Cô gái thỏ trước mặt tôi mở miệng, giọng máy móc lạnh lùng bắt đầu thông báo nội dung màn chơi thứ hai.

"Chúc mừng người chơi Đỗ Tình đã thành công thoát khỏi màn đầu tiên."

"Như những gì bạn thấy, đây là phòng hành hình trung tâm của nhà tù hải đảo, nơi mọi phạm nhân phạm trọng tội phải chịu trừng ph/ạt."

"Đồng thời, đây cũng là lối thoát duy nhất ra khỏi nhà tù." Cô gái thỏ vung tay về phía bức tường đối diện, một cánh cửa sắt hình b/án nguyệt cao ngang hai người dần hiện ra, lấp lánh hai lần rồi biến mất.

Đó hẳn là cổng chính nhà tù.

Cô tiếp tục: "Cổng không có khóa cũng chẳng cần chìa. Muốn mở nó, Giám ngục trưởng phải thấm đẫm m/áu phạm nhân rồi áp cả thân thể lên cửa."

"Hiện tại lũ cai ngục đã biến mất, các phạm nhân nhận được tin: thân thể Giám ngục trưởng bị chia thành nhiều phần, giấu quanh nhà tù."

"Để ghép đủ th* th/ể, phạm nhân phải kết đôi và tham gia trò chơi 1 đấu 1."

"Kẻ thắng nhận được một bộ phận của Giám ngục trưởng. Kẻ thua sẽ bị tr/a t/ấn đến kiệt m/áu, trở thành nửa 'chìa khóa' còn lại để mở cổng."

"Khi tất cả đội chơi hoàn thành, những kẻ chiến thắng ghép đủ th* th/ể sẽ dùng m/áu của kẻ thua để mở cổng, trốn khỏi nhà tù."

Một gã đàn ông đứng phía phải bước lại gần - đối thủ do cô gái thỏ chỉ định cho tôi.

Hắn cao lớn lực lưỡng nhưng phong thái không thô lỗ, ngược lại rất lịch thiệp. Dù là đối thủ, ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng ôn hòa.

Hắn giơ tay ra, thân thiện: "Chào cô, tôi là Hứa Hạc, bác sĩ ngoại khoa."

Tôi phớt lờ, quay sang hỏi cô gái thỏ: "Nội dung trò chơi là gì?"

Cô ta vung tay, một màn hình ảo hiện lên với hàng chục khối vuông lam. Vài cái đã ngả màu xỉn.

"Mỗi đội có trò chơi khác nhau. Hai người có thể chọn ngẫu nhiên."

Hứa Hạc lịch sự nhường: "Mời cô gái chọn trước."

Chẳng có gì để cân nhắc. Dù là trò gì, tôi cũng phải thắng.

Tôi chạm tùy ý vào một khối lam. Nó lập tức phình to, chữ màu đỏ sẫm hiện lên - nội dung màn hai:

[Địa điểm: Khu biệt giam đơn.

Mục tiêu Đỗ Tình: Duy trì thân phận phạm nhân. Trong 2 giờ, tìm và ghép đủ bàn tay trái Giám ngục trưởng.

Mục tiêu Hứa Hạc: Chuyển hóa thành Linh h/ồn Giám ngục trưởng, truy bắt Đỗ Tình.

Tiêu chí: Nếu Đỗ Tình ghép đủ tay trái trong 2 giờ → Thắng. Nếu không tìm thấy hoặc bị Hứa Hạc bắt → Hứa Hạc thắng.]

Ghi nhớ luật chơi, một vệt sáng trắng hiện ra. Theo chỉ dẫn, tôi và Hứa Hạc cùng bước lên. Trước mặt lại hiện hành lang trắng quen thuộc.

Bước hết lối này nghĩa là màn hai chính thức bắt đầu.

Không gian tĩnh lặng. Chỉ có tiếng bước chân hai chúng tôi vang vọng.

Hắn vốn đi sau, đột nhiên tăng tốc sánh ngang: "Đỗ Tình? Tình như trời tạnh? Đây là lần đầu cô tham gia?"

Tôi lạnh lùng ngắt lời: "Đã là mối qu/an h/ệ sinh tử, vô ích mà tán gẫu."

Hắn xoa mũi cười ngượng: "Tôi chỉ nghĩ... có lẽ tồn tại cách vượt ải ẩn giúp đôi bên cùng thắng, khỏi phải chịu cực hình."

Cuối hành lang, chỉ một bước nữa là vào màn chơi. Tôi dừng chân, liếc hắn: "Một tay chơi lạ mặt... không đủ tư cách để tôi mạo hiểm."

Bước khỏi hành lang, ánh sáng trắng cùng nụ cười của Hứa Hạc khuất sau lưng. Tôi đơn đ/ộc xuất hiện trong văn phòng cai ngục khu biệt giam.

Không gian văn phòng hoang tàn, tối tăm. Tường tróc lở in đầy vết tay m/áu. Bàn mốc meo chất đống da người th/ối r/ữa.

Đèn dầu nhuốm m/áu, cửa sắt gỉ sét - tất cả phô bày sự âm u q/uỷ dị.

Qua song sắt, toàn bộ khu giam hiện ra trống vắng. Không một bóng NPC. Hứa Hạc cũng biến mất không rõ tung tích.

Nhưng tôi lại nghe văng vẳng ti/ếng r/ên xiết đ/au đớn, tiếng xích lê trên nền, tiếng gậy đ/ập vào th!t da.

Có thể tưởng tượng nơi này từng chứng kiến vô số oan h/ồn ch*t thảm.

Tôi xoa xoa tai. Thật ồn ào.

Văn phòng bày trí đơn giản. Tôi lục soát nhanh nhất có thể, tìm thấy tấm bản đồ trong tủ sắt cũ kỹ.

Toàn khu hình chữ Hồi. Trung tâm là biệt giam đơn dành cho trọng phạm cấp cao. Ba mặt ngoài giam phạm nhân cấp thấp hơn.

Mặt tôi đứng - khu làm việc cai ngục - ngoài hai văn phòng còn lại đều là phòng tr/a t/ấn riêng.

Đảm bảo Hứa Hạc không có ngoài kia, tôi lén vào văn phòng bên cạnh.

Không gian y hệt, chỉ khác ở chiếc d/ao nhỏ trong tủ sắt.

Lưỡi d/ao sắc bén nhưng sáng bóng như mới, hoàn toàn không hợp với cảnh hoang tàn nơi đây.

Có lẽ là đạo cụ game.

Tôi cất d/ao, rời đi vào phòng tr/a t/ấn.

Phòng này rộng hơn hẳn văn phòng, chất đầy cực hình thời Trung Cổ. Năm hình nhân mặc giáp gai dựng thành hàng cuối phòng, khiến người ta dựng tóc gáy.

Đang định lục soát, bỗng nghe tiếng bước chân xa xa vọng lại. Hẳn là Hứa Hạc đang tới.

Liếc nhìn quanh, ánh mắt tôi dừng lại ở những hình nhân mặc giáp gai nhọn hoắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm