hình xăm dị

Chương 7

27/01/2026 10:08

Một nửa là sợ hãi, nửa còn lại là phẫn nộ. Ng/ực tôi gồng lên thở dồn dập, đi đi lại lại trong phòng.

Suy xét mọi chuyện từ đầu đến cuối, tôi càng tin chắc tất cả đều liên quan đến con chó tên Nãi Cầu.

Dù nghe thật phi lý, nhưng tôi không nghĩ ra lời giải thích nào hợp lý hơn.

Để giải quyết việc này, vừa rạng sáng, tôi đã đặt xe thẳng tiến đến ngọn núi trong ký ức.

Tôi chạy bộ lên đỉnh núi, dựa vào trí nhớ tìm đến cây cổ thụ cong vẹo, lấy xẻng đào bới cạnh gốc cây.

Bốn bề vắng lặng, chỉ có gió lạnh rít qua khiến lưng tôi lạnh toát.

*Xoảng!* Lưỡi xẻng chạm phải hộp sắt.

Đã mấy năm trôi qua, hộp sắt gỉ sét phủ kín, ổ khóa trên nắp vẫn còn nguyên vẹn.

Tôi rút búa ra, hít sâu một hơi, dùng hết sức đ/ập mạnh vào ổ khóa. Chiếc khóa han rỉ vỡ tan sau vài nhát búa.

Trước khi mở hộp, tôi cố trấn định nhịp tim.

Mấy năm rồi, con chó ch*t kia hẳn đã thành đống xươ/ng trắng bọc trong lông mao.

Nhưng dù thế nào, tôi vẫn phải mở ra xem.

Tôi muốn tìm bằng chứng chứng minh con chó này liên quan đến những thay đổi kỳ quái trên cơ thể mình.

R/un r/ẩy đưa tay, tôi dùng sức bật nắp hộp lên.

Cảnh tượng bên trong khiến tôi thét lên kinh hãi—

Chiếc hộp trống rỗng, chẳng có gì, đến sợi lông chó cũng không.

Con chó đâu? Con chó năm xưa bị tôi nh/ốt trong hộp rồi ch/ôn xuống đất, biến đi đâu rồi?

Đúng lúc ấy, như đáp lại suy nghĩ của tôi, tiếng chó sủa vang lên sau lưng.

Tôi quay đầu theo phản xạ.

Chẳng có gì, sau lưng tôi chỉ là rừng núi hoang vu.

Tiếng sủa... đến từ thắt lưng.

(5)

Không nhớ mình xuống núi thế nào, tôi vật vờ về nhà.

Không dám tin tưởng tiệm xăm nữa, tôi đặt lịch thẩm mỹ viện để xóa vết s/ẹo trên eo.

Dù bác sĩ nói phải c/ắt bỏ vùng da đó, tôi vẫn gật đầu đồng ý. Nhưng hẹn sớm nhất cũng phải đến chiều mai.

Tôi gào thét với y tá qua điện thoại vô ích, đành ngồi chờ trong lo âu.

Nửa đêm, vẫn trằn trọc không ngủ được, tôi trần truồng cầm chiếc gương còn sót lại trong nhà.

Lấy hết can đảm nhìn xuống eo, cảnh tượng trong gương khiến tôi biến sắc.

Nửa đầu chó còn sót lại đã biến mất, đến cả vết chân chó sáng nay cũng không còn dấu vết.

Tuyệt vọng bao trùm, lông trắng đã lan xuống mắt cá chân, như sắp nuốt chửng toàn thân tôi.

Trừ vùng eo, lúc này tôi chẳng khác gì con chó trắng đầy lông.

Thực ra lúc về nhà, tôi đã cảm thấy... mình muốn ngửi nước tiểu chó dưới đất!

Tôi nghĩ, một con chó đang chiếm lấy cơ thể mình.

Nghĩ lại chuyện trên núi, nỗi sợ lần đầu tiên áp đảo cơn gi/ận và tự mãn.

Tôi sợ, thực sự kh/iếp s/ợ.

Con chó ấy đang ở quanh tôi, trên eo tôi, thậm chí đã chui vào trong người tôi!

"Không sao, ngày mai c/ắt bỏ vết s/ẹo trên eo, tôi vẫn có thể tiếp tục làm streamer."

"Chỉ cần... đuổi nó ra khỏi người... mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Không biết từ lúc nào, tôi thiếp đi.

Giấc ngủ sâu đặc, như hài nhi trong bụng mẹ.

Tôi cảm thấy mình co quắp lại, thứ gì đó dịu dàng bao bọc lấy tôi.

...

Sáng hôm sau, Lư Khiêm Khiêm tỉnh giấc.

Cô nằm trên giường vươn vai, tinh thần phấn chấn, má còn hằn vết tóc.

Xoa xoa mặt, cô nhẹ nhàng kéo chăn, đặt đôi chân thon vào dép lê, lếch thếch vào bếp chuẩn bị bữa sáng ngon lành.

Thịt xông khói chín tới, xúc xích bóng mỡ, trứng ốp lết vàng ruộm đặt lên bánh mì nướng giòn, mùi thơm bốc lên kí/ch th/ích vị giác.

Ánh nắng trải dài trên giường, giữa nệm phủ đầy lông trắng như kén tằm giăng ra.

Lư Khiêm Khiêm tươi cười cầm phần ăn còn nóng hổi, ăn sạch sẽ trong nháy mắt.

Li /ếm môi, cô cầm điện thoại trên bàn bấm số.

"Alo, tôi là Lư Khiêm Khiêm đã đặt lịch xóa s/ẹo chiều nay. Tôi gọi để hủy lịch... Vâng, tôi không muốn xóa nữa... Cảm ơn."

Lịch sự cúp máy, cô cầm máy hút bụi dọn sạch lông trắng trên giường.

Khi cô cúi xuống, áo ngủ lỏng lẻo để lộ eo thon hoàn hảo—

Một hình xăm thân chó mặt người uốn lượn giữa eo, lớp lông trắng mỏng phủ lên da, gương mặt tuyệt mỹ đầy kinh hãi, miệng há hốc như muốn kể lể, đôi mắt đẫm lệ.

Nhưng nó chỉ là hình xăm, chẳng thể thốt lên lời nào.

Lư Khiêm Khiêm dọn dẹp xong giường, đứng thẳng người vươn vai.

Áo rơi xuống che kín vùng eo.

Chừng nào cô không nói, sẽ chẳng ai biết trên eo cô có hình xăm.

Một tuần sau.

Lư Khiêm Khiêm xuất hiện trở lại trên livestream với vẻ ngoài dịu dàng đáng yêu. Chỉ vài ngày, tính tình cô thay đổi hoàn toàn, khí chất cũng khác hẳn.

Khiến cư dân mạng sửng sốt hơn, cô không còn là streamer yoga mà chuyển sang ăn thịt cuồ/ng nhiệt, đặc biệt thích gặm đủ loại xươ/ng, hút tủy xươ/ng lớn, còn tự nhận đã nếm qua mọi loại thức ăn cho chó.

Thỉnh thoảng có fan donate, cô lại bắt chước tiếng chó cảm ơn, giống y như thật.

Ng/uồn: ZhiHu Tác giả: Jason

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm