Giảng viên đứng trên bục giảng, vừa mở miệng đã cười toe toét đến tận mang tai, "Vì thế, nhà trường quyết định: Sinh viên tích đủ 30 tín chỉ có thể rời khỏi tòa giảng đường."

"Em đồng ý! Hiệu trưởng vạn tuế!"

Trương Đích nghe xong lập tức hóa thân vua tán dương, đứng phắt dậy vỗ tay rầm rộ.

Giảng viên nhìn Trương Đích gật đầu hài lòng. Ông ta cầm phấn viết lên bảng nội dung nhiệm vụ đầu tiên:

【Trong vòng 30 phút, viết một luận văn 8000 chữ, đảm bảo tỉ lệ trùng lặp dưới 20%. Hoàn thành được thưởng 10 tín chỉ.】

30 phút? Luận văn 8000 chữ? Tỉ lệ sao chép dưới 20%?

Đừng nói viết luận văn! Gõ 8000 chữ thôi tôi cũng không xong nổi trong 30 phút! Huống chi tôi không mang laptop, chỉ có điện thoại!

Bình luận livestream:

【Bao giờ streamer bắt đầu livestream trốn học tối? Gi/ật title là tao report kênh mày đấy.】

【Đừng viết nữa! Streamer chạy đi!】

【Đề nghị chủ đề 'văn học nhảm nhí', đảm bảo đủ 8000 chữ dễ ợt.】

【Còn đọc bình luận? Ê thằng kia, không viết kịp thì người hoàn thành nhiệm vụ thấp nhất sẽ ch*t đấy!】

Người hoàn thành nhiệm vụ thấp nhất sẽ ch*t?

Tôi hoảng hốt nói ngay trong livestream: "Xin lỗi mọi người! Tôi tạm dừng stream đã, viết xong luận văn sẽ quay lại."

【Thử tắt stream đi?】

【Haha, đúng là streamer nghiệp dư, muốn stream hay dừng lúc nào cũng được?】

Lúc này tôi mới nhận ra, livestream trên điện thoại không thể tắt được! Ngay cả tắt ng/uồn cũng vô dụng!

Trong cơn hoảng lo/ạn, tôi đưa điện thoại cho đứa bạn cùng phòng streamer: "Thích Dương Liệt! Mày có kinh nghiệm! Mau xem giúp tao tắt livestream đi!"

Thích Dương Liệt ngẩng đầu, ánh mắt đầy thương hại:

"Không phải chứ! Mày đen thế? Cả trò chơi chỉ có một vai nhân vật công cụ livestream, thế mà lại vào tay mày?"

"Hả?"

"Khương Kỳ Thác, mày không biết setting game à?"

"Mấy đứa cứ game này game nọ! Rốt cuộc là game gì?"

Thời gian gấp rút, Thích Dương Liệt đành tóm tắt:

Đại ý là tòa giảng đường này không phải nơi bình thường, mà là bối cảnh trong game kinh dị. Bọn tôi đã xuyên vào một tựa game kinh dị. Học sinh phải tìm cách rời khỏi tòa nhà trước khi buổi tối kết thúc, nếu không sẽ ch*t trong game.

Theo setting, trong số học sinh có một nhân vật công cụ chuyên livestream tiến trình game cho thế giới ngoài kia. Nếu lượng người xem dưới 10 vạn, đồng nghĩa nhân vật công cụ không đủ năng lực làm việc, game sẽ xóa sổ thanh m/áu của người đó trong 10 phút.

Còn tôi, chính là nhân vật công cụ đó.

Liếc nhìn lượt xem livestream - vừa đúng 10 vạn. Tôi nghĩ thầm: 【Không tắt được livestream, vậy làm sao viết luận văn đây?】

Một netizen tên Sun đăng vài bình luận thu hút sự chú ý của tôi:

【Khi tuyến chính game khó tiến triển, hãy thử tuyến phụ.】

【Không cần tích tín chỉ vẫn có thể rời giảng đường.】

【Hãy tìm đoàn giám sát của Sở Giáo dục trong tòa nhà và tố cáo!】

Tố cáo trường học với Sở Giáo dục?

Việc tôi luôn muốn làm nhưng không dám, giờ cuối cùng cũng thành hiện thực? Dù chỉ trong game, tôi vẫn cảm thấy: Đã quá!

Quay sang, tôi nói với Thích Dương Liệt: "Có netizen bảo không cần tín chỉ vẫn ra khỏi giảng đường được!"

"Tin nó thì thà tin tao là Tần Thủy Hoàng," Thích Dương Liệt mải mê gõ điện thoại, chẳng thèm ngẩng lên, "Mẹ kiếp! Lâu không yêu online, tốc độ tay không bằng ngày xưa!"

【Streamer chú ý! Một đợt NPC đang tiến đến!】

【Gh/ê thật! Mới vào game đã mở khóa tình tiết nguy hiểm 4 sao! Follow liền!】

Hai bình luận này vừa xuất hiện, một đám học sinh ùa vào lớp.

Lượt xem livestream tăng vọt lên 150.000.

"Bạn ơi! Làm giúp khảo sát nhé!"

Đám học sinh xông vào mặc đồng phục giống hệt nhau. Trên tay mỗi đứa cầm điện thoại hiện mã QR.

"Khảo sát cái đếch? Không thấy tao đang bận? Không viết xong luận văn là tao ch*t chắc!"

"Bạn không giúp thì tôi cũng ch*t! Làm hay không?"

Tên đồng phục dẫn đầu nổi gi/ận, đèn lớp lập tức chuyển đỏ sẫm. Phía trên mỗi ghế học sinh xuất hiện một vòng thòng lọng.

Những kẻ từ chối làm khảo sát bị vòng thòng lọng siết cổ treo lên trần nhà. Da thịt chúng rá/ch toạc, m/áu chảy ròng ròng xuống nền.

Giờ thì chẳng ai dám từ chối bảng khảo sát "giàu ý nghĩa nhân sinh" này nữa.

Một đứa bạn giả cười quét mã - trời ơi, 108 câu hỏi tự luận!

Muốn khóc không thành tiếng.

Đám đồng phục tiến đến chỗ tôi, tôi bình tĩnh nói đang livestream nên không quét mã được. Ai ngờ chúng chuẩn bị cả bản giấy.

"Khương Kỳ Thác! Mày hộ tống tao! Dù sao mày cũng không viết luận văn!"

Thích Dương Liệt nhét luôn phiếu khảo sát của nó cho tôi.

Hồi năm nhất, Thích Dương Liệt từng làm hộ tôi nhiều bài tập, giờ tôi không thể từ chối.

Vì bạn bè!

Tôi cúi đầu cặm cụi, viết như máy.

Câu 1: 【Màu sắc yêu thích của bạn là gì? Tại sao? (Trả lời ít nhất 800 chữ)】

Tôi: 【Tôi thích nhất màu đỏ, vì trước khi sinh ra, tôi đã là đứa trẻ mồ côi đáng thương. Lúc ấy một phút vẫn dài 60 giây như bây giờ, lúc ấy tôi chưa từng được nếm cừu non hấp, bàn tay gấu hấp, đuôi nai hấp...】

Cuối cùng, tôi hoàn thành bảng khảo sát trước hạn 5 phút.

【Trình độ streamer này thì 30 phút viết hai luận văn 8000 chữ 'văn học nhảm nhí' cũng chẳng sao.】

【Cười xỉu! Khó không nổi đâu.】

Đám đồng phục vừa đi, giảng viên vào lớp thu luận văn.

Ai nấy đều nộp bài, trừ tôi.

"Khương Kỳ Thác, luận văn của em đâu?"

Giảng viên nhe răng đến tận mang tai, chiếc lưỡi kim loại sắc nhọn vươn ra áp vào cổ tôi.

Nếu tôi dám nói chưa viết, chắc chắn mạng sống sẽ không còn.

Đành lôi ra bản nghiên c/ứu tán gái viết trên giấy hồi theo đuổi nữ thần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm