Cùng Nhau Xuống Địa Ngục

Chương 6

29/01/2026 07:52

Suy nghĩ một hồi, tôi gọi điện cho Trưởng phòng Trần. Ông ta nhất định có liên quan đến "Cá Voi Xanh", nếu không đã không gửi tin nhắn đó cho tôi.

Nhưng đầu dây bên kia luôn bận, hoặc không ai bắt máy. Nỗi bất an trong lòng càng lúc càng lớn, gánh trên vai bao bí mật khiến tôi nghẹt thở.

Không thể chần chừ, tôi không về nhà mà lái xe thẳng đến nhà tang lễ. Trên đường đi, cô Diệp gọi cho tôi mấy lần, nhưng tâm trí tôi hoàn toàn không để ý nên đều từ chối. Cô ta không chịu buông tha, lại gửi tin nhắn đến.

Tôi liếc nhìn, chỉ thấy một chuỗi mã lo/ạn khiến tôi vô cớ bực bội. Người phụ nữ này rốt cuộc đang làm gì vậy?

Vứt điện thoại xuống, tôi lẩm bẩm phàn nàn rồi đạp ga tăng tốc hết cỡ.

Nhà tang lễ ngày nay đã khác xa mấy chục năm trước. Trong này đủ loại thiết bị cao cấp cùng công nghệ quản lý thông tin đều vượt xa thế kỷ 21, đương nhiên chi phí mai táng cũng không hề rẻ.

Tôi đi vòng quanh nhà tang lễ mãi mới tìm được văn phòng của viện trưởng. Ngạc nhiên là ông ta vẫn ở đó, chỉ không hiểu sao không nghe máy tôi.

- Trưởng phòng Trần, ông có phải Cá Voi Xanh không? - Không chút xã giao, tôi túm lấy cổ áo ông ta - Tin nhắn đó rốt cuộc là gì?

Ông ta rõ ràng bất ngờ trước sự xuất hiện và câu hỏi của tôi, người lùi vội về sau nhưng không thoát khỏi lực tay tôi.

- Phu... phu nhân Tô, cô... ý cô là gì? Cá Voi Xanh nào? Tin nhắn nào cơ?

Tôi đã không kiềm chế được cảm xúc.

Từ sau trận đấu của Tiểu Vọng, tôi liên tục phải trị liệu tâm lý, cùng với những viên th/uốc, viên nang uống hàng ngày không ngừng...

Bất an và bồn chồn khiến tôi phát đi/ên!

Tôi tùy tay cầm lấy cây bút trên bàn làm việc, chĩa thẳng vào động mạch cổ của viện trưởng.

- Trưởng phòng Trần, tôi dám một mình tìm đến đây, thì cũng dám thẳng tay gi*t ông! Ông nói đi, mấy vụ thú cưng t/ự s*t đó có phải do ông điều khiển không?

Mặt ông ta tái mét, ấp a ấp úng mãi không trả lời.

- Còn nữa, "Tôi sắp ch*t rồi"! Tại sao lại gửi tin nhắn này cho tôi?

Khớp ngón tay tôi trắng bệch, ngòi bút sắc nhọn đã đ/âm thủng da ông ta, một dòng m/áu nhỏ rỉ ra.

Ông ta cuối cùng cũng sợ hãi!

- Sắp ch*t? Ai sắp ch*t? Phu nhân Tô, tôi... tôi chưa từng gửi gì cả...

Không biết hối cải!

Tôi lấy điện thoại của ông ta, lật xem lịch sử liên lạc với tôi, nhưng trong chốc lát, cây bút trong tay tôi "cạch" một tiếng rơi xuống đất.

Không có!

Không có tin nhắn "Tôi sắp ch*t rồi"! Trong thùng rác cũng không, lịch sử xóa cũng chẳng có!

Ông ta không gửi cho tôi? Ông ta cũng không phải Cá Voi Xanh?

Tim tôi thắt lại.

Vậy người gửi tin nhắn là ai?

* * *

Tôi chưa từng hành động bồng bột như thế, hơn nữa lại đang trong giai đoạn điều tra vụ án.

May mà Trưởng phòng Trần không truy c/ứu, tôi lại chuyển cho ông ta một khoản tiền bịt miệng, nếu có ai hỏi thì nói đó là phí dịch vụ tang lễ về sau.

Về đến nhà, đã quá 12 giờ đêm.

Già Già vẫn chưa ngủ, ngay cả cô Diệp cũng đang đợi tôi.

Người phụ nữ này tuy ngốc nghếch, nhưng huấn luyện thú cưng quả thực có kỹ năng. Già Già được cô ta dạy dỗ ngoan ngoãn nghe lời, chỉ hai ngày đã học được không ít kỹ năng, có vẻ còn có tố chất làm ngôi sao thú cưng hơn cả Tiểu Vọng.

Thấy tôi về, Già Già vội vàng chạy lại làm nũng, hoàn toàn không còn vẻ hung dữ lúc mới về nhà.

Tôi không có tâm trạng diễn cảnh mẫu tử thâm tình, dỗ nó lên lầu ngủ rồi định đuổi cô Diệp về.

Lúc sắp ra cửa, cô ta đột nhiên hỏi: - Phu nhân Tô, ngài đã nhận được tin nhắn của tôi chưa?

- Tin nhắn nào?

Tôi gi/ật mình, lúc này mới nhớ đến chuỗi mã lo/ạn cô ta gửi.

- À, tôi xem rồi. Vất vả cô Diệp rồi, về sớm đi.

Tôi không hỏi lại nội dung, giơ tay định đóng cửa thì cô ta bỗng cười ngượng ngùng.

- Vậy chúc ngài dùng bữa ngon miệng. Cả ngày bận rộn, hẳn ngài đã đói lắm.

Cô ta cúi đầu nói nhỏ: - Đây là lần đầu tôi làm, mong ngài đừng chê.

Nói xong, cô ta quay người rời đi, khuất dạng trong màn đêm.

Tôi đóng cửa lại, nhưng vẫn rất nghi hoặc trước lời cô ta.

Lần đầu làm? Làm cái gì?

Mở tủ lạnh ra, nhìn thấy đĩa th!t bên trong, tôi mới hiểu cô ta nói gì.

Cô ta cũng khá chu đáo.

Tôi thầm cười, nhưng chỉ được nửa phút.

Thẻ nhớ điện thoại vẫn nằm trong tay cảnh sát, sợi dây trong lòng tôi lúc nào cũng căng thẳng, hoàn toàn không thể thả lỏng. Dù đĩa th!t trông rất hấp dẫn, tôi vẫn không có chút thèm ăn nào.

Trở về phòng nằm trên giường, tôi mãi không sao chợp mắt được.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhưng hình ảnh trong đầu lại càng lúc càng rõ ràng.

Đêm Ngụy Tiếu Ngữ đào m/ộ, tôi cũng có đến. Khoảnh khắc cô ta lấy được tài liệu huấn luyện của Tiểu Vọng, thần sắc đi/ên cuồ/ng khiến lúc đó tôi rất kh/inh thường.

Người phụ nữ đó đúng là đồ đi/ên.

Kết quả, cảnh sát x/á/c nhận, quả nhiên cô ta là kẻ đi/ên.

Nghĩ đến đây, tôi càng thêm bất an, hoảng lo/ạn và sợ hãi chiếm trọn lồng ng/ực, như tảng đ/á lớn đ/è nặng khiến tôi không sao thoát ra được.

Ngôi vị vương giả thú cưng của tôi, sắp sụp đổ rồi sao?

Đêm đó sau khi Ngụy Tiếu Ngữ rời đi, tôi lại bới m/ộ của Tiểu Vọng.

Dưới cổ nó quả thật có khắc một chuỗi mã vạch. Tôi tiếp tục đào m/ộ hai con thú cưng khác, chúng cũng y như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
4 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm