Trò chơi chuộc tội

Chương 6

29/01/2026 09:10

Đồ s/úc si/nh, sao hồi đó không dám đứng trước mặt quan tòa mà nói mấy lời này?"

Lưu Tử Kinh cười gằn.

"Đừng đùa, lời của thằng đi/ên thì lúc nào được coi là chứng cứ chứ?"

26

Phòng thăm nuôi, không khí căng như dây đàn.

Nói thật, nếu không có tấm kính chống đạn và song sắt ngăn cách, tôi đã xông tới xử nó rồi.

Thấy tôi gi/ận dữ tột độ, Lưu Tử Kinh bên kia lại càng lấn tới.

Hắn ngửa mặt cười ha hả.

Môi hắn nhếch lên, nheo mắt nhìn tôi hồi lâu rồi bất ngờ buông lời:

"Nói thật, hình như tao cũng từng gặp mày."

"Tao có cảm giác, gần đây mày cứ xuất hiện trong giấc mơ của tao."

"Hình như, mày đang cố gọi thằng con trai rời khỏi trường học, phải không?"

"Tiếc thay, mày không biết rằng tao đã theo dõi nó từ lâu."

"Trong mơ, ngọn lửa ấy mãnh liệt hơn tao tưởng, thằng nhóc kêu thét lăn lộn mãi không thôi."

"Tao nhớ, lúc đó mày đ/ấm tao một quả, suýt nữa thì gi*t ch*t tao."

"Nhưng đành chịu, mày vẫn phải đứng nhìn con trai mình ch/áy thành tro bụi."

"Ha ha ha, tao cá là dù mày đ/á/nh tao, nhưng kẻ đ/au đớn vẫn là chính mày thôi."

Đến lúc này, dù lời hắn có được coi là chứng cứ hay không.

Ít nhất bản thân tôi đã x/á/c nhận được sự thật năm xưa.

Hiểu rõ toàn bộ chân tướng.

Nhìn bộ dạng đi/ên lo/ạn của hắn, tôi đặt nắm đ/ấm lên bàn, lạnh lùng đáp trả:

"Tốt nhất là mày đừng trêu chọc một người cha đang gi/ận dữ. Tao cá là mày sẽ ch*t thảm."

Loại cặn bã như hắn, tồn tại trên đời chỉ là mối họa vô tận.

Nghe thấy lời đe dọa của tôi, hắn như nghe chuyện cười lớn nhất thế gian, giả vờ giơ tay làm động tác tưới xăng lên đầu:

"Lên đi, có gan thì chui vào lồng sắt gi*t tao đi? Yên tâm, ngày tao ra tù, ai là thợ săn ai là con mồi còn chưa biết được. Giỏi thật thì gi*t luôn tao từ năm năm trước đi, làm được không?" Hắn cười kh/inh bỉ, "Dù có chuyện thần tiên đó đi nữa, thì kẻ phải ngồi tù cả đời chắc chắn sẽ là mày."

"Yên tâm đi, tao sẽ gi*t mày." Tôi quay đi, hít sâu một hơi, "Tao hứa."

27

Về nhà, tôi chợp mắt một lát.

Dù giờ tôi khó ngủ, nhưng tinh thần căng thẳng đã kiệt quệ.

Muốn giữ trạng thái tốt ở màn chơi thứ ba, nghỉ ngơi là điều bắt buộc.

Tỉnh dậy, tôi lại vào phòng con trai, bật chiếc máy tính cũ kỹ.

Giao diện game c/ứu rỗi hiện ra trước mắt.

Thực ra ở màn hai, tôi suýt đã thành công.

Tiếc thay, vì hiểu biết về Lưu Tử Kinh gần như bằng không.

Mới dẫn đến t/ai n/ạn bất ngờ.

Lần này, tôi đã tra trước địa chỉ cũ của hắn, tính toán lộ trình di chuyển, x/á/c định phương hướng chặn đứng.

Không chỉ vậy, tôi còn xem đi xem lại tấm ảnh của hắn.

Đảm bảo có thể nhận ra hắn trong đám đông ngay lập tức.

Ngăn hắn làm hại con trai tôi, và bất cứ ai.

Nhìn ánh trăng lạnh ngoài cửa sổ, ngôi nhà trống vắng đã lâu, tôi nín thở, di chuột.

Game c/ứu rỗi màn thứ ba, khởi động.

28

"Chú ơi, chú ơi?"

Giọng nói quen thuộc lại vang bên tai.

Nhìn mấy gương mặt non nớt, tôi mỉm cười.

Không giải thích dài dòng, chào tạm biệt rồi vội rời quán net.

Gọi điện không được, ở lại cũng vô nghĩa.

Ra đường, tôi lao thẳng đến bãi đỗ taxi.

Hét lớn: "Thần xe Giang Thành!"

Một tia chớp vàng lập tức phóng tới.

Anh tài xế áo ba lỗ vẫn phì phèo điếu th/uốc, gương mặt phúc hậu đầy nghi hoặc: "Cậu nghe danh tôi ở đâu vậy?"

Lần này, tôi không nghi ngờ gì về tài nghệ của anh ta.

Mở cửa, lập tức leo lên xe.

"Trong vòng bốn phút, đến con hẻm ngô đồng ngoài trường Trung học Giang Thành."

Anh ta gãi đầu gật gù, vào số.

"Sao cậu biết rõ trình độ của tôi thế? Cân đúng thời gian ch*t thật."

29

"Thần xe, thấy ngã tư phía trước không?"

Anh ta liếc nhìn tôi: "Sao?"

"Rẽ phải, đừng đi trái."

"Hả?" Thần xe gi/ật mình, "Vì sao?"

Tôi bình thản nhìn xa xăm: "Giờ này bên đó sẽ tắc đường."

Anh ta kinh ngạc: "Cậu biết kiểu gì thế?"

Thân xe vàng vút lên cầu vượt, làn đường cũ kẹt cứng ô tô.

Thần xe lẩm bẩm: "Cậu quen đường phết."

"Thần xe, trước mặt không đi đường vòng."

Anh ta lại ngạc nhiên: "Lần này lại vì sao?"

"Vì anh biết một con đường tắt nhanh hơn."

"Hả?"

"Thần xe, đừng vòng nữa, chạy thẳng qua phố đi bộ."

"Không được, sẽ bị ph/ạt."

"Không sao, camera có điểm m/ù, anh từng nghiên c/ứu mà."

"..."

Lượn qua ngõ hẹp, xuyên thẳng phố đi bộ.

Lần này, thần xe lại lập kỷ lục mới.

Dưới sự chỉ dẫn của tôi, chỉ ba phút lẻ, đã đưa tôi đến nơi.

Xuống xe, anh ta quên cả thu tiền.

Vừa quay đầu vừa lẩm bẩm:

"Sao cảm giác hắn nói toàn từ trong miệng tôi thế nhỉ."

30

Nhảy vội khỏi xe, mùi hương nồng nặc từ hàng ngô đồng ùa vào mũi.

Đúng rồi, đây là nơi lộ trình của Lưu Tử Kinh và con trai tôi giao nhau.

Tôi đến nơi thì thấy bóng lưng đeo cặp đang tiến vào đầu hẻm.

Đó là con trai tôi.

Lần này, tôi đã tới đúng lúc.

Tôi phấn khích chạy về phía nó, nhưng chợt liếc thấy bên kia cửa hẻm, một bóng người đã rình rập trên vỉa hè.

Tay giấu trong bộ đồng phục cũ kỹ, đầu cúi gằm, tóc che nửa mặt.

Người qua đường khó lòng nhận ra.

Nhưng dù hắn có hóa tro trong bình, tôi cũng không thể nhầm lẫn.

Lưu Tử Kinh.

Hóa ra hắn đã mai phục trên đường đến trường của con trai tôi từ rất lâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm