Chiếc máy ghi âm phát ra giọng nói run run của một người phụ nữ.
Cuối chiếc bút ghi âm có một sợi dây thắt nút hình vòng.
Nó được tạo thành kiểu vòng cổ đeo quanh cổ con mèo.
Tôi nhìn quanh phòng, chợt nhớ ra mình đã quên đóng cửa sổ khi ngủ.
Hóa ra lời nhắc nhở ban ngày của bác chủ nhà là đúng, con mèo này chắc chắn đã chui vào qua cửa sổ.
6
"H/ồn m/a tr/eo c/ổ... đang ở ngoài cửa!"
Chiếc máy ghi âm trong tay tôi bỗng lại vang lên.
Vẫn là giọng người phụ nữ r/un r/ẩy ấy.
Tôi vừa nhấn nút tạm dừng thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa khẽ vang lên.
Toàn thân tôi bất giác rùng mình.
Vội vàng đặt con mèo xuống, tôi nhanh chóng bước đến cửa.
Nhìn qua ống nhòm, tôi thấy một phụ nữ mặc váy trắng đang đứng ngoài hành lang.
Người phụ nữ gõ thêm hai cái rồi cất tiếng:
"Nhà có ai không ạ? Con mèo của tôi hình như đã vào nhà chị, tôi đến tìm nó."
Vừa mở cửa, con mèo đen đã lách qua khe cửa, nhảy phốc vào lòng người phụ nữ.
Trước cửa là một phụ nữ rất xinh đẹp.
Trông khoảng ba mươi tuổi.
Nước da trắng ngần, nhưng dưới ánh đèn khuya lại hiện lên vẻ mệt mỏi.
Người phụ nữ vừa xoa đầu mèo vừa liên tục xin lỗi: "Thật ngại quá, con mèo nhà tôi hay chạy lung tung, đêm khuya làm phiền chị rồi".
Giọng nói dịu dàng, ấm áp khiến người nghe dễ chịu.
Tôi mỉm cười lắc đầu: "Không sao, tôi cũng thích mèo. Nhưng hình như tôi đã thấy nó ở đâu đó rồi".
Nghe vậy, người phụ nữ cũng cười theo:
"Tôi nhặt được nó ở mương gần đây, thấy tội nghiệp quá nên mang về nuôi."
Tôi chỉ cười không đáp, bà ta lại nói tiếp: "À cô gái mới chuyển đến sáng nay nhỉ? Từ nay chúng ta là hàng xóm nhé".
Qua câu chuyện, tôi biết bà ấy sống ngay tầng trên.
Bà tự giới thiệu tên Lưu Mẫn, là vợ của chủ nhà Đặng Binh.
Đúng ra tôi nên gọi bà ấy là bà chủ.
Nhìn người phụ nữ thanh lịch, đối chiếu với hình ảnh ông chủ nhà râu ria xồm xoàm, tôi thầm nghĩ: Đúng là hoa hồng cắm bãi phân bò.
Người phụ nữ ôm mèo trở về tầng hai sau khi chào tôi.
Tôi quay vào phòng, lại đặt lưng xuống giường.
Giả vờ lướt điện thoại, tôi mở phần mềm giám sát.
Màn hình hiện lên hình ảnh người phụ nữ áo trắng đang ôm mèo đen - chính là bà chủ vừa gõ cửa nhà tôi.
Đúng vậy, từ lâu tôi đã lắp camera trong nhà họ.
7
Tôi đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình giám sát.
Bà chủ tầng trên về đến nhà lập tức khóa cửa cẩn thận.
Rồi bà ta làm hành động kỳ lạ: áp mắt vào ống nhòm cửa quan sát rất lâu.
Đột nhiên, toàn thân bà ta gi/ật mạnh về phía sau.
Vội vã chui vào chăn trùm kín đầu.
Như thể vừa nhìn thấy thứ gì khủng khiếp qua ống nhòm.
Lúc này ông chủ không có nhà.
Theo thói quen quan sát lâu nay của tôi, giờ này ông ta đang làm quản lý kho đêm, sáng mới về.
Người phụ nữ trốn dưới chăn gần mười phút mới chui ra.
Bà ta ngồi vào bàn, lấy cuốn sổ nhỏ trong ngăn kéo ra viết.
Đây là thói quen hàng đêm của bà ta.
Có lẽ đó là nhật ký.
Nhưng do góc quay và khoảng cách, tôi không đọc được nội dung.
Nửa tiếng sau, bà ta mới đặt bút xuống, gập sổ lại.
Rồi lên giường đi ngủ.
Sau màn kịch vừa rồi, tôi hết cả buồn ngủ.
Thôi thì thức luôn vậy.
Tôi định canh màn hình theo dõi người phụ nữ tầng trên ngủ suốt đêm.
Đêm dài khó ngủ, nhưng tôi khá thích quá trình này.
Cũng không phải lần đầu làm vậy rồi.
8
Sau một đêm yên ắng, sáng hôm sau người phụ nữ đã trở lại bình thường.
Từ sớm bà ta đã dậy chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn.
Như mọi ngày, đúng 7 giờ bà ta rời nhà đi làm.
8h30, ông chủ cũng như thường lệ trở về sau ca đêm.
Thật sự tôi hơi gh/en tị với ông chủ.
Vừa về nhà đã có vợ chuẩn bị sẵn bữa sáng ngon lành.
Có được người vợ hiền như vậy, còn mong gì hơn!
Ăn sáng xong, ông chủ ngồi trước máy tính.
Ông ta mở máy, nhập mật khẩu, rồi xem camera phòng trọ của tôi.
Chuyện ông chủ nhìn tr/ộm khách thuê, vợ ông ta không hề hay biết.
Tôi thực sự thắc mắc.
Đã có người vợ xinh đẹp đảm đang thế này, sao còn làm chuyện đó?
Có lẽ đàn ông vốn dĩ vậy chăng.
Tôi trở mình trên giường, điều chỉnh tư thế.
Phải đảm bảo màn hình điện thoại không bị camera trong đèn chụp được.
Camera của tôi bao quát gần hết căn phòng tầng trên, trừ nhà vệ sinh.
Thậm chí qua màn hình điện thoại, tôi có thể thấy hình ảnh chính mình đang nằm xem điện thoại hiện lên màn hình máy tính của ông chủ.
9
Tôi phóng to màn hình giám sát.
Nhìn hình ảnh bản thân đang nằm nghịch điện thoại trên máy tính ông chủ, khóe miệng tôi nhếch lên nụ cười khẽ.
Tôi thậm chí nhìn rõ cả biểu cảm đang cười thầm của mình.
Không khỏi thán phục camera độ phân giải cao thời nay.
Tôi tiếp tục dán mắt vào màn hình, giả vờ vươn vai, vuốt tóc.
Định làm vài động tác gợi cảm trêu chọc ông chủ một phen.