Nàng son phấn

Chương 2

18/01/2026 11:32

Đó là...

Tôi liếc qua cửa sổ nhà hàng xóm, thấy Đại Vĩ Ca đang ôm một người phụ nữ yêu kiều quấn quýt dưới sàn phòng khách, mê muội đến mức không thể nhìn nổi.

Có thể tưởng tượng, đàn ông nhà nào cũng đang làm chuyện ấy. Nên chẳng ai lao động, chẳng ai nhóm lửa.

Không biết bố tôi...

Tôi nhanh chóng quay về nhà.

Cửa lớn mở toang, cuốc xẻng vứt bừa bãi trên đất, trong sân còn một sọt khoai lang, có lẽ mới đào mấy hôm trước.

Vừa bước vào sân, ti/ếng r/ên rỉ đã vọng xuống từ tầng hai.

Rõ ràng, bố tôi đang tận hưởng sự hầu hạ của phụ nữ trên lầu.

Từ đáy lòng, tôi dâng lên một nỗi gh/ê t/ởm.

"Hả... hả..." Tiếng thở dài khàn khàn của người già bỗng vang lên từ nhà bếp ở dãy phụ tầng một.

Tôi gi/ật mình, đến xem thì hóa ra là bà nội.

Bà đã ngoài tám mươi, lẫn từ lâu, ngày thường chỉ biết ngồi phơi nắng trong sân.

Bố tôi cho bà ăn qua loa khi dùng bữa, đủ để không ch*t đói.

Trong nhà giờ chỉ còn bố tôi và bà nội.

"Bà ơi." Tôi gọi với giọng đầy phức tạp.

Bà không phản ứng, tiếp tục thở dài: "Hả... hả... là rắn, là rắn đấy..."

"Bà nói gì cơ ạ?" Tôi bước lại gần hỏi.

Bà gi/ật mình, hai tay che mắt khóc lóc: "Không thấy không thấy... tao không thấy gì cả..."

Khóc xong, bà lại đờ đẫn ra, cười ngớ ngẩn.

Tôi mím môi, quay lưng bỏ đi.

Tôi lên tầng hai gọi bố.

Bố tôi không thèm đáp.

Tôi đẩy cửa phòng, nhìn thấy ông đang bị một người phụ nữ đ/è dưới thân, say sưa hưởng thụ.

Dáng vẻ đi/ên lo/ạn của người phụ nữ khiến tôi sửng sốt, vội lùi lại.

Bố tôi cuối cùng cũng để ý, hối thúc: "Chương Hoa, mau đến nhà trưởng thôn chọn vợ đi, nhanh lên, muộn là hết đấy!"

"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Những phụ nữ này từ đâu ra?" Tôi nhíu mày chất vấn.

Bố tôi gắt: "Mày lo chuyện bao đồng làm gì? Bảo đi thì đi, nhà ta một đứa sao đủ dùng, hê hê."

Tôi bỗng buồn nôn, hóa ra ông sốt ruột vì muốn thêm một người phụ nữ nữa.

Tôi nghiến răng bỏ đi, nhưng ánh mắt lướt qua chân người phụ nữ kia lại thấy một chiếc đuôi rắn đen nhánh đang ve vẩy.

Tôi gi/ật b/ắn người, nhìn kỹ lại thì đuôi rắn đã biến mất.

Bố tôi nổi gi/ận: "Nhìn cái gì? Đây là đàn bà của tao! Mày chọn về cũng là của tao!"

Ông còn đi/ên cuồ/ng hơn cả người phụ nữ, ánh mắt hung tợn như muốn gi*t tôi bất cứ lúc nào.

5

Tôi rời khỏi nhà, lòng ngập tràn chấn động, nghi hoặc, gh/ê t/ởm. Đành phải sang nhà hàng xóm hỏi thăm thằng bạn thân.

Hắn cũng đang chìm đắm trong vòng tay người phụ nữ kỳ lạ.

Tôi gọi cả chục phút, hắn mới lảo đảo bước ra, mặt mày xanh xám, môi tái nhợt.

Nhưng lại vẻ mặt thoả mãn vô cùng.

"Chương Hoa, mày về rồi à, mau đi nhận vợ đi, tao nghĩ còn vài đứa, đừng tưởng là đồ thừa mà x/ấu đâu, con nào cũng đẹp như tiên." Thằng bạn yếu ớt chỉ tay về phía nhà trưởng thôn.

Tôi nắm vai hắn, nghiêm túc hỏi: "Lão Lăng, mày không thấy kỳ quái sao? Mày cũng là sinh viên đại học mà, về làng là mất n/ão hết rồi à?"

Lão Lăng ngẩn ra, một lúc sau mới nói: "Lạ thật đấy, nhưng trưởng thôn bảo đây là ân điển của Xà Thần Nương Nương, do ông ấy c/ầu x/in mà có."

"Xà Thần Nương Nương?"

"Ừ, phía sau núi làng ta không có hang Xà Thần sao? Cửa hang có tượng Nương Nương, chính là bức tượng mặt người thân rắn ấy, dạo trước nó đổ rồi, nhưng dùng thần lực cuối cùng ban ân huệ cho làng ta, đáp lại sự phụng dưỡng bấy lâu."

Lão Lăng giải thích toàn lời trưởng thôn.

Cái gọi là hang Xà Thần, thực chất là nơi người xưa vứt bỏ bé gái, cũng chính là hang nuôi rắn.

Tượng Xà Thần trước cửa hang đứng sừng sững bao năm, không ngờ dạo gần đây lại đổ.

Tôi kiên quyết không tin đó là ân điển của Xà Thần Nương Nương, vì người thời nay đã không còn thờ phụng bà ấy, bắt rắn ngâm rư/ợu b/án còn thành chuyện thường, sao lại ban ơn?

Tôi càng thấy kỳ quái: "Mày thật sự tin à?"

"Không tin cũng phải tin, mày xem những ả đàn bà kia, chuẩn không cần chỉnh, tuyệt vời ông mặt trời, hút cạn tao! Ch*t cũng đáng!" Hắn hét lên một tiếng rồi lại phóng về nhà.

Tôi ngăn không kịp. Đành phải đến nhà trưởng thôn trước.

Cửa nhà trưởng thôn mở toang, cũng chẳng thấy bóng người.

Bước vào, tôi thấy trên cột cửa dán thông báo, đại ý đàn ông trong làng tự đến chuồng gà sau nhà chọn vợ.

Tôi đi vòng ra sau, thấy cái chuồng gà.

Chuồng gà rộng lớn, hàng trăm con gà đói meo đang gáy o o, thấy tôi liền xô tới đòi ăn.

Tôi từng bước đi vào chuồng, mùi hôi thối khiến tôi bịt mũi.

Trong chuồng ánh sáng mờ ảo, chất đống gỗ khô cùng rơm rạ, lũ gà nhảy nhót lo/ạn xạ.

Khi mắt quen với bóng tối, tôi kinh hãi nhìn thấy năm người phụ nữ da trắng mịn đang nằm trên đống rơm. Họ bất động, nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chân tay co quắp kỳ lạ như rắn ngủ đông.

Chưa kịp quan sát thêm, họ đồng loạt tỉnh dậy, uốn éo đứng lên, nở nụ cười kiều mị, trong cổ họng phát ra tiếng cười chuông bạc hướng về phía tôi.

6

Tôi đứng hình.

Trong cái chuồng gà hôi thối này, năm người phụ nữ tuyệt sắc trần truồng mang đến sức công phá quá lớn.

Tôi hiểu tại sao Lão Lăng dễ dàng sa ngã đến thế. Có lẽ bất kỳ chàng trai nào cũng không cưỡng lại nổi.

Năm cô gái nhanh chóng vây quanh tôi, không ngừng cười cợt, dùng tay sờ mó, áp sát cọ cọ, mong tôi đưa họ đi.

M/áu trong người tôi gần như sôi lên, mồ hôi nóng túa ra.

"Hí hí... hí hí..." Họ càng lúc càng thân mật trêu chọc, hơi thở phảng phất hương lan, d/âm đãng buông thả.

Đúng lúc sắp mất kiểm soát, tôi chợt phát hiện người phụ nữ bên phải có vết bớt đen trên cổ. Hình dáng vết bớt giống hệt lưỡi liềm.

Tôi như bị sét đá/nh, hoảng hốt lùi hai bước, môi run run thốt lên: "Em gái..."

Vết bớt này, chắc chắn là em ấy! Chính vì vết bớt xui xẻo này mà em ấy luôn bị gia đình ghẻ lạnh, lại thêm là con gái, càng bị gh/ét bỏ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tú tài phu quân đem ta gán nợ vì hồng nhan, ta trở thành áp trại phu nhân được sủng ái nhất

Chương 10
Khi bọn sơn tặc Hắc Phong Trại đến đòi nợ, phu quân đã đẩy tôi ra. Chàng ta nợ ba trăm lượng bạc, nhưng lại đem hết gia sản đi chuộc lại dinh thự cho biểu muội. Sơn tặc hỏi chàng muốn tiền hay muốn mạng, chàng chỉ tay vào tôi rồi nói: "Nàng ấy biết ủ rượu, biết tính toán, nhan sắc cũng không tệ." "Mang nàng ta đi, ba trăm lượng coi như xóa nợ." Thấy bộ dạng ấy của chàng, lòng tôi chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi đã nuôi chàng ăn học suốt sáu năm trời. Chàng không biết gánh nước, không biết bổ củi, ngay cả khi hũ gạo trống không cũng chỉ biết gọi tôi. Giờ đây, việc duy nhất chàng làm được, chính là đem vợ ra gán nợ. Đến sơn trại, tôi gặp đại đương gia Tần Liệt. Người đàn ông ấy cao lớn tuấn tú, nhưng lại thật thà chất phác. Chàng không dám bước vào phòng tôi, chỉ lẳng lặng sửa lại mái nhà dột, rồi một mình vác về tám bao lương thực. Sơn trại cũng chẳng nghèo khó như lời đồn. Sau nhà nuôi gà vịt, kho chứa đầy thịt khô, trên bếp hầm món gà rừng thơm phức, ngay cả chăn đệm tôi nằm cũng là loại mới phơi nắng. Trước kia ở nhà họ Hứa, tôi phải dậy từ tờ mờ sáng để giặt giũ, làm lụng vất vả cả năm cũng chẳng được ăn mấy bữa thịt.
0