Chứng cứ xương trong pháp y

Chương 88

29/01/2026 08:53

Tô Thiên Dịch bảo tài xế quay lại huyện lỵ Bạch Ngô, đem chiếc hòm "nghiên c/ứu đề tài" để lại khách sạn đến ngôi làng của lão Mạc. Lão Mạc trở về nhà bố, nhờ ông mượn con trâu của thằng bé lúc nãy, sau đó lại đi mời thợ mộc đến bàn cách dựng khung gỗ. Đợi tài xế quay về, họ tìm cách cố định xươ/ng sườn lên khung.

Lão Mạc lắc đầu: "Cái khung của cậu trông kỳ quái thế này, liệu có được không?" Tô Thiên Dịch đáp: "Hình dáng hơi lạ nhưng không quan trọng. Chỉ cần kết cấu lực học tương đồng là thí nghiệm có thể bắt đầu."

Lão Mạc dắt con trâu mộng to lớn đến. Con vật đứng phẩy đuôi vẻ thờ ơ. Lão hỏi: "Cho nó chạy qua dẫm lên hay để đi tự nhiên?" "Trâu chạy lấy đà thì lực tác động mạnh hơn." "Vậy thì cho nó chạy, nhưng làm sao bắt nó chạy đây?"

Thằng bé dắt trâu tên Ngoạt Đầu nói: "Cháu làm được! Cháu sẽ cưỡi lên lưng bắt nó chạy." Lão Mạc gật gù: "Tốt lắm! Làm thành công chú m/ua kẹo cho." Tô Thiên Dịch hỏi dò: "Nhưng cháu có đảm bảo trâu dẫm trúng xươ/ng không?" "Dễ ợt! Con này nghe lời cháu lắm. Chỉ cần đá/nh dấu trước khung xươ/ng, điều chỉnh bước chân nó là đạp trúng phóc."

Thí nghiệm diễn ra trên bãi đất trước nhà lão Mạc. Khung xươ/ng được đặt nằm ngang. Ngoạt Đầu cưỡi trâu điều chỉnh bước chân nhiều lần, sau đó dắt trâu ra cách khung 50 mét.

Tô Thiên Dịch thấy mọi thứ đã sẵn sàng bèn ra lệnh. Ngoạt Đầu quất roj, con trâu phóng lên. Sau khi tăng tốc, nó lao thẳng đến khung xươ/ng. Tô Thiên Dịch chạy sát phía sau, lòng lo âu. Nếu trâu không dẫm trúng xươ/ng sườn, thí nghiệm sẽ thất bại mà hắn không còn mẫu vật thay thế.

Đúng lúc ấy, trâu chạy tới nơi bỗng nhảy dựng lên. Có lẽ bản năng khiến nó sợ hãi khung xươ/ng. Thấy thí nghiệm sắp hỏng, Ngoạt Đầu trên lưng trâu gi/ật mạnh dây cương ép nó không được chuyển hướng. Trâu rống lên một tiếng dài, chân trước đ/ập xuống nhưng lại né chệch khung xươ/ng.

Ngoạt Đầu đá/nh trâu tới tấp. Con vật kêu rống thảm thiết, chạy lo/ạn khắp bãi đất. Tô Thiên Dịch bảo thử lại nhưng vẫn thất bại. Con trâu nhất quyết không chịu dẫm lên xươ/ng.

Ngoạt Đầu nảy ra ý q/uỷ quái: "Bịt mắt nó lại! Không thấy đường thì chắc chắn sẽ dẫm lên thôi." Tô Thiên Dịch suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Lão Mạc đi mượn miếng vải bịt mắt trâu rồi làm lại thí nghiệm.

Lần này, Ngoạt Đầu cưỡi trâu chạy tới gần khung xươ/ng. Con vật không nhảy dựng mà dẫm chính x/ác lên những chiếc xươ/ng sườn. Tô Thiên Dịch thở phào nhẹ nhõm. Khi trâu đi rồi, hắn chạy đến kiểm tra hiện trường.

Sáu chiếc xươ/ng sườn đã g/ãy, khu vực lún vỡ hoàn toàn trùng khớp với vết chân hình bầu dục bên vũng nước. Tô Thiên Dịch tuyên bố: "Thành công! Thí nghiệm cực kỳ thành công!" Lão Mạc nghi ngờ: "Cậu thực sự nghĩ nạn nhân bị trâu dẫm ch*t?" Tô Thiên Dịch đáp lại bằng câu hỏi: "Không thì là gì?"

**Chương 15: Vẽ Xươ/ng**

Miêu Tiểu Vũ đang sắp xếp chiếc đầu lâu vớt từ đáy hồ trên bàn viết trong phòng khách sạn thì chuông cửa vang lên. Cô tưởng Tô Thiên Dịch đổi ý không đi mỏ đ/á mà đến xem vẽ, vội chạy ra mở cửa. Người đứng ngoài là Hạ Hải Luân.

"Hải Luân? Sao em lại đến đây?" Miêu Tiểu Vũ ngạc nhiên. Hạ Hải Luân mặc váy trắng, thò đầu vào phòng: "Sao các chị bắt anh trai em? Anh ấy không phải hung thủ! Các chị có bằng chứng gì?"

Miêu Tiểu Vũ trả lời nghiêm túc: "Vụ án đang điều tra, nhiều chứng cứ chưa thể tiết lộ. Hung thủ có phải anh trai em hay không, kết quả điều tra sẽ làm rõ. Chúng tôi không hề oan sai người tốt, cũng không bỏ sót kẻ x/ấu."

Hạ Hải Luân cố lách vào phòng. Miêu Tiểu Vũ không ngăn được đành để cô bé vào. Hải Luân ngồi xuống giường nói: "Có phải vì giấc mơ của em không? Em kể về x/ác ch*t, các chị nghi ngờ gia đình em nên bắt anh trai. Thế chẳng phải em hại anh ấy sao?"

"Em hiểu sai rồi. Nếu một người phạm tội, họ phải chịu trách nhiệm chứ?" Hải Luân im lặng. Nhớ lại chuỗi sự kiện kỳ lạ bắt nguồn từ giấc mơ của cô bé, Tiểu Vũ hỏi: "Em thường xuyên mơ thấy gì đó à?"

"Dạ, em hay mơ lắm." "Cụ thể là gì?" "Không có gì khác. Từ nhỏ em chỉ mơ đi mơ lại một giấc: em nằm bên hồ nước, xung quanh là rừng rậm. Cho đến khi chú dẫn em đến hồ Bắc Can, cái hồ trong mơ liền biến thành nơi ấy."

Tiểu Vũ hỏi dò với tâm trạng nơm nớp: "Trong hồ luôn có x/ác ch*t nổi lên?" "Không ạ! Chỉ riêng hôm đó - ngày em báo với các chị - là lần đầu em thấy x/ác trong hồ."

"Em nhớ kỹ xem, trước hôm đó có thực sự thấy x/ác ở hồ Bắc Can không?" "Em không nhớ nữa." "Em có hay mơ thấy những thứ quen thuộc?" "Em đã nói rồi, em chỉ mơ có một giấc duy nhất thôi."

Hải Luân ngoái nhìn chiếc đầu lâu trên bàn viết, đến gần quan sát: "Đây là đầu x/ác ch*t vớt lên hồ ạ?" "Không phải. Đây không phải x/ác ch*t em thấy." "Vậy nó là ai? Em thấy quen quen?"

"Đừng nói bậy. Đầu lâu nào trông cũng giống nhau thôi. Chuyện này không liên quan đến em." "Chị cảnh sát ơi, người này ch*t lâu chưa?" "Chị đã nói rồi, không liên quan đến em. Chị không thể tiết lộ thông tin."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
6 Bệnh Cũ Chương 13
10 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ tôi sáu mươi tuổi, lần đầu bỏ nhà đi

Chương 9
Năm mẹ tôi 60 tuổi, bà lần đầu tiên bỏ nhà đi. Bà không mang theo trang sức vàng bạc, cũng chẳng mang theo quần áo để thay. Chỉ xách theo một chiếc nồi cơm điện cũ đã tróc sơn, ôm cuốn vở tập làm văn hồi lớp 3 của tôi, ngồi xe khách suốt 6 tiếng đồng hồ để đến căn nhà tôi đang thuê. Bà nói, bà không sống nổi với bố tôi nữa, muốn ở lại chỗ tôi 3 tháng. Rồi bà lí nhí nói thêm một câu: "Dưới tòa nhà có lớp học buổi tối cho người già. Mẹ muốn học vài mặt chữ." Ngày hôm đó, tôi vừa bị công ty sa thải, còn nợ tiền thuê nhà 2 tháng. Tôi không dám nói cho bà biết. Bà cũng không nói cho tôi, tại sao bà lại rời bỏ ngôi nhà đã gắn bó suốt 40 năm. Buổi tối, bà đeo kính lão, lật mở cuốn vở tập làm văn đã được bà cất giữ hơn 20 năm qua. Bà chỉ vào dòng đầu tiên, cẩn thận hỏi tôi: "Giai Âm, chỗ này có phải viết là... mẹ của mẹ không?"
Hiện đại
Gia Đình
Nữ Cường
0
Ngọc Lưu Xuân Chương 10