chất lượng tiền

Chương 4

28/01/2026 08:21

Bên trái đường ống, phía hướng chân tôi bỗng xuất hiện một bóng người. Hắn đứng ngay trước đường ống, chỉ cần cúi xuống là sẽ thấy chúng tôi. Tôi từ từ ngẩng cổ, nén hơi thở trong cổ họng, nhìn thấy đôi giày da đen bóng loáng. Tôi nhận ra đôi giày ấy, của Khương Toàn. Trong khoảnh khắc, lòng tôi trăm mối tơ vò. Nhưng tôi chẳng dám hé răng nửa lời, chỉ ôm ch/ặt con gái vào lòng, áp đầu nó vào ngựk mình. Tôi nhẹ nhàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu "Suỵt". Tiểu Uyển ngoan ngoãn khép ch/ặt môi, thậm chí nín cả hơi thở.

"Mày nói xem, bọn chúng trốn đâu rồi?" Giọng Khương Toàn chẳng còn vẻ ôn hòa thường ngày, mà pha lẫn chút du côn. Trong tĩnh lặng, tiếng "xoẹt" vang lên - tiếng bật lửa. Tôi bàng hoàng - Khương Toàn vốn không hút th/uốc.

"Tao biết đếch nào! Mọi thứ đổ bể hết rồi, đừng tưởng tao không biết mày là ai!" Lưu Vĩ gào lên gi/ận dữ. Cùng lúc đó, phía bên phải đường ống ngay trên đầu tôi cũng xuất hiện một bóng người. Hắn áp sát vào thành ống, giày thể thao xám trắng, ống quần màu tro, cách đầu tôi chỉ 20 mấy cm. Tôi thậm chí ngửi thấy mùi m/áu nồng nặc bốc lên. Đúng của Lưu Vĩ.

"Chính mày phá hỏng kế hoạch của tao! Còn gi*t luôn con chó tao nuôi để cảnh cáo!" Giọng Khương Toàn lạnh băng. "Vừa nãy mày tìm thấy vé số rồi phải không? Giấu đi rồi diễn trò ở đây hả?"

"Con chó của mày chắn đường tao! Đồ ng/u, Triệu Manh Manh lừa bọn mình, ở đó làm đéo gì có vé số!" Lưu Vĩ gầm lên uất ức, đ/á mạnh vào đường ống trước mặt. Đường ống rung lắc dữ dội. Toàn thân tôi run bần bật, trán đổ mồ hôi lấm tấm. Cúi nhìn Tiểu Uyển, mặt con bé đã tái mét. Tôi chỉ biết ôm ch/ặt đầu con, cắn ch/ặt môi mình.

"Mày nói xem, bọn tao đã lục soát khắp nơi mà không thấy. Ở đây nhiều ống thế này, liệu chúng nó có trốn trong này không?" Giọng Lưu Vĩ lạnh lẽo vang lên.

(15)

"Ầm!" Tôi cảm nhận đường ống lại bị đ/á mạnh. Xung quanh rung chuyển khiến tôi hoa mắt, đứa con gái trong lòng đã ứa nước mắt. Nhưng cả hai mẹ con vẫn im lặng.

"Đừng hòng đá/nh lạc hướng tao! Đừng tưởng tao không biết mày muốn tự tìm Triệu Manh Manh để đ/ộc chiếm vé số!" Giọng Khương Toàn đầy sát khí. Lưu Vĩ bỗng cười lên, giọng đầy giễu cợt: "Được rồi, hóa ra mày cũng không dễ lừa. Thôi thì... hợp tác nhé?" "Hợp tác kiểu gì?"

"Bọn mình cùng tìm Triệu Manh Manh." "Tìm xong thì sao? Cùng tra khảo để biết vé số ở đâu, rồi chia tiền? Một người một triệu cũng không ít."

"Ha ha Khương Toàn, mày là ông chồng hiếu thảo 24/7 của Triệu Manh Manh mà, nỡ lòng nào bức ép cô ấy?" "Thôi đi Lưu Vĩ, mày còn là bố của Tiểu Uyển đấy, sao không nói để tiền lại cho con?" Sau màn công kích lẫn nhau, cả hai bỗng cười to, như thể gặp tri kỷ.

...

(16)

Những lời sau đó, tôi không thể nghe thêm nữa, đầu óc ù đi. Cho đến khi hai người họ đi xa, tôi vẫn trong trạng thái hỗn lo/ạn. Mãi sau, Tiểu Uyển trong lòng khẽ vỗ tay tôi, tôi mới nhận ra mình đã đờ người quá lâu.

Khi bế con bò ra khỏi đường ống, trời đã tối đen, hôm nay trời âm u chẳng thấy một ngôi sao. Tôi gắng trấn tĩnh, định ngẩng đầu chạy đi.

"xoẹt xoẹt." Trong đêm tối, hai luồng ánh sáng chiếu thẳng vào người tôi.

"Hê hê, tao đã bảo mà, tìm khắp nơi không thấy, chắc chắn chúng nó trốn trong mấy cái ống này." Lưu Vĩ chặn trước mặt tôi, một tay cầm đèn pin, tay kia lôi lưỡi d/ao ch/ặt xươ/ng khổng lồ.

"Manh Manh, anh buồn lắm. Anh sắp ch*t rồi mà em không thèm đến c/ứu." Đường sau lưng đã bị Khương Toàn chặn lại. Trên vai phải hắn vẫn vác lưỡi rìu khổng lồ.

(17)

"Các người... rốt cuộc là ai?" Tôi lùi hai bước, ánh mắt dán ch/ặt vào hai kẻ đang chặn đường.

"Bọn tao? Là chồng em đây." Hai người đồng thanh cười quái dị, cầm vũ khí từ từ tiến lại gần. Tôi đã lùi đến đường cùng.

"Ai ở đó!" Một tiếng quát đanh thép vang lên. Ngoảnh lại, tôi thấy từ đằng xa có người đang tiến lại. Trên tay cầm đèn pin, đầu đội mũ, phù hiệu cảnh sát trên vai lấp lánh.

Khương Toàn và Lưu Vĩ thấy cảnh sát tới, quay người định bỏ chạy. Nhưng từ hai hướng khác, ba người nữa xông ra, nhanh chóng kh/ống ch/ế hai tên, ấn ch/ặt xuống đất.

Trong chớp mắt, tôi thở phào nhẹ nhõm, chân bủn rủn. Khi tôi sắp ngã xuống đất, một bàn tay ấm áp đỡ lấy tôi. Viên cảnh sát mặt mũi hiền lành bế Tiểu Uyển lên, rồi nhẹ nhàng đỡ tôi đứng dậy.

"Đừng sợ, chúng tôi nhận được báo cáo từ một phụ nữ nói có người cầm d/ao vào khu dân cư, sợ xảy ra sự cố nên đến kiểm tra." Lúc đó, tôi muốn bật khóc.

"Có... có người muốn gi*t chúng tôi..."

(18)

"Hai người này là ai? Khai mau!" Cảnh sát lúc này đã giải Khương Toàn và Lưu Vĩ đến trước mặt tôi.

"Manh Manh, em nói với họ đi, anh là chồng em mà." Khương Toàn nhìn tôi, ánh mắt đầy khát khao.

"Vợ ơi, kể hết cho cảnh sát đi, đây là cơ hội tốt để trừng trị tên khốn này." Lưu Vĩ nói như van xin. Không ngờ hai người trơ trẽn đến mức này, lúc này vẫn giả vờ.

Do dự hồi lâu, tôi quyết định kể lại toàn bộ sự thật mình biết để cảnh sát phán xét. Ngẩng đầu lên, tôi nói: "Mấy ngày trước tôi bị mất trí nhớ, tỉnh dậy thì hắn bảo là chồng tôi." Tôi chỉ tay về phía Khương Toàn.

...

Mấy cảnh sát nhíu mày lắng nghe. Trong lúc đó, Khương Toàn và Lưu Vĩ nhiều lần định ngắt lời, liên tục tự minh oan, cuối cùng bị cảnh sát ấn xuống đất, c/òng tay lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9