Trước khi trò chơi bắt đầu, con số này là [463/1000]. Nghĩa là ở màn đầu tiên, gần một nửa người chơi đã ch*t.
Con búp bê bỗng lơ lửng trước mặt tôi, giọng nói cơ khí lạnh lùng vô cớ mang theo vẻ hân hoan:
"Chúc mừng người chơi Đỗ Tình đã trở thành người đầu tiên vượt ải trong màn đầu tiên. Phần thưởng dành cho bạn là đặc quyền lựa chọn chủ đề cho màn chơi tiếp theo."
Mười tấm thẻ đỏ cỡ bài lá xuất hiện trước mặt. Ánh mắt của tất cả người chơi đổ dồn về phía tôi.
Nhìn nụ cười phóng đại như thường lệ của con búp bê, tôi đọc được vô vàn á/c ý ẩn sâu trong đó.
Dù tôi chọn trò chơi nào đi nữa, sau khi bắt đầu chắc chắn sẽ có người tiếp tục ch*t.
Đến lúc đó, những người chơi sống sót sẽ đổ lỗi tất cả lên đầu tôi.
Rốt cuộc họ không thể đối đầu với con búp bê nắm quyền lực tuyệt đối, nhưng với tư cách cùng là người chơi, rõ ràng tôi là mục tiêu xả gi/ận hoàn hảo.
Đây nào phải phần thưởng cho tôi, rõ ràng là rắc rối mà thôi.
Hơn nữa, cảm giác áp bức không ngừng trào dâng trong không khí cho tôi biết, "phần thưởng" này tôi không thể từ chối.
Tôi liền tùy ý rút một thẻ, đưa cho con búp bê.
Búp bê liếc nhìn nội dung thẻ, thân hình bồng bềnh bay lên không, vui vẻ lượn hai vòng quanh đại sảnh:
"Hãy reo hò đi, các người chơi! Các ngươi sắp bước vào thế kỷ 15, bắt đầu cuộc phiêu lưu liên quan đến các dũng sĩ!"
Nó lao đến trước mặt tôi, cái miệng đáng gh/ét phun ra câu tiếp theo:
"Do chính người chơi Đỗ Tình lựa chọn cho các ngươi đấy."
Trên biển cả mênh mông, mười chiếc tàu cư/ớp biển nằm ngổn ngang.
Mỗi chiếc tàu đều mang phong cách thời kỳ phiêu lưu trên biển thế kỷ 15-16, thân tàu được ghép từ những tấm ván gỗ đen nặng nề với đường nét sắc lạnh uyển chuyển, hai bên mạn tàu mỗi bên có năm cửa pháo bằng đồng.
Trên cánh buồm vải đen phấp phới lá cờ đầu lâu nổi bật, tràn ngập khí tức tử thần.
Hơn 200 người chơi được phân bố đều trên mười chiếc tàu này, nhưng khoảng cách giữa các tàu cực xa, hầu như không có bất kỳ liên hệ nào.
Xem ra mỗi tàu phải tự vượt ải.
"Giới thiệu màn chơi thứ hai: Ngươi là thủy thủ mới được tàu cư/ớp biển chiêu m/ộ, đang chuẩn bị theo thuyền trưởng bắt đầu phiêu lưu thì gặp phải vùng gió lặng trên biển. Tàu cư/ớp biển bất động, ngươi phải tìm cách giúp thuyền trưởng thoát khỏi cảnh khốn quẫn, nếu không chính ngươi cũng sẽ đối mặt với t/ử vo/ng.
"Luật chơi màn hai: Màn chơi này không hạn chế bất kỳ hành vi nào của người chơi, không giới hạn thời gian vượt ải.
Xin các người chơi nỗ lực sinh tồn, vượt ải an toàn."
Tôi chìm vào trầm tư.
Trong lịch sử thực tế, tàu hơi nước sớm nhất ra đời vào thế kỷ 17, tàu thế kỷ 15 chưa có động cơ, đều dựa vào buồm để di chuyển.
Cái gọi là vùng gió lặng, chỉ dải biển không có gió cũng không có hải lưu, buồm vải không thể phồng lên, tự nhiên không thể đẩy tàu đi, với bất kỳ ai sống nhờ tàu biển, vùng gió lặng đều là vùng tử địa đ/áng s/ợ.
Vậy yêu cầu trực tiếp nhất của màn này là tìm cách đưa tàu di chuyển trong vùng gió lặng, rời khỏi nơi đây.
Nếu đây là mục đích và thách thức duy nhất của toàn bộ trò chơi, thì việc luật chơi không có bổ sung gì thêm cũng hợp lý.
Nhưng điều này đòi hỏi người chơi tự phân tích những nguy cơ có thể xuất hiện trong trò chơi.
Từ phần giới thiệu trò chơi, cách tham gia của người chơi thuộc dạng nhập vai, thân phận của tôi là thủy thủ mới trên tàu cư/ớp biển, tương ứng với điều đó, trên tàu này chắc chắn cũng tồn tại thủy thủ cũ.
Dù là thủy thủ mới hay cũ, cả hai nhóm đều rất có thể bị trà trộn NPC, mà NPC trong trò chơi sinh tồn thường là tồn tại nguy hiểm.
Cộng thêm tình hình trên biển khơi không rõ ràng, nguy cơ của màn chơi này có thể chia làm ba điểm.
1. Nguy cơ từ NPC
2. Nguy cơ từ biển cả
3. Nguy cơ bị kẹt ch*t do không thoát khỏi vùng gió lặng
Đương nhiên, với tôi còn có ng/uồn nguy cơ thứ 4, chính là những người chơi khác.
Tất cả người chơi đều nhớ rõ, chủ đề màn này do tôi rút thẻ, dù tôi không biết, họ hoàn toàn có động cơ để trách móc tôi.
Rốt cuộc, luật chơi nói không hạn chế bất kỳ hành vi nào của người chơi, hàm ý ngầm chính là: Ngươi là thủy thủ trên tàu cư/ớp biển, mọi hành vi gi*t chóc đều được cho phép.
"Tất cả thủy thủ tập hợp, thuyền trưởng có lời huấn thị!"
Một giọng nói thô lỗ vang lên, tôi tỉnh táo lại, theo các thủy thủ khác tập trung lên boong tàu.
Trước khi hòa vào đám đông, tôi tìm một góc khuất không ai để ý, quệt một nắm bùn đất dưới sàn, bôi bẩn lên mặt.
Toàn tàu có tổng cộng hơn 50 thủy thủ, tỷ lệ người chơi và NPC chia đôi.
Tôi liếc nhìn một vòng đám đông, không thấy Trương Tử Du, cô ấy hẳn đang ở tàu khác.
Thuyền trưởng bịt mắt trái bằng miếng vải đen, một vết s/ẹo dài hẹp xuyên từ trán xuống cằm, trông cực kỳ t/àn b/ạo.
Hắn nhìn đám thủy thủ đứng trước mặt, nói: "Ta nhận được tin mật tố giác, có đàn bà lẫn vào đám thủy thủ mới chúng ta chiêu m/ộ. Trên tàu cư/ớp biển, đàn bà là đại diện của tà á/c, chúng sẽ mang đến lời nguyền khủng khiếp nhất thế gian, h/ủy ho/ại sự nghiệp vĩ đại của chúng ta. Giờ ta yêu cầu các thủy thủ cũ, kiểm tra từng tên thành viên mới, một khi phát hiện có đàn bà, phải tố giác ngay, ta sẽ lập tức quăng nó xuống biển!"
Lời thuyền trưởng tiết lộ một thông tin then chốt.
Chỉ kiểm tra thủy thủ mới, không kiểm tra thủy thủ cũ, chứng tỏ người chơi và NPC đã bị chia thành hai phe rõ ràng, toàn bộ thủy thủ cũ đều là NPC.
Tôi quan sát kỹ một chút, đám NPC này rất dễ nhận ra.
Trò chơi thiết lập thân phận của họ là thủy thủ cũ trên tàu cư/ớp biển, nên trên mặt họ đều toát ra khí tức hung á/c đầy sát khí.
"Này, mày theo tao đến đây, tao phải kiểm tra thân phận mày."
Một gã đàn ông tay trái c/ụt mất cánh tay hất mặt ra hiệu tôi đi theo hắn.
Có lẽ do yếu tố nhập vai, sau khi vào trò chơi, quần áo trên người tôi cũng thay đổi theo môi trường.
Hiện giờ tôi mặc bộ đồ cư/ớp biển điển hình, tóc dài được buộc bằng sợi dây thừng thô, giấu dưới chiếc khăn trùm đầu, thêm vào đó vừa rồi vì cẩn thận tôi đã cố ý bôi đen mặt, chỉ nhìn bề ngoài rất khó phân biệt nam nữ.