Khi chúng tôi bước đến cửa trung tâm m/ua sắm, Giang Dật và tôi không hề dừng lại, thẳng bước băng qua ngưỡng cửa.

Trong chớp mắt, chúng tôi đã quay trở lại đại sảnh câu lạc bộ. Màn hình điện tử hiển thị dòng chữ: Chúng tôi là đội đầu tiên thoát khỏi màn chơi này thành công.

Giang Dật quay sang hỏi tôi: "Sao cậu biết chất đ/ộc không nằm trên quả táo mà ở dải ruy băng?"

"Bởi x/á/c suất thôi. Nếu chỉ đơn giản chọn táo, tỷ lệ sống sót của chúng ta quá cao."

Trong màn chơi Công viên Băng Giá, dù tỷ lệ loại bỏ là 50%, nhưng xét trên từng người chơi, việc thoát khỏi tay Nữ hoàng Băng Giá gần như là thập tử nhất sinh. Chỉ cần tôi chậm 0.01 giây, lưỡi c/ưa băng của người tuyết đã x/ẻ đôi người tôi.

So với đó, trong màn thứ hai này, một quả táo đ/ộc và một quả an toàn, lựa chọn 50% sống sót thật sự quá dễ dàng.

Vì thế ngay lúc đó tôi đã nghi ngờ: Liệu màn chơi này còn có bẫy nào khác?

Khi nhìn thấy dải ruy băng đỏ trên bao bì sản phẩm, tôi chợt nhớ trong nguyên tác truyện Bạch Tuyết, nàng không chỉ trúng đ/ộc từ quả táo mà còn bị đầu đ/ộc bởi dải tóc đ/ộc. Bảy chú lùn đã tháo dải tóc ra, Bạch Tuyết mới tỉnh lại.

Những dải ruy băng này, nhìn bề ngoài y hệt dải tóc trong truyện. Nếu giả định chất đ/ộc nằm ở dải ruy băng bao bọc, mọi thứ đều trở nên hợp lý.

Dù chọn thế nào, quả táo vẫn an toàn. Nhưng người chơi không biết điều đó, sau khi vắt óc lựa chọn, họ sẽ không để ý đến dải ruy băng bao quanh táo. Đây là cái bẫy có đường sống, nhưng nắm bắt tâm lý người chơi khiến nó gần như thành màn chơi tử thần.

Đồng thời vì độ khó quá cao, để cân bằng, Bạch Tuyết không có khả năng tấn công như Nữ hoàng Băng Giá.

Sau khi nghe tôi giải thích, Giang Dật thở dài: "Chọn cậu làm đồng đội quả là quyết định sáng suốt thứ hai đời tôi."

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn: Thứ hai là sao?

Lần đầu tiên Giang Dật nở nụ cười chân thành: "Quyết định sáng suốt nhất là đính hôn với vị hôn thê của tôi."

Hắn lục trong túi lấy ra tấm ảnh, đưa tôi xem với vẻ khoe khoang. Trong ảnh, Giang Dật mặc quần đùi vải bố, cười toe toét, tay phải khoác vai một cô gái mặc váy trắng dài. Phía sau họ là rừng dừa bạt ngàn tạo nên khung cảnh ngập tràn sắc xanh.

Tôi liếc nhìn bức ảnh: "Cậu có biết trong các tác phẩm điện ảnh, việc lấy ảnh gia đình ra khoe là hành động 'cờ đỏ' kinh điển không?"

Ánh sáng trong mắt Giang Dật vụt tắt. Hắn cười khổ: "Màn thứ hai này, có lẽ chỉ còn mỗi đội chúng ta sống sót, tối đa không quá hai đội. Số lượng ít như vậy, màn thứ ba chắc sẽ phá vỡ đội hình, chuyển thành đấu 1vs1. Khi đó, chúng ta sẽ thành đối thủ."

"Đỗ Tình, cậu thông minh và mạnh mẽ. Tôi sẽ cố đ/á/nh bại cậu, nhưng biết rằng cậu có cơ hội sống cao hơn tôi nhiều. Nếu... nếu tôi không thể sống sót rời khỏi đây, mong cậu thay tôi đến gặp hôn thê, bảo cô ấy buông bỏ, đừng đắm chìm trong đ/au khổ. Đây là nguyện vọng duy nhất của tôi."

Tôi gật đầu: "Yên tâm, tôi sẽ không nương tay với cậu. Sau khi thoát ra, tôi sẽ đi gặp hôn thê của cậu."

"Mồm năm miệng mười thật đấy! Màn ba chưa bắt đầu đã nghĩ mình thắng rồi?"

Một giọng nam the thé chua ngoa vang lên phía sau. Tôi quay lại, thấy một nam một nữ xuất hiện ở cửa câu lạc bộ, rõ ràng vừa vượt qua màn hai thành công.

Gã này tên Hồ Trâu Trâu, tự xưng là công tử nhà giàu, suốt ngày ăn chơi trác táng. Không ngờ loại người này cũng đủ n/ão để thoát khỏi nhiệm vụ của chú lùn và màn ảo thuật táo đ/ộc của Bạch Tuyết.

Đứng cạnh hắn là cô gái tên Mục Ngư, ngoại hình cực kỳ bình thường, đến mức ngũ quan chẳng để lại ấn tượng gì trong đầu tôi. Tôi chỉ nhớ cô ta từng tự giễu mình là "tác giả trinh thám tồi hạng mười tám".

Mục Ngư khẽ liếc Hồ Trâu Trâu, nói với tôi: "Hắn ta ngày ngày tranh giành gia sản với sáu đứa con riêng của nhà, n/ão đã bị tranh hỏng rồi, cô đừng để bụng."

Lúc này, con búp bê đột nhiên xuất hiện, đảo mắt liếc nhìn bốn chúng tôi: "Sao chỉ còn bốn du khách thế? Có vẻ những người khác đều rất thích trung tâm m/ua sắm của Bạch Tuyết, không nỡ rời đi."

"Dù sao thì, chúng ta tiếp tục đến điểm tiếp theo của hành trình nhé! Các bạn sẽ được chiêm ngưỡng công trình hoàn mỹ và ngoạn mục nhất trong hành trình tham quan Thị trấn Cổ tích, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!"

10.

"Giới thiệu màn chơi thứ ba: Nhà hát Biển Cả là kiến trúc cổ xưa nhất Thị trấn Cổ tích. Với tư cách ca sĩ xuất sắc nhất, Nhân Ngư Công Chúa mỗi ngày đều biểu diễn những tiết mục tuyệt vời tại đây. Nhưng hôm qua, nàng bị phù thủy đ/ộc á/c lừa mất giọng hát, giờ đã hoàn toàn c/âm lặng. Các du khách thân mến, nếu muốn được nghe Nhân Ngư Công Chúa hát lần nữa, hãy tìm lại giọng hát cho nàng nhé! Để đền đáp, nàng sẽ dâng tặng một màn trình diễn xuất sắc!"

"Luật chơi: Giọng hát của Nhân Ngư Công Chúa bị phù thủy đ/ộc á/c giấu trong gác mái Nhà hát Biển Cả, nơi cũng là sào huyệt của phù thủy. Người chơi cần tìm lại giọng hát và trả cho công chúa.

Lưu ý:

1. Do lịch trình bận rộn của phù thủy, hôm nay vai phù thủy sẽ do M/a Nữ Đen Trắng Khố Y La thay thế.

2. Khố Y La không hứng thú với giọng hát của Nhân Ngư Công Chúa, bà ta chỉ thích sưu tầm da người để may trang phục.

3. Để diện trang phục lộng lẫy dự vũ hội của Lọ Lem, Khố Y La cần may một váy mới, áo choàng mới và một mũ mới, tổng cộng cần 3 tấm da người. Chỉ cần thu thập đủ 3 tấm, bà ta sẽ rời khỏi nhà hát.

4. Việc Nhân Ngư Công Chúa mất giọng khiến dân làng bất mãn, nhiều kẻ c/ôn đ/ồ nhân cơ hội phá hoại nhà hát. Để đối phó, giám đốc nhà hát đã thuê một đội lính thiếc một chân trông giữ trật tự."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm