Kẻ Săn Mồi 3: Thung Lũng Ma Quái

Chương 5

29/01/2026 07:01

Thung lũng Carteret chỉ có một loại tiền tệ duy nhất, chính là Carteret Kim Bài, không thể đổi sang các loại tiền tệ khác trên thế giới, chỉ có thể giao dịch trong thung lũng. Sau khi vượt ải nhỏ, người chơi sẽ nhận được thưởng bằng kim bài.

Nếu người chơi t/ử vo/ng trong Carteret, Hắc Dương Du Hí sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý hay bồi thường kinh tế nào.

Cuối cùng, Carteret không tồn tại luật pháp, mọi hành vi phạm tội đều được cho phép.

Đây là bản cam kết tham gia trò chơi, xin mời ký tên.

Tôi đọc kỹ nội dung bản cam kết rồi ký tên mình.

Lục Vũ Ngang nhướng mày nhìn tôi: "Cậu thật sự muốn tham gia?"

Tôi gật đầu: "Còn nhớ trò zombie ở vòng trước không? Có người đã để lại cho tôi mảnh giấy này. Anh ta bảo tôi nhất định phải tham gia trò chơi lần này, để lấy một khúc xươ/ng ngón tay."

"Xươ/ng ngón tay?" Lục Vũ Ngang nhíu mày.

Tôi rút từ túi ra mảnh giấy nhỏ - chính là lời nhắn Lý Khắc Kỷ nhét vào con thú bông lần trước.

"Lý Mặc, tôi vội viết mấy dòng này, hy vọng cậu tìm thấy. Không kịp giải thích nhiều, chỉ mong cậu tham gia kỳ Hắc Dương Du Hí tiếp theo - sẽ là trò chơi đào tẩu. Trong game có nơi tên là làng Vali, hãy tìm Nữ phù thủy một mắt, tặng bà ta một chai rư/ợu mạnh. Bà ta sẽ dẫn cậu đến ngôi m/ộ ẩn giấu, trong đó có một bộ h/ài c/ốt. Tôi cần cậu c/ắt lấy khúc xươ/ng ngón đeo nhẫn tay trái. Khi cậu lấy được xươ/ng, tôi sẽ tìm cách gặp cậu."

Lục Vũ Ngang ngơ ngác: "Lý Khắc Kỷ là ai?"

"Nhà khoa học thiên tài ở căn cứ thí nghiệm đảo Morland của Hắc Dương Du Hí." Tôi đáp.

Lục Vũ Ngang càng thêm rối trí.

Tôi thở dài, đành phải mở đoạn video ghi lại cuộc đối thoại bí mật giữa Khương Bằng và Châu Lệ Lệ cho anh xem.

"Hắc Dương lại còn giấu bí mật lớn thế này sao! Tên Lý Khắc Kỷ này có vẻ không đơn giản. Nhưng sao hắn lại bảo cậu đi lấy xươ/ng? Khúc xươ/ng đó để làm gì?" Lục Vũ Ngang chất chứa cả bụng nghi vấn sau khi xem xong.

"Không biết nữa, muốn giải đáp thì chỉ còn cách đến Thung lũng K/inh h/oàng." Tôi cẩn thận cất mảnh giấy đi.

"Hóa ra lần này cậu hăng hái thế là có lý do." Lục Vũ Ngang liếc tôi đầy mỉa mai.

Tôi cười ngượng nghịu.

"À mà này, theo tin tức của Hiệp Khách, có tên sát nhân hàng loạt bị truy nã cũng lẻn vào Thung lũng K/inh h/oàng rồi, cậu cẩn thận đấy. Nơi đó không thuộc quản lý pháp luật, cũng không có hiệp ước dẫn độ."

"Sát nhân?"

"Ừ, nghe nở hắn rất giỏi nghệ thuật cải trang, biệt danh là Ảo Thuật Gia Charlie."

"Được rồi, tôi sẽ chú ý."

***

Ký ức khép lại. Tôi nhìn cảnh thung lũng xinh đẹp trước mắt, khó lòng liên tưởng nó với hai chữ "k/inh h/oàng".

Hôm đó sau khi ký cam kết, Hắc Dương lập tức cử máy bay riêng đưa tôi vào Carteret.

Kéo vali theo nhân viên hướng dẫn, tôi đến một nhà trọ cũ kỹ.

Cũ thế nào ư? Trong phòng chỉ có một cái giường gỗ cứng ngắc và mấy con gián làm bạn cùng phòng, ngoài ra chẳng có gì khác.

Nhà vệ sinh công cộng ngoài hành lang bốc mùi kinh khủng, còn bẩn hơn cả toilet trên xe khách khi tôi đi du lịch Tây Tạng.

Phòng tắm ư? Không hề tồn tại thứ đó.

"Đây là chỗ nghỉ cho người chơi?"

Tôi kéo vali, mặt mũi khó tin nhìn chiếc giường gỗ trước mắt.

"Vâng. Tại Carteret, chế độ cấp bậc vô cùng nghiêm ngặt. Chỉ người chơi có được huy chương Ngôi sao mới nhận được sự tôn trọng và điều kiện ăn ở tốt hơn."

"Ngoài ra, Carteret chỉ công nhận tiền tệ chính thức - Carteret Kim Bài. Các loại tiền khác không thể lưu thông hay quy đổi ở đây. Dù trước đây ngài giàu có đến đâu, tại đây cũng phải bắt đầu lại như kẻ nghèo."

"Hiện tôi không có Carteret Kim Bài, mấy ngày tới giải quyết ăn uống thế nào?" Tôi nhíu mày.

"Xin yên tâm, nhà trọ sẽ cung cấp ba bữa một ngày. Năm ngày nữa sẽ có trò chơi độ khó ba sao tổ chức tại sảnh chơi game gần đây."

"Nếu giành được huy chương ba sao, ngài có thể rời khỏi đây đến khách sạn Mây Tầng ở làng Vali."

"Dĩ nhiên khách sạn tốt nhất Carteret là Ngân Hà, nhưng phải trở thành Tư tế có huy chương Quyền Trượng mới được ở đó."

Nhân viên kiên nhẫn giải thích xong, không quên nhắc nhở: "Mấy ngày tới tốt nhất đừng đi lang thang. Carteret có rất nhiều sản phẩm công nghệ cao cấp không thể m/ua ngoài đời, giá cả lại đắt đỏ, nhìn thích mà không m/ua nổi thì x/ấu hổ lắm."

Tôi đứng hình nhìn theo bóng lưng nhân viên, lòng dạ ngổn ngang.

Mẹ kiếp! Lại phải làm kẻ nghèo rồi.

Chịu đựng mấy ngày trong nhà trọ tồi tàn, cuối cùng cũng đón trò chơi đầu tiên - "Mắt Vàng" độ khó ba sao.

Tay cầm huy chương ba sao lấp lánh, tôi vội vàng gắn lên ng/ực.

Đăng nhập hệ thống Hắc Dương Du Hí, tài khoản tôi hiện lên 200 kim bài, nước mắt lưng tròng.

Rốt cuộc cũng có tiền rồi!

Có tiền là có khí thế, việc cấp bách nhất là mau chóng rời khỏi nhà trọ rá/ch nát này.

Tôi quay về kéo vali đã thu dọn sẵn, bắt xe thẳng đến khách sạn Mây Tầng ở làng Vali.

Khi xe vào làng Vali, tôi bị thu hút bởi cảnh đẹp nơi đây.

Vali tọa lạc trung tâm thung lũng Carteret, là ngôi làng trù phú và xinh đẹp nhất địa phương.

Suốt đường đi, những ruộng bậc thang xen lẫn hàng dừa nhiệt đới tạo nên bức tranh đồng quê yên bình tuyệt đẹp.

Chẳng mấy chốc chúng tôi vào trung tâm làng, nơi có những biệt thự vườn tinh xảo, nhà nào cũng trồng hoa nhiệt đới rực rỡ.

Tới khách sạn Mây Tầng, đúng là đãi ngộ tăng lên mấy bậc.

Dù khách sạn không lớn nhưng tinh tế ấm cúng, môi trường dễ chịu, đúng kiểu resort nhiệt đới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hạc biệt xuân sơn

Chương 7
Phụ vương vốn phong lưu, hậu trạm mỹ nhân tựa mây tụ. Nào có Trần di nương thanh mai trúc mã, nào có tướng môn nữ phi ngựa quất roi, lại có bạch nguyệt quang đặt nơi đầu ngón tay. Lại thêm một đôi song sinh tỷ muội hoa rạng rỡ hoạt bát. Thế mà kỳ lạ thay, người ngồi vững ngôi vương phi lại là nương nương tướng mạo bình thường, thân phận không mấy hiển hách. Nương nương thường dạy: "Mỹ mạo tựa hoa nghiêng nước, rồi cũng đến lúc tàn phai; công lao như lầu các chọc trời, rốt cuộc cũng có ngày sụp đổ. Ngoại vật đều chẳng đáng nương tựa, thứ chống đỡ một con người thật sự, ắt phải là tâm vững, tâm độc!" Cho đến hôm ấy, trước cổng vương phủ xuất hiện một nữ tử ăn mặc dị thường. Nàng ta giữa thanh thiên bạch nhật gọi thẳng tên phụ vương, rồi ngạo nghễ liếc nhìn nương nương: "Ta với Tam Lang chân tình tương ái, đã nguyện ước nhất sinh nhất thế nhất song nhân! Mấy người đàn bà thảm hại không được yêu này, nếu biết điều thì mau tự thỉnh hạ đường đi!"
Cổ trang
Cung Đấu
Báo thù
1
Đào Đào Chương 7