Con số hiển thị phía trên hiện rõ trong tầm mắt tôi.

"105"

Không trách khi nhìn thấy số trên bức tượng dưới chân, tôi cảm thấy quen thuộc. Hóa ra là của thằng m/ập.

Thật trùng hợp.

Không chút do dự, mặt lạnh như tiền, tôi giơ chân lên, đạp mạnh vào trái tim.

Cảm giác nhờn nhờn, đàn hồi mềm mềm từ lòng bàn chân lan khắp cơ thể, tiếp theo là cảm giác như quả bóng nước vỡ tung.

Tiếng "bộp" khi tim nát tan hòa cùng tiếng thét thảm thiết của thằng m/ập trong cơn đ/au tột cùng.

Chỉ có điều âm thanh ấy vừa vang lên đã lập tức biến mất.

Tôi cúi nhìn trái tim bị ngh/iền n/át dưới chân.

M/áu b/ắn tung tóe, gần như phủ kín mặt giày. Tôi nhăn mặt tỏ vẻ gh/ê t/ởm.

Trương Tử Du như có linh cảm ngẩng đầu lên, ánh mắt va vào tôi.

Tôi không nói gì, đảo mắt x/á/c nhận cô ấy vẫn an toàn rồi liền quay đi, nhảy sang bức tượng tiếp theo.

Bây giờ không phải lúc trò chuyện.

Đã đi đến bước này, tôi không thể vì cô ấy mà nhảy xuống làm lại từ đầu.

Hơn nữa, nếu cô ta đủ thông minh, ắt sẽ bắt chước cách tôi vượt ải.

Nếu cô ấy không thể sống sót ra khỏi đây, mọi lời nói bây giờ đều vô nghĩa.

Sau khi vượt qua ba bức tượng nữa, tôi chỉ còn cách "170" một bước chân.

Khác biệt hoàn toàn với những tượng khác, "170" di chuyển cực nhanh và thích xoay vòng, khiến độ khó tăng vọt.

Vòng tay điện tử không hiển thị giây.

Tay phải tôi đặt lên cổ tay trái đếm nhịp, mắt không rời khỏi "170", tính toán tốc độ di chuyển của nó.

Sau một hồi quan sát, tôi phát hiện mỗi 6 giây, "170" sẽ xoay đến chính diện tôi. Đây là khoảng cách gần nhất và cũng là thời cơ vàng để nhảy.

Nhưng tốc độ "170" quá nhanh, chỉ cần sai lệch một li là tôi sẽ hụt chân.

Rơi từ độ cao 4m không chỉ dễ bị thương, mà còn có nguy cơ bị tượng đ/á giẫm nát thành bùn.

Vì vậy, tôi chỉ có một cơ hội duy nhất.

Hít một hơi thật sâu, tôi tập trung đếm nhịp tim chuẩn bị sẵn sàng.

6... 5... 4... 3... 2...

Khi đếm đến 1, tôi bật người lên. Khi chạm vào "170", nó đột nhiên tiết ra chất dịch nhờn. Tôi trượt chân, đành nhìn mình rơi xuống trong bất lực.

8

Trong tầm mắt, chiếc mũ tượng đ/á càng lúc càng xa. Khóe miệng nó nhếch lên như đang chế nhạo sự bất lực của tôi.

Nhưng—

Cắn răng chịu đựng cơn đ/au khi ngã xuống đất, tôi từ từ đứng dậy, nở nụ cười y hệt với pho tượng trước mặt.

Trong khoảnh khắc trượt ngã, tôi đã kịp thời chộp lấy trái tim.

Nó biến mất khỏi tay tôi. Thay vào đó, lồng ng/ực tôi lại cảm nhận được nhịp đ/ập quen thuộc.

"Xin chúc mừng người chơi Đỗ Tình đã vượt ải thành công, vui lòng đợi tại khu nghỉ ngơi đến khi trận đầu kết thúc."

Một vòng ánh sáng đen hiện ra trên bãi cỏ. Trước khi bước vào, tôi ngoái lại nhìn.

Khi tôi nhảy tượng, nhiều người chơi đã chứng kiến. Thấy tôi thành công, họ bắt chước làm theo.

Trong đó có cả Trương Tử Du.

Cô ta cũng không đến nỗi ng/u ngốc.

Bước vào vòng sáng, tôi xuất hiện tại sảnh chính tầng một bảo tàng.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ sự âm u và tráng lệ nơi đây.

Tòa nhà sáu tầng xoắn ốc vươn lên, lan can và tay vịn mỗi tầng đều được tạo thành từ vô số khúc xươ/ng khô xám xịt.

Tường sơn màu đỏ sẫm pha đen, chỉ có phần đỉnh tường phát ra thứ ánh sáng mờ ảo.

Nhìn thoáng qua đã liên tưởng đến hiện trường hỏa hoạn.

Ngọn lửa lớn th/iêu rụi vạn vật thành tro tàn, chỉ còn những tia lửa bị gió thổi lên không trung lập lòe.

C/ắt ngang thứ ánh lửa vô tận ấy là vô số cánh cửa từ tầng một đến tầng sáu.

Mỗi cánh cửa đều đóng ch/ặt, hầu hết chìm trong bóng tối không thể nhìn thấu. Chỉ có một ngoại lệ—

Giữa bảo tàng tối đen như mực, nó phát ra thứ ánh sáng chói lòa.

Xuyên qua cánh cửa kính trong suốt, có thể dễ dàng thấy cảnh tượng bên trong.

Trên hòn đảo phủ đầy cỏ xanh, vô số tượng đ/á di chuyển nhanh như chớp.

Thỉnh thoảng có người chơi nhảy qua lại giữa các tượng, nhiều người trượt chân rơi xuống bị giẫm nát. M/áu họ thấm vào đất, nhuộm thảm cỏ thành từng đốm đỏ tươi.

Tôi lại ngước mắt quét qua không gian nội thất.

Mỗi tầng đều có lối đi quanh co khác nhau.

Không biết nơi này còn chứa bao nhiêu trò chơi nữa.

Tiếng bước chân vang lên phía sau. Đã có người chơi thoát ra, và không chỉ một.

Trương Tử Du nằm trong nhóm đầu tiên.

Cô ấy thẳng hướng đi về phía tôi.

9

"Cảm ơn cậu lúc nãy đã c/ứu tớ..." Gương mặt cô đầy hậu họn, rõ ràng chưa hoàn h/ồn.

"Không cần. Tôi chỉ tình cờ giẫm trúng tim hắn thôi." Tôi đáp khẽ.

Cô ấy không biết tôi là ai.

Nếu cô ấy không biết gì, tôi không muốn khơi lại nỗi đ/au mất người yêu.

Sau phút im lặng, cô r/un r/ẩy hỏi: "Những người ch*t trong trò chơi... ngoài đời thực cũng sẽ ch*t hả?"

"Ừ." Tôi liếc nhìn cô, khéo léo dò la: "Lần đầu cô bị kéo vào trò chơi?"

Trương Tử Du là cô gái đơn thuần, có lẽ để giải tỏa căng thẳng, cô không ngần ngại kể hết chuyện mình:

"Hai tháng trước, hôn phu của tớ gặp nạn... Không lâu sau, tớ nhận được thư mời tham gia trò chơi, nói rằng ở đây có thể gặp lại người yêu đã mất... Tớ đoán, có lẽ anh ấy đã ch*t trong game."

Hóa ra là thế.

Lấy người chơi đã ch*t làm mỏ neo, lôi kéo người thân ngoài đời thực của họ vào game mới. Cứ thế, ch*t bao nhiêu cũng không sao, vì luôn có người chơi mới bị cuốn vào.

Y như một dị/ch bệ/nh lây lan. Tôi nhăn mặt tỏ vẻ gh/ê t/ởm.

Đúng lúc này, con rối mắt đỏ lừ xuất hiện giữa không trung:

"Xin chúc mừng các người chơi đã hoàn thành xuất sắc màn đầu tiên."

Sảnh chính tầng một rộng lớn, dù có khá đông người vẫn trống trải. Tôi liếc nhìn vòng tay, con số hiển thị đã đổi thành 【257/1000】.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm