Dưới gốc cây quen thuộc ấy, Hồ Khánh Bân còn bắt Lý Siêu Siêu mặc đồ con gái, thậm chí đội tóc giả để biến cậu thành một "cô gái", mỹ danh là "đổi cảm giác". Trong quá trình ấy, Lý Siêu Siêu vô thức nhập vai nữ nhi, cử chỉ dần nhu mì. Cậu ngày càng thu mình, tự ti, thành tích học tập tuột dốc.

Lý Siêu Siêu không biết làm sao thoát khỏi mối qu/an h/ệ kinh khủng này. Cậu từng nghĩ đến chuyện bỏ trốn hay t/ự t*, nhưng rồi lại gạt đi. Cậu còn ông nội đã ngoài sáu mươi và đứa em trai nhỏ cần chăm sóc. Cậu sợ nếu mình bỏ đi, Hồ Khánh Bân sẽ giở trò với em trai như đã từng làm với mình.

Suốt những năm qua, cậu cố che giấu mối qu/an h/ệ ấy, giấu nỗi đ/au, giấu đi tâm tư cùng những vạch "dấu chính" ngày một dày trên lưng. Không ngờ dù cẩn thận đến mấy, em trai Lý Chính Hiên vẫn tình cờ nhìn thấy. Cậu bé ngây thơ tưởng đó là hình xăm, vô tâm tiết lộ với bạn học. Chính những vạch "dấu chính" do Hồ Khánh Bân khắc lên để thỏa mãn d/ục v/ọng bệ/nh hoạn đã giúp chúng tôi x/á/c định được Lý Siêu Siêu, đồng thời buộc tội Hồ Khánh Bân.

Nghe Lý Siêu Siêu kể đến đây, tôi bỗng lặng người. Vụ án này khiến tôi nhận ra: điều đ/áng s/ợ nhất thường không phải những vụ gi*t người man rợ trực diện, mà là cái á/c thâm sâu ẩn sau cuộc sống bình lặng. Ai ngờ được một nhà giáo mẫu mực được học trò kính yêu, đồng nghiệp nể phục lại là kẻ bi/ến th/ái đưa nanh vuốt vào con trai bạn mình!

Từ đó, mỗi khi thấy chữ "chính", tôi lại gi/ật mình nghĩ đến cảnh tượng rùng rợn: Hồ Khánh Bân trói Lý Siêu Siêu vào gốc cây, vừa xâm hại cậu vừa khắc từng vạch lên lưng.

Lời khai của Lý Siêu Siêu dần vén màn sự thật vụ án Thạch Nham Phong. Cậu đưa mọi người trở về chiều ngày 21 tháng 3 - một buổi chiều tưởng như bình thường mà hỗn lo/ạn.

Trưa 20 tháng 3, Hồ Khánh Bân tìm Lý Siêu Siêu bảo ngày mai nghỉ học. Cậu biết lại đến giờ "phục vụ". Sáng 21 tháng 3, cậu không đến lớp, nằm vật ở nhà chờ đợi trong vô vọng. Trưa hôm ấy, cậu ăn vội vài miếng mì rồi lên núi Mộc Dương.

Đúng 2 giờ chiều, Lý Siêu Siêu đợi sẵn ở nơi hẹn cũ. Một lát sau, Hồ Khánh Bân hớt hải xuất hiện. Lý Siêu Siêu thuần thục cởi đồ, trần truồng ôm lấy thân cây. Hôm ấy do vội vàng, Hồ Khánh Bân quên mang dây thừng nên không trói cậu lại, mọi chuyện cứ thế diễn ra.

Lý Siêu Siêu ôm cây, cảm nhận lực xâm chiếm cơ thể. Cậu đã quá quen với nỗi đ/au ấy, thậm chí thúc giục: "Chú Bân, chiều em còn phải đón..."

"Cút mẹ mày đi!" Hồ Khánh Bân gầm lên.

Lý Siêu Siêu im bặt, cắn răng chịu đựng. Bỗng một giọng đàn ông vang lên: "Hồ lão sư, té ra thầy thích trò này!"

Cả hai gi/ật mình quay lại. Hồ Khánh Bân vội rời khỏi người cậu. Họ nhìn thấy gã thanh niên đứng sau gốc cây - tầm hơn hai mươi, tóc dài, áo sơ mi trắng với quần loe xanh đen.

Gã là ai? Sao lại xuất hiện trên núi Mộc Dương như một cái bóng?

Hồ Khánh Bân hoảng hốt đẩy Lý Siêu Siêu ra, vội kéo quần lên. Quần có thể kéo lên được, nhưng mặt nạ đạo đức thì vĩnh viễn rơi mất. Lý Siêu Siêu không nhận ra gã thanh niên, nhưng hắn ta lại gọi Hồ Khánh Bân là "Hồ lão sư", chứng tỏ biết rõ thân phận ông ta.

Lý Siêu Siêu vội mặc quần áo rồi núp sau lưng Hồ Khánh Bân. Rõ ràng Hồ Khánh Bân không nhận ra đối phương, ngay cả khi gã tự xưng là Thạch Nham Phong - cựu học sinh của ông.

Hai mươi năm đứng lớp, hàng trăm học trò qua tay, làm sao ông nhớ hết được? Thạch Nham Phong cười nhắc lại kỷ niệm cũ: nhiều năm trước, Hồ Khánh Bân từng dạy thay lớp hắn. Dù thời gian ngắn ngủi nhưng để lại ấn tượng sâu đậm.

Thạch Nham Phong kể, một buổi chiều nọ do xích mích với bạn, hắn bị Hồ Khánh Bân gọi vào văn phòng. Cửa đóng then cài, hai cái t/át giáng xuống khiến hắn ngã dúi xuống đất. Hồ Khánh Bân còn dọa sẽ "đ/ập nát miệng" nếu hắn gây chuyện nữa.

Ít lâu sau, nhiệm vụ dạy thay kết thúc giữa tiếng vỗ tay của học sinh. Thạch Nham Phong bỏ học từ đó, không gặp lại Hồ Khánh Bân. Vết đỏ trên mặt lành, hai cái t/át cũng phai nhòa.

Cho đến trưa nay, khi đang đợi người ở chợ đêm, hắn bất ngờ thấy Hồ Khánh Bân đạp xe qua. Ký ức về hai cái t/át năm xưa ập về. Khi đó hắn chỉ là học sinh bất lực, giờ làm xã hội đen có thể trả th/ù. Thạch Nham Phong đuổi theo, định tìm góc khuất dạy cho Hồ Khánh Bân một bài học. Không ngờ ông ta lại đạp xe lên núi Mộc Dương. Thạch Nham Phong thầm nghi ngờ: lão già lên núi hoang làm cái gì thế này?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
8 Thất Nhật Tiên Chương 6
10 Cướp bóc Chương 13.
11 Thiên Cung Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm