Tôi lắc đầu: "Nhìn thấy chưa chắc đã được tính, nếu cô có bản lĩnh lấy được thì nó sẽ thuộc về cô."

Cô gái nở nụ cười rạng rỡ hơn, thậm chí còn tiến sát lại, hai tay vòng qua cánh tay tôi, giọng ngọt đến nhờn: "Chị tốt quá! Chị là Đỗ Tình phải không? Em tên Điền Mộc này. Còn ba thiệp mời nữa, em sẽ giúp chị tìm cả!".

Tôi khéo léo rút tay ra, ánh mắt từ khuôn mặt cô ta chuyển sang người đàn ông b/éo đứng dưới đèn đường bên phải biệt thự.

Hắn đi quanh bệ đèn một vòng rồi đưa tay bật mạnh nắp ng/uồn điện, lấy ra tấm thiệp mời thứ ba.

Lúc này đồng hồ đếm ngược còn hai phút, hẳn chỉ còn hai thiệp mời chưa được tìm thấy.

Đằng sau vườn hồng, cặp đôi vẫn đang hì hục tìm ki/ếm, nhưng trong bàn tay nắm ch/ặt của cô gái đã lộ ra một góc màu đen - chính là tấm thiệp mời thứ tư, hóa ra đã được tìm thấy từ lâu.

"Ái chà chà, chỉ còn một chiếc thôi rồi, biết làm sao đây? Nếu không tìm thấy nữa... chị sẽ bị gi*t ch*t đó."

Điền Mộc phúng phính má, nhưng đôi lúm đồng tiền chẳng hề biến mất.

Tôi không hiểu cô ta đang nghĩ gì.

Nhưng tôi biết chắc mình sẽ không ch*t.

Bởi tôi đã biết tấm thiệp mời cuối cùng được giấu ở đâu.

3

Khi đồng hồ đếm ngược còn 42 giây, cặp đôi bắt đầu cãi vã.

Hai người càng đi xa khỏi vườn hồng, khoảng cách với biệt thự ngày một lớn.

Chàng trai vẫn chưa tìm thấy tấm thiệp thứ năm, lại biết giờ quay lại biệt thự cư/ớp thiệp của người khác đã không kịp, nên hắn nảy ý định cư/ớp tấm thiệp từ tay bạn gái.

Cô gái không chống cự nổi, bắt đầu khóc lóc thảm thiết, tuyệt vọng hét lên: "Trò chơi trước nếu không có em, anh đã không thể chạy thoát!".

Bạn trai bực tức đẩy cô ra: "Thì sao? Em giúp anh nên anh phải trả mạng cho em à?"

Tôi bỏ qua cuộc cãi vã của họ, bước tới chỗ con rối vẫn lơ lửng giữa không trung. Nó đội chiếc mũ hề trông cực kỳ lố bịch.

Nhưng chiếc mũ cùng màu với khuôn mặt nó nên chẳng ai để ý.

Con rối giương miệng: "Người chơi Đỗ Tình, cô cần tôi giúp gì không?"

Tôi từ từ giơ tay về phía nó - "Tôi luôn thắc mắc một điều."

"Trong các trò chơi trốn chạy trước đây, cậu chưa từng xuất hiện tại hiện trường. Trò tìm thiệp mời này không khó, cũng chẳng có gì đáng ngờ."

"Vậy tại sao lần này cậu lại ở đây?"

Tay tôi chạm tới vành mũ, đôi mắt cơ khí của con rối trợn tròn ngạc nhiên.

"Ngoài ra, nếu tôi nhớ không nhầm, trước khi trò chơi bắt đầu, trên đầu cậu không có chiếc mũ này, phải không?"

Tôi gi/ật phắt chiếc mũ khỏi đầu nó, trên đỉnh đầu kim loại trơn nhẵn lộ ra một tấm thiệp mời.

Ai ngờ được, tấm thiệp cuối cùng lại được giấu trên chính kẻ đặt ra luật chơi.

Trên tấm thiệp đen như mực là dòng chữ viết tay màu đỏ thẫm:

[Kính gửi quý khách, hoan nghênh đến biệt thự Hồng Hoa.]

Nét chữ chuyển động như những giọt m/áu có sinh mệnh.

Khi tôi cầm tấm thiệp trên tay, đồng hồ đếm ngược vừa chạm 00:00.

Chiếc mũ hề bị ném xuống đất bỗng hóa thành lưỡi hái, lao về phía cặp đôi.

Tiếng thét của cô gái còn chưa kịp cất lên, lưỡi hái đã hoàn thành nhiệm vụ c/ắt đ/ứt đầu cô.

Bạn trai cô bĩu môi né sang một bên, sợ m/áu b/ắn vào người. Đợi lưỡi hái bay đi, hắn mới vội vã chạy đến cửa biệt thự, hội ngộ cùng những người chơi khác.

Nhưng hơi thở chưa kịp đều, gã đàn ông cơ bắp đã khạc nhổ xuống đất, gh/ê t/ởm: "Đúng là đồ vô liêm sỉ."

Chàng trai mặt tái mét, định cãi lại nhưng thấy bắp tay cuồn cuộn của đối phương, đành nuốt hờn cúi đầu.

Đúng lúc này, cánh cửa biệt thự từ từ mở ra, một người đàn ông mặc vest, tóc chải chuốt gọn gàng bước ra.

"Kính chào quý khách, tôi là quản gia biệt thự Hồng Hoa, xin mời mọi người vào nghỉ ngơi."

Điền Mộc không biết từ lúc nào lại áp sát tôi, thì thầm: "Ái chà chà, ông quản gia này x/ấu quá!"

Trong lúc cô ta nói, chàng trai kia đã không kìm được mà quỳ xuống nôn ọe, gã cơ bắp và người b/éo cũng mặt mày tái mét, hai chân run lẩy bẩy.

Tôi ngẩng lên nhìn.

Khuôn mặt quản gia thực ra rất bình thường.

Không có đôi mắt đỏ ngầu, miệng cũng chẳng mọc xúc tu.

Vấn đề duy nhất là ngũ quan của hắn đều lệch lạc.

Hai mắt nằm hai bên má, chiếc mũi dựng ngược dưới cằm, đôi tai đối xứng giữa mặt như con bướm thịt.

Cái miệng thì nằm trên trán, môi trên dưới đảo ngược, mỗi lần nói chuyện nước dãi cứ thế chảy ra.

Nhưng so với điều đó - tôi quay sang - thứ thu hút tôi hơn cả chính là Điền Mộc.

Bộ dạng kinh dị này khiến ba gã đàn ông suýt nữa đã sụp đổ.

Tôi không cảm thấy gì do khiếm khuyết cảm xúc bẩm sinh, nhưng còn cô ta?

Tại sao cô ta không sợ?

Thậm chí, từ ánh mắt lấp lánh kia, tôi còn đọc được sự phấn khích khó hiểu.

4

Lúc này con rối bay tới, thông báo trò chơi mới.

"Chúc mừng 5 người chơi đã chính thức bước vào ván đấu. Trò chơi này gồm 3 vòng, thời lượng 2 ngày 1 đêm. Vượt qua tất cả sẽ được về nhà an toàn."

"Giới thiệu vòng 1: 5 vị khách nhận được lời mời từ biệt thự Hồng Hoa, cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Nhưng họ đều nghèo khó, không có quà ra mắt. Thế nên họ quyết định làm việc không công nửa ngày để tỏ lòng biết ơn với chủ biệt thự."

"Các công việc như sau:"

"Đầu bếp: Nấu bữa trưa hôm nay."

"Thợ làm vườn: Nhổ cỏ dại trong vườn hồng."

"Gia sư: Kèm cặp bài vở cho con gái chủ biệt thự."

"Hầu gái: Lau bụi trong phòng chứa đồ."

"Bảo vệ: Canh giữ cổng chính, ngăn người lạ đột nhập."

[Luật chơi: 1. Năm vị trí được phân biệt bằng vòng đeo tay, người chơi tự chọn công việc ưa thích. Một khi đeo vòng coi như hoàn tất lựa chọn, không thể thay đổi.]

[2. Mỗi vị trí có yêu cầu cụ thể, sẽ được thông báo qua vòng tay sau khi lựa chọn.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Nam Tri Hạ

Chương 19
Cái bụng này của ta cũng coi như có chí, liên tiếp sinh liền bốn đứa con trai. Nhưng rốt cuộc, danh phận của chúng lại đều được ghi dưới tên chính thất phu nhân. Bao năm qua, Cố Duy Trọng chẳng ít lần vẽ bánh cho ta ăn. Hắn nắm tay ta, vẻ mặt thành khẩn nói: “Tri Hạ à, danh phận chỉ là hư danh thôi, huyết thống mới là thứ thật sự. Sau này nếu chúng không hiếu thuận với nàng, ta sẽ tự tay đánh gãy chân chúng!” Ta ngốc nghếch mà tin thật. Suốt bao năm ấy, ta dốc cạn tâm huyết nuôi dạy chúng. Dưới sự dạy bảo của ta, trưởng tử mười lăm tuổi đã đỗ đạt bảng vàng, thứ tử trở thành võ trạng nguyên trẻ nhất triều đình. Ngay cả cặp song sinh nhỏ tuổi nhất cũng nhờ tài bảy bước thành thơ mà nổi danh khắp kinh thành. Thế nhưng, khi đã công thành danh toại, bọn chúng lại suốt ngày vây quanh phu nhân, hỏi han săn sóc. Có một lần, ta nấp trong góc, nghe thấy bọn họ đồng thanh nói: “Có được ngày hôm nay, tất cả đều nhờ mẫu thân dạy dỗ chu đáo.” Khoảnh khắc ấy, tim ta như bị dội thẳng một gáo nước lạnh. Trong mắt bọn họ, ta dường như chỉ là một kẻ qua đường chẳng hề quan trọng. Lần lâm bồn thứ tư, ta suýt nữa một x á/c hai mạng.
659
7 Miệng Méo Chương 9
12 Tối Tối Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm