Chỉ cần mắc một lỗi nhỏ, cô ấy lập tức bị đ/á/nh đ/ập tà/n nh/ẫn. Năm mười tuổi, cô bị bà nội đ/á/nh ch*t tươi rồi quăng xuống hang Thần Rắn ở núi sau. Cô ấy cũng là "con gái nuôi rắn" cuối cùng của làng chúng tôi. Mười năm trôi qua, giờ cô ấy trở về rồi sao?
7
Tim tôi đ/ập thình thịch. Cơn nóng bức trong người chợt tan biến, chỉ còn lại nỗi k/inh h/oàng và dày vò khôn ng/uôi. Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ vẫn đang cười đầy mê hoặc, thốt lên giọng nghẹn ngào: "Giai Giai?"
Chương Giai Giai, đứa em gái ruột của tôi. Năm em mất chỉ mới mười tuổi, nhưng do suy dinh dưỡng nên thân hình g/ầy gò như đứa trẻ lên sáu. Mỗi lần tôi đi học về, em đều đang làm việc. Ch/ặt củi, rửa rau, phơi quần áo... Tất cả việc nhà đều đ/è nặng lên đôi vai bé nhỏ của em.
Tôi từng phẫn nộ, cãi nhau với cả nhà nhưng chẳng ăn thua. Hễ tôi vắng nhà, Giai Giai nhất định trở thành nô lệ. Thế mà em vẫn vô tư, luôn miệng bảo không mệt, còn lén lút đưa cho tôi những viên kẹo giấu diếm.
Tôi thầm thề khi lớn lên sẽ cho em một cuộc sống sung túc, c/ứu em khỏi biển khổ! Nhưng em đã ch*t quá sớm, tất cả cũng vì tôi.
Mùa hè năm ấy, tôi lỡ tay châm lửa vào đống củi trong bếp. Ngọn lửa bùng lên bao trùm cả căn nhà, sức nóng khiến tôi run lẩy bẩy. Cả nhà nổi trận lôi đình, bà nội hung dữ cầm chiếc đò/n gánh, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi và đứa em gái lấm lem.
Em tôi cũng đang r/un r/ẩy, nhưng sau khi liếc nhìn tôi, em giơ tay r/un r/ẩy: "Là em đ/ốt ạ..."
Ba chữ ngắn ngủi ấy đã kết thúc sinh mạng của em. Người cha gi/ận dữ đ/á em ngã dúi dụi, chiếc đò/n gánh của bà nội liên tiếp giáng xuống. Bà vừa đ/á/nh vừa ch/ửi rủa: "Đồ vô dụng! Đồ xui xẻo! Tốn cơm hao gạo!"
Lần đầu tiên tôi chứng kiến b/ạo l/ực k/inh h/oàng như vậy, h/oảng s/ợ đến mức ngã quỵ. Còn em gái tôi gào thét thảm thiết, mặt mày đầm đìa m/áu me, đôi tay bé nhỏ ôm lấy đầu, từ đầu đến cuối không hề tiết lộ người châm lửa chính là tôi.
Khi tôi bình tĩnh lại, em đã nằm im bất động. Ông nội lúc này mới ngăn mọi người lại, nói đừng đ/á/nh ch*t. Bà nội nhổ bãi nước bọt: "Ch*t càng tốt, đồ vô dụng này đem cho rắn ăn, Bà Thần Rắn sẽ ban phúc cho chúng ta phát tài!"
Lời bà nội ứng nghiệm, em gái tôi ch*t thật. Tôi gom chút dũng khí từ nỗi sợ hãi, khóc lóc thảm thiết: "Lửa là con đ/ốt, là con đ/ốt mà!"
Cả nhà nhìn tôi, rồi lại nhìn đứa em đã tắt thở.
"A Hoa đừng khóc nữa, không phải lỗi của cháu, chúng ta không đ/á/nh cháu."
8
Em gái tôi ch*t như thế. Gia đình lấy chiếc chiếu cũ bó em lại, đêm hôm đó liền quăng xuống hang Thần Rắn, như thể vứt bỏ một món đồ vô giá trị. Tôi khóc suốt đêm, cuối cùng ngất đi.
Từ đó, nỗi dằn vặt và đ/au khổ vô tận đeo bám tôi, khiến tôi không muốn đối mặt với gia đình, cũng chẳng muốn trở về làng. Không hiểu sao, nước mắt tôi lại rơi.
Người em gái bên cạnh vẫn cười khúc khích, thân mật hôn lên má tôi. Tôi đẩy cô ra, gọi lần nữa: "Giai Giai?"
Cô không hề phản ứng, ánh mắt vô h/ồn, nét mặt m/a mị, hoàn toàn khác với hình ảnh em gái trong ký ức tôi. Nhưng vết bớt kia, đích thị là của em!
Tôi cởi áo khoác choàng lên người em, nắm tay dắt em rời khỏi chuồng gà hôi thối. Bốn người phụ nữ kia thấy vậy lại co ro thu mình trên đống rơm.
Giai Gải vừa đi vừa cười đùa vui vẻ, để mặc tôi dẫn về nhà. Tôi dắt em đến nhà Lão Lăng - người bạn thuở nhỏ.
Tôi gọi lớn, tiếng Lão Lăng vang ra từ trong phòng: "Gì thế? Tao đang bận..."
Giọng anh ta yếu ớt, như kẻ bệ/nh tật lâu ngày. "Lão Lăng, ra đây mau, em tao về rồi!" Lúc này tôi không biết tìm ai bàn bạc, chỉ có thể nhờ Lão Lăng tỉnh táo lại. Chuyện này quá q/uỷ dị!
Lão Lăng bước ra, mắt dán vào Giai Giai, nước miếng chảy dài: "Chà, hàng tuyệt phẩm đấy, mày sướng thật."
"Nhìn vết bớt này mà xem, đây là em tao!" Tôi quát lớn. Lão Lăng cùng tuổi tôi, lớn lên cùng nhau, học chung trường. Hồi nhỏ anh ta từng thầm thương tr/ộm nhớ em gái tôi. Sau khi em mất, anh ta cũng lén khóc rất lâu.
"Hả?" Lão Lăng chợt hiểu, nhìn chằm chằm vào vết bớt trên cổ Giai Giai. Anh ta im lặng hồi lâu. Tôi tưởng anh đã tỉnh ngộ, nào ngờ anh cười nham nhở: "Có bớt càng gợi cảm, đổi với tao đi, con của tao cũng tuyệt phẩm đấy."
Tôi gi/ận dữ t/át cho anh ta một cái. Lão Lăng loạng choạng ngã xuống, lắc đầu mạnh, ý thức dần mơ hồ rồi đưa tay sờ sau gáy: "Ai đ/á/nh tao... ngứa quá..."
Lúc này tôi mới phát hiện sau gáy anh ta có hai vết răng nanh rắn mờ nhạt! Gần như đồng thời, tôi cũng cảm thấy sau gáy mình ngứa ran, đưa tay sờ thì phát hiện mình cũng có vết răng rắn!
Tôi bị rắn cắn lúc nào? Từ khi về làng đến giờ, tôi chưa từng thấy con rắn nào. Những người phụ nữ kia tôi cũng không tiếp xúc... Duy chỉ có em gái luôn quấn quýt bên tôi, chỉ có thể là em lén cắn.
Tôi quay đầu nhìn em, cô vẫn cười với tôi rồi lại cố hôn tôi. Tôi đẩy ra, gọi Lão Lăng dậy. Nhưng anh ta bò vào phòng, miệng cười nham nhở: "Lại muốn nữa rồi, vợ ơi... anh đến đây!"
Trong phòng vang lên tiếng cười d/âm đãng, khiến Lão Lăng bò nhanh hơn. Điên rồi thật!
9
Lão Lăng đi/ên rồi! Tôi bất lực, cũng không hiểu nổi chuyện vết rắn cắn, đành dắt Giai Giai về nhà trước. Vừa bước vào cửa, bố tôi đã từ trên lầu đi xuống.
Ông đi đứng không vững, mặt mày tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn - xuống lầu để lấy rư/ợu rắn uống. Nhà nào trong làng chúng tôi cũng có rư/ợu rắn, uống vào ấm người tráng dương. Bố tôi rõ ràng đã kiệt sức nhưng vẫn muốn uống rư/ợu để tiếp tục hưởng lạc.
Tôi phát hiện sau gáy ông cũng có vết răng nanh rắn, nhưng màu đỏ sẫm, khác với vết còn tươi của Lão Lăng. Bố tôi thấy Giai Giai, lập tức sốt sắng: "Chọn xong rồi hả? Lại đây, lên lầu với bố, hai đứa tao đều muốn!"
Ánh mắt ông giờ đây không còn nhìn thấy tôi nữa, ra sức gi/ật lấy Giai Giai. Giai Giai vẫn giữ nụ cười mê hoặc, bố tôi vừa chạm vào, cô lập tức dính ch/ặt lấy ông, âu yếm cọ cọ. "Giai Giai!"