vẫn còn tương lai tươi sáng..."

Lý Siêu Siêu bỗng trừng mắt nhìn chúng tôi, ánh mắt trở nên sắc lẹm khác thường, cậu nhổ nước bọt: "Tương lai tươi sáng? Tương lai của tao đã tiêu tan từ lâu rồi..."

Rồi Lý Siêu Siêu quay sang chất vấn Lý Đại Gia trong cơn phẫn nộ: "Đồ già khú đế, mày muốn nghe sự thật không?"

Cậu ta gọi thẳng Lý Đại Gia là "đồ già khú đế", điều này khiến chúng tôi cũng bất ngờ.

"Mày tưởng th/uốc mày hút từ đâu ra? Mày tưởng sữa thằng Tiểu Huyên uống từ đâu mà có? Mày tưởng mỗi tháng Hồ Khánh Bân đưa mày hai mươi tệ tiền tiêu vặt thật sự là vì hắn thân với ba tao mà hiếu kính mày sao! Mày chẳng hiểu gì hết, mày chỉ là một lão già ng/u ngốc!"

Lý Siêu Siêu dường như đã biến thành một con người khác.

Trong cơ thể cậu ta dường như ẩn chứa một con thú hoang, sẵn sàng x/é toang mọi thứ để phóng ra ngoài.

Lý Đại Gia cũng kh/iếp s/ợ trước sự thay đổi của đứa cháu, đứng đó không dám hé răng.

Giọng Lý Siêu Siêu vừa mang vẻ kiêu hãnh đầy tủi nh/ục, lại chất chứa nỗi buồn thăm thẳm: "Tất cả là vì tao, vì tao... vì tao..."

Vì cậu ta?

Tại sao cậu ta lại nói vậy?

Tôi nhìn về phía lão đội trưởng, Khâu Sở Nghĩa và Mạnh Dương cũng đồng loạt hướng mắt về phía ông. Ánh mắt lão đội trưởng trở nên thăm thẳm, như ngọn lửa chập chờn trong bóng tối.

Chăm chú nhìn Lý Siêu Siêu, lão đội trưởng hỏi dò: "Hồ Khánh Bân... đã xâm hại cháu?"

Khoảnh khắc ấy, Lý Siêu Siêu đờ người ra.

Ánh mắt sắc bén của cậu bỗng chốc dịu lại.

Cậu từ từ nhìn về phía lão đội trưởng.

Chỉ một cái nhìn đơn giản ấy, dường như chẳng nói gì, lại như đã nói lên tất cả.

Tôi biết, lão đội trưởng đã đoán trúng.

Đối với tôi, đó là một trong những buổi chiều khó quên nhất cuộc đời.

Cũng chính từ lời khai của Lý Siêu Siêu, tôi đã cảm nhận được cái á/c thấm đẫm trong bản chất con người.

Nhiều năm sau, khi các học trò của tôi và nhiều cảnh viên mới vào nghề nói chuyện về bản chất x/ấu xa của con người, tôi vẫn nhớ về vụ án này.

Sau khi dần lấy lại bình tĩnh, Lý Siêu Siêu đã kể cho chúng tôi rất nhiều.

Về bản thân, về Hồ Khánh Bân, về vụ án gi*t người đột ngột ấy, về những lời đe dọa, về nỗi sợ hãi, về tuổi trẻ và những đêm dài tưởng chừng không thể vượt qua.

Suy đoán và phân tích của lão đội trưởng không sai, Hồ Khánh Bân và Lý Siêu Siêu chính là thủ phạm gi*t Thạch Nham Phong.

Chính x/á/c mà nói, Hồ Khánh Bân là hung thủ, còn Lý Siêu Siêu là đồng phạm.

Lý Siêu Siêu bắt đầu kể câu chuyện của mình trước.

Theo lời kể đ/ứt quãng của cậu, chúng tôi như được trở về quá khứ.

Đứng trước những mảnh ký ức tan nát ấy, nhìn Lý Siêu Siêu lặp lại những tổn thương.

***

Năm tám tuổi, vào một trưa hè, nhà cậu có khách.

Lúc đó, cha cậu bảo Lý Siêu Siêu gọi người đàn ông kia là "chú Bân".

Người đó chính là Hồ Khánh Bân với nụ cười hiền lành, dáng vẻ nho nhã.

Trên bàn ăn, người cha nói Hồ Khánh Bân là giáo viên, lại bảo nhờ chú ấy kèm cặp việc học cho Siêu Siêu.

Lúc ấy, Hồ Khánh Bân xoa đầu Lý Siêu Siêu, vừa uống rư/ợu vừa nói "yên tâm".

Lý Siêu Siêu lúc đó không thể ngờ, một con trăn đã lặng lẽ tiếp cận, đúng hơn là con trăn đã ở ngay bên cạnh.

Nó thè lưỡi chẻ, lộ ra lưỡi d/ao sắc nhọn.

Lý Siêu Siêu xem hắn là thầy, còn hắn xem cậu như món ngon.

Từ đó về sau, Hồ Khánh Bân thường xuyên đến nhà chơi.

Uống rư/ợu, cứ uống mãi.

Người cha không chịu nổi men say ngã vật xuống giường ngủ, thế là Hồ Khánh Bân gọi Lý Siêu Siêu lại, bảo sẽ kèm thêm bài cho cậu.

Lý Siêu Siêu ngoan ngoãn ngồi trước bàn học cũ kỹ, nắn nót viết từng con toán.

Hồ Khánh Bân đầu tiên xoa đầu cậu, rồi đến lưng, tiếp đó là bụng, cuối cùng thò tay vào chiếc quần l/ót rộng thùng thình của người lớn, sờ vào cơ quan sinh dục của cậu.

Lúc đó, Lý Siêu Siêu tưởng Hồ Khánh Bân đang đùa giỡn với mình, vừa co người lại vừa cười.

Với Hồ Khánh Bân, đó là lần thăm dò thành công, còn với Lý Siêu Siêu, đó là khởi đầu của sự sụp đổ.

Về sau, Hồ Khánh Bân càng ngày càng thân thiết với nhà họ Lý, đến chơi ngày càng nhiều, đối với Lý Siêu Siêu cũng ngày càng trơ trẽn.

Hắn lộ nguyên hình con trăn, siết ch/ặt lấy Lý Siêu Siêu.

Người cha không những không để ý, ngược lại còn đẩy Lý Siêu Siêu về phía Hồ Khánh Bân, còn nói nhờ chú ấy vừa kèm bài vừa dạy dỗ cậu.

Có được "sự cho phép" của cha Lý Siêu Siêu, Hồ Khánh Bân mạnh dạn x/é bỏ chiếc mặt nạ của mình.

Có hai lần, Hồ Khánh Bân lấy cớ kèm bài, thậm chí giữ Lý Siêu Siêu lại nhà mình.

Cơn á/c mộng cũng từ đó ngày càng sâu đậm, cho đến khi không thể thoát ra được.

Hồ Khánh Bân tắm chung với Lý Siêu Siêu, kỳ cọ cho cậu, rồi xoa bóp bộ phận sinh dục của cậu, không chỉ vậy, hắn còn xoa bóp cả bộ phận sinh dục của chính mình.

Cảnh tượng ấy vừa quái dị vừa gh/ê r/ợn.

Lý Siêu Siêu h/oảng s/ợ, trần truồng chạy ra ngoài, rồi cậu nhìn thấy vợ của Hồ Khánh Bân, thím Bân.

Cậu cầu c/ứu thím Bân.

Thím Bân lạnh lùng nhìn Hồ Khánh Bân, rồi lại lạnh lùng nhìn Lý Siêu Siêu, quay người bỏ đi.

Lý Siêu Siêu chưa từng nghĩ, người phụ nữ hay cười hay nói ấy, khi cùng Hồ Khánh Bân đến nhà chơi, lại có thể lạnh lùng đến thế.

Cuối cùng, Lý Siêu Siêu bị Hồ Khánh Bân trần truồng bắt lại.

Hồ Khánh Bân cảnh cáo Lý Siêu Siêu, nếu cậu dám nói ra, không những không ai tin, còn bị cha đ/á/nh đò/n, hắn sẽ tìm đến giáo viên trong trường, khiến thầy cô và bạn bè xa lánh cậu, thậm chí dạy cho cậu một bài học.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
8 Thất Nhật Tiên Chương 6
9 Cướp bóc Chương 13.

Mới cập nhật

Xem thêm