【3. Thời gian làm việc từ 9:00 đến 11:00 sáng.】

『Người chơi phải tuân thủ yêu cầu vị trí, không được vi phạm, nếu không thì... các bạn biết hậu quả rồi đấy~』

Năm chiếc vòng đeo tay xuất hiện trong tay quản gia, trên màn hình điện tử hiển thị vị trí tương ứng.

Tiếp theo là phần chọn vị trí giữa những người chơi.

Gã b/éo nhanh chân bước lên trước, gi/ật lấy chiếc vòng ghi 【Đầu bếp】, cười đôn hậu: "Nghề gốc của tôi chính là đầu bếp, vị trí này hợp với tôi rồi, mọi người không có ý kiến chứ?"

Thấy không ai phản đối, hắn lập tức đeo vòng vào tay. Khi vòng chạm vào cổ tay, nó như có sinh mệnh bám ch/ặt lấy da th!t gã b/éo, không thể tháo ra được nữa.

Thấy vậy, gã cơ bắp cũng lấy chiếc vòng 【Bảo vệ】. Hắn chỉ cần phô trương cơ bắp cuồn cuộn rồi đeo vòng vào, ý rõ ràng muốn nói với tất cả rằng không ai tranh nổi vị trí này với hắn.

Chàng trai trong cặp đôi nhanh chân giành lấy vòng 【Người làm vườn】, không quên liếc nhìn tôi và Điền Mộc đầy đề phòng.

Có lẽ hắn nghĩ rằng sau khi lục lọi khu vườn hồng lâu như vậy, đã quá quen thuộc với nơi này, vị trí người làm vườn chẳng còn gì hợp hơn.

Chỉ là...

"Nhìn cái gì! Vòng đã đeo vào tay tao rồi, mày đừng hòng cư/ớp!"

Đối mặt với ánh mắt tôi, chàng trai ôm ch/ặt cổ tay, gầm gừ đầy á/c ý.

Ánh mắt tôi lóe lên, khóe miệng nhếch lên, nhìn hắn như đang ngắm một kẻ sắp ch*t.

"Không có gì, vị trí người làm vườn rất hợp với cậu."

Biệt thự mang tên Hồng, trong vườn lại có cả một rừng hoa hồng rộng lớn thế này. Trong trò chơi sinh tồn, nói những bông hoa này vô hại thì tôi tuyệt đối không tin.

Lúc nãy tìm thư mời không xảy ra chuyện gì, ai biết được đó có phải là mồi nhử hay không. Nhưng tôi cũng chẳng cần nhắc nhở hắn làm gì, phải không?

"Ôi chà chà, chị ơi, chỉ còn hai vị trí thôi này, chị muốn chọn cái nào? Chị chọn trước đi!"

Điền Mộc chẳng biết từ lúc nào đã cầm hai chiếc vòng còn lại trên tay, cười tủm tỉm nhìn tôi.

Thực ra đến giờ, lựa chọn của mấy người trước thoạt nhìn là chọn vị trí liên quan đến bản thân, nhưng thực chất đều đang tránh mặt một vị trí - Gia sư.

Xét về tính chất công việc, đây là vị trí duy nhất phải tiếp xúc trực tiếp với NPC trong thời gian dài, độ nguy hiểm có lẽ cao nhất.

Điền Mộc không phải kẻ ngốc, lúc tôi nói chuyện với chàng trai kia, cô ta hoàn toàn có thể đeo vòng trước, để lại vị trí 【Gia sư】 cho tôi.

Tại sao giờ lại để tôi chọn trước? Chẳng lẽ vì chuyện thư mời, đang tỏ ra thân thiện với tôi?

"Chọn hầu gái." Tôi không chút do dự.

Điền Mộc đưa vòng hầu gái sang, nhưng dừng lại giữa chừng, chu môi ra vẻ đáng thương: "Nhưng chị ơi, em thực sự không biết cách đối xử với trẻ con, sợ làm NPC kia không vui, cô ta sẽ d/ao em mất."

"Chị tốt bụng thế này, chắc chắn sẽ không đẩy em vào chỗ ch*t đúng không? Nhường vị trí hầu gái cho em được không?"

Cô ta có khuôn mặt rất đáng yêu.

Đôi mắt to long lanh như búp bê, mũi nhỏ nhắn, má hồng hào, cùng giọng nói ngọt ngào từ đầu đến giờ, khiến người ta không tự chủ nảy sinh ý muốn bảo vệ.

Tôi giơ tay xoa đầu cô ta, cũng nở nụ cười với độ rộng tương tự: "Nhưng em sống hay ch*t... liên quan gì đến chị?"

Điền Mộc hơi sửng sốt, rồi nhanh chóng cúi đầu tỏ ra thất vọng, đưa chiếc vòng còn lại sang.

Chỉ là - chiếc vòng ghi chữ Hầu gái đã đeo trên cổ tay cô ta từ lúc nào. Cô ta ngẩng đầu lên, nở nụ cười tươi hơn bao giờ hết, như một thiếu nữ ngây thơ rạng rỡ.

"Em tưởng chị nhất định sẽ không từ chối em, nên đã đeo vòng vào trước rồi, giờ phải làm sao đây?"

Thiếu nữ chưa chắc đã đáng yêu, cũng có thể là một kẻ bi/ến th/ái.

Tôi thu lại ánh mắt, trực tiếp lấy vòng gia sư, mặt không biểu cảm nói: "Không sao, với chị, chọn cái nào cũng như nhau."

Sau khi tất cả chọn xong, một cơn choáng váng ập đến, tôi xuất hiện trong thư phòng của biệt thự.

Ba bức tường trong phòng đều có giá sách lớn bằng gỗ óc chó, chất đầy sách thiếu nhi.

Một bé gái đứng trước mặt tôi.

Cô bé có mái tóc dài mượt mà, nhưng khuôn mặt trắng bệch không tự nhiên, ánh mắt nhìn tôi vô cùng âm trầm, như một x/ác ch*t biết thở.

"Cháu là Lili, chúng ta bắt đầu học bài chưa ạ?"

Cô bé li/ếm môi một cách ẩm ướt.

Thư phòng yên tĩnh đến mức tôi không thể bỏ qua tiếng nuốt nước bọt của cô bé.

5

Cổ tay rung lên, tôi cúi nhìn thì thấy đã nhận được yêu cầu công việc 【Gia sư】.

Rất đơn giản, chỉ hai điều:

【1. Gia sư có thể tùy chọn môn học để giảng dạy, nhưng nên nghe theo ý kiến của Lili.】

【2. Lili tính khí rất kém, trong giờ học tuyệt đối không được chọc gi/ận cô bé, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.】

Luật chơi không bắt tôi làm mấy chuyện liều mạng, vậy thì mối nguy hiểm đầu tiên của trò chơi chính là NPC trước mắt này.

Tôi tắt màn hình điện tử trên vòng tay, nhớ lại khuôn mặt Điền Mộc, nở nụ cười ngọt ngào tương tự với Lili.

"Ôi da, gặp mặt mà không chào cô giáo, sao khác với những gì cô nghe thế? Quản gia rõ ràng nói cháu rất ngoan mà."

Luật chơi nói không được chọc gi/ận cô bé, nhưng không nói không được pua* cô bé mà. (*thao túng tâm lý)

Lili đờ người ra, như thể sắp nổi gi/ận, nhưng từ lời tôi không tìm thấy điểm nào khiến cô bé không vui.

Cuối cùng chỉ thều thào nói "Chào cô giáo", rồi quay người ngồi vào bàn học.

Chà, có vẻ hiệu quả, vậy thì mọi chuyện dễ xử rồi.

"Hôm nay cháu muốn học gì?" Tôi đi tới ngồi đối diện hỏi.

Đôi mắt âm trầm của Lili lập tức sáng rực, cầm lấy một cuốn sách, lật trang rồi nhét vào tay tôi.

"Cháu muốn học bài đồng d/ao! Cô đọc cho cháu nghe!"

Bài đồng d/ao trong sách viết:

"Lili, Lili, cứng đầu cứng cổ.

Vườn hoa của nàng thế nào?

Có chuông bạc và hoa hồng,

Còn những nàng hầu xinh đẹp xếp hàng.

Chưa đủ, chưa đủ, Lili nhăn mặt.

Vẫn thiếu một trái tim!"

Lili thè chiếc lưỡi ướt nhẹp ra, lại li/ếm môi một lần nữa.

Giọng cô bé đầy tham lam và khát khao đồ ăn.

"Cô giáo ơi, cháu muốn học bài đồng d/ao này, cô đọc cho cháu nghe đi."

Tôi đọc lại bài đồng d/ao lần nữa, không hề nghi ngờ rằng nó chính là cái bẫy đầu tiên trong trò chơi.

Nếu tôi đọc nó, rất có thể... sẽ bổ sung trái tim còn thiếu trong bài đồng d/ao kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm