Lời thì thầm của gió

Chương 5

28/01/2026 07:59

Trông dữ dằn nhưng nói năng rất lịch sự:

"Làm phiền hai thầy cô đưa chúng về."

Rồi liếc nhìn Văn Nhuận Trạch hỏi:

"Thầy giáo này mới đến phải không? Mấy hôm trước không thấy."

Văn Nhuận Trạch vừa định đáp thì nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ căn phòng Vương Tư Bác vừa chạy vào - tiếng va đ/ập mạnh, rồi đến khóc nức nở. Mặt bố Vương Tư Bác biến sắc, hùng hổ đ/ập mạnh vào cửa:

"Tư Bác! Cẩn thận đấy! Có đ/au không con?"

Mẹ cậu ta vội vàng đuổi khách:

"Thầy cô ơi, hôm nay Tư Bác không được khỏe. Để tôi xem cháu thế nào đã. Lát nữa mời các thầy cô dùng bữa."

Văn Nhuận Trạch siết ch/ặt nắm đ/ấm. Tôi kéo nhẹ áo anh:

"Vâng, chúng tôi xin phép."

Đi khỏi được một quãng xa, giọng Văn Nhuận Trạch nghẹn ngào:

"Đó là chị gái em."

"Ừ."

9

Cảnh sát hành động nhanh chóng. Tối hôm đó, mấy cảnh sát thường phục đã tới chỗ chúng tôi ở.

Một người trấn an Văn Nhuận Trạch, những người còn lại phân tích tình hình:

"Chúng tôi phát hiện ngôi làng này không chỉ có mình cô Văn gặp chuyện. Ít nhất năm sáu phụ nữ ở đây bị m/ua b/án. Tình hình nghiêm trọng nên kế hoạch phải điều chỉnh. Nhờ các bạn cẩn thận những ngày tới."

Trương Vân hỏi:

"Nhiều người bị m/ua vậy sao không cùng nhau trốn?"

"Không trốn nổi đâu. Nơi đây quá hẻo lánh. Cũng có người... có lẽ đã không muốn trốn nữa."

Nhớ lại lúc mới đến dạy tình nguyện, tôi và Trương Vân kéo valy cồng kềnh đi tàu cao tốc rồi chuyển xe lửa, xe buýt, cuối cùng leo lên máy kéo. Đến thị trấn lại phải đổi sang xe ba gác xóc nảy cả người mới vào được làng. Xung quanh chỉ thấy núi non trùng điệp. Trốn? Trốn đi đâu?

Trương Vân ngơ ngác:

"Sao lại không muốn trốn chứ?"

"Vài cô gái trốn về nhưng bị gia đình hắt hủi, hàng xóm dò xét. Thế là họ chẳng muốn về nữa."

Văn Nhuận Trạch sốt sắng:

"Chị em ra ngoài rồi, em nhất định bảo vệ chị! Bố mẹ em cũng sẽ ủng hộ. Họ thương chị lắm, bao năm tìm ki/ếm. Nghe tin chị còn suýt ngất vì vui."

Nói đến đây, mắt anh đỏ hoe:

"Hồi đó chị đi dạy tình nguyện, em đã phản đối. Nhưng lúc đó em còn nhỏ quá, không ngăn được chị."

Tôi rót cho anh ly nước nóng:

"Thực ra dạy tình nguyện khá an toàn. Phải có giáo viên dẫn đoàn, phải đăng ký với Sở Giáo dục. Có lẽ chị gái anh tự quay lại đây."

Một cảnh sát gật đầu:

"Mấy ngày qua, chúng tôi điều tra lại vụ của chị gái anh. Trước khi mất tích, cô ấy nói sẽ đi đón một bé gái. Bé đó ham học nhưng nhà không cho đi."

10

Sau đêm đó, tôi và Trương Vân quan sát kỹ hơn.

Đúng là nhiều phụ nữ trong làng bị m/ua về.

Họ lam lũ làm ruộng, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngưỡng m/ộ. Nhưng thường bị đàn ông trong nhà mắ/ng ch/ửi:

"Nhìn gì? Người ta là cô gái thành phố, có học hẳn hoi! Mày đừng có mơ!"

Con cái họ cũng ném đ/á vào mẹ, miệng lưỡi đ/ộc địa:

"Bà ơi, đàn bà phải đ/á/nh mới nghe!"

Một hôm, có người phụ nữ g/ầy gò đưa con trai độ mười một mười hai tuổi đến lớp. Tay chị đầy vết s/ẹo do làm việc đồng áng.

Khi đứa bé vào lớp, tôi định đóng cửa thì thấy người phụ nữ khẽ mấp máy môi, giọng nhỏ như muỗi vo ve: "Chạy đi."

Đằng sau chị, một nông dân lực lưỡng đứng chờ. Tôi gượng cười với hắn rồi đóng cửa.

Tối đó, thêm cảnh sát đến báo:

"Điều tra xong rồi, sắp thu lưới. Tối nay dù có chuyện gì cũng đừng mở cửa."

Văn Nhuận Trạch muốn tham gia chiến dịch nhưng bị từ chối.

"Yên tâm, chúng tôi sẽ đưa chị gái cậu về."

Trời vừa tối, cả làng náo lo/ạn. Cảnh sát từ đâu ùn ùn kéo đến. Hành động nhanh gọn nhưng vẫn có kẻ lọt lưới gõ cửa nhà chúng tôi.

"Thầy cô ơi, có nhà không?"

Giọng Vương Y Y. Chúng tôi cùng hai ba cảnh sát ngồi im thin thít.

"Em biết thầy cô ở trong. Khi dẫn các thầy cô đi xem, em đã đoán có ngày này." Sau này nghĩ lại, mỗi nhà đều mời chúng tôi đến ăn cơm nhưng phần nhiều là xã giao. Có lẽ nhà Vương Y Y cũng vậy, nhưng cô bé đã nhân cơ hội đó tìm cách giúp chúng tôi phát hiện sự thật.

Ngày đầu đến dạy, chính Vương Y Y giả m/a giả q/uỷ để đuổi chúng tôi đi - vì sợ chúng tôi gặp nguy.

Sau khi Dương Vũ và Vương giáo viên đến, có lẽ cô bé nghĩ chúng tôi có thể c/ứu Văn Kh/inh Ngữ nên đổi chiến thuật.

"Thầy cô ơi, làm sai rồi sửa được không ạ?"

Tôi gi/ật mình, đáp:

"Chuyện này... thầy không quyết định được."

11

Số phụ nữ bị m/ua về làng không chỉ năm sáu người. Đào sâu còn phát hiện cả án mạng.

Cả làng tham gia vào đường dây buôn người, không ai thoát khỏi vòng lao lý.

Xe cảnh sát đưa đoàn giáo viên chúng tôi về thành phố. Trên đường, một viên cảnh sát nói với tôi:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
12 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm