Sổ Tay Ghi Chép Sát Nhân

Chương 1

28/01/2026 07:11

1

Hôm nay tôi lại gi*t một người nữa.

Khi đang loay hoay không biết vứt chiếc vali chứa x/ác hắn đi đâu, một người phụ nữ chợt xuất hiện đề nghị giới thiệu việc làm cho tôi.

Chị ta ném vali của tôi giữa đường, rồi b/án tôi vào vùng núi heo hút...

Gã đàn ông gần đất xa trời trước mặt chính là bố dượng của tôi - à không, đúng hơn là nhân tình của mẹ tôi.

Ánh mắt d/âm đãng của hắn lướt dọc cơ thể tôi.

"Sao cháu đến đây?"

Tôi kéo theo chiếc vali cồng kềnh bước vào, khóa ch/ặt cửa phòng.

"Cháu đến thăm bác. Từ ngày mẹ cháu mất, đã lâu lắm rồi cháu chưa quay lại."

Không một chút thương xót, hắn chỉ chằm chằm nhìn đôi chân tôi, ánh mắt như đang cân đo hàng hóa.

Cái nhìn ấy khiến tôi buồn nôn.

Hôm nay tôi mặc chiếc váy trắng rộng thùng thình.

Lưỡi d/ao mới mài sắc được giấu sau lưng.

Đứng sát trước mặt hắn, tôi rút d/ao ra ch/ém thẳng vào cổ.

Phụt!

M/áu phun tóe lên mặt, tóc và chiếc váy trắng của tôi.

Hắn trợn mắt kinh ngạc, cố vật lộn. Tôi vội rút d/ao ra đ/âm tiếp nhát thứ hai.

Dùng mu bàn tay lau vệt m/áu trên mặt, tôi nở nụ cười tự cho là duyên nhất.

"Mẹ cháu nhớ bác lắm. Cháu đến đưa bác về đoàn tụ với bà ấy."

Hắn ặc ặc trong cổ họng, vật vã bò trên sàn nhà.

Một vệt m/áu loang dài theo chuyển động của hắn.

Tôi cầm d/ao đứng phía sau, thản nhiên nhìn hắn bò đến khi bất động...

2

Tôi lôi x/ác hắn vào phòng tắm.

Đợi m/áu chảy gần hết, tôi nhồi x/ác cứng đờ vào vali.

May mà sức khỏe tốt, tôi vẫn nhét vừa cái x/ác ấy.

Chà, cơ thể hắn vặn vẹo biến dạng, càng thêm x/ấu xí.

M/áu hắn dính nhớp khiến tôi khó chịu.

Thật may đã chuẩn bị sẵn quần áo thay.

Tôi mặc vào chiếc váy trắng khác, chải lại mái tóc rụng cả nắm.

Điện thoại vang lên, tin nhắn từ vị hôn phu:

"Dạo này trong thành phố không yên, em cẩn thận và về sớm nhé."

Nhưng chàng đâu biết...

Kẻ sát nhân hàng loạt mà anh đang truy lùng chính là tôi.

Tôi đã gi*t hết những kẻ đáng ch*t.

Nhưng vẫn chưa tìm thấy con gái mình.

Nếu còn sống, giờ nó hẳn sắp trưởng thành rồi.

Không biết...

Còn kịp gặp nó lần cuối không?

Cười đắng nhìn căn phòng đầy dấu vết tội á/c. Thôi cũng được rồi...

Tôi sấy khô tóc, kéo vali ra khỏi nhà.

Gặp cô Tống hàng xóm vừa đi chợ về.

"Tiểu Lạc đến thăm chú hả?"

Tôi gật đầu cười: "Dạ, cháu sắp đi công tác xa nên ghé thăm ạ."

"Lũ con cái hắn chẳng đứa nào thèm đến, chỉ có cháu là hiếu thảo."

Tôi mỉm cười không đáp.

Nếu cô Tống biết trong vali này chính là hắn...

Liệu cô có còn khen tôi hiếu thảo?

3

Hắn sống trong khu ổ chuột thành phố, nơi tạp nham đủ loại người.

Ngước lên chẳng thấy trời,

chỉ thấy mạng lưới dây điện chằng chịt như mạng nhện.

Cột điện bê tông dán đầy tờ rơi nh.ạy cả.m, đến gần còn ngửi thấy mùi nước tiểu.

Tôi đứng cạnh cột điện kéo vali cũng chẳng ai thấy lạ.

Nơi này người đến kẻ đi như cơm bữa.

"Cô em mới đến hả? Có việc làm chưa? Chị có việc nhé."

Người phụ nữ ba bốn mươi tuổi, thân hình phục phịch, da sạm đen, đeo chiếc vòng ngọc chẳng hợp với cách ăn mặc.

Chiếc vòng ngọc bích hạng băng mờ đục, quấn chỉ vàng và dây đỏ, đã bị vỡ miệng.

Tôi từng có một chiếc y hệt.

"Chưa ạ, chị giới thiệu việc cho em à?"

Nét vui thoáng qua trên mặt chị ta - âm mưu thô thiển dễ nhận ra.

Chỉ đủ lừa mấy cô gái mới ra đời.

"Đi, chị dẫn em ki/ếm việc, ki/ếm tiền tỷ."

4

Chị ta còn tốt bụng đẩy giúp chiếc vali.

"Trong này đựng gì mà nặng thế?"

"Gia đình chuẩn bị ít gà vịt ngỗng. Em đến đây ba bốn ngày rồi vẫn chưa tìm được chỗ ở."

Đang giữa mùa hè, đồ để một ngày đã ôi thiu chứ đừng nói ba bốn ngày.

Vẻ kh/inh thị thoáng qua mặt chị ta trước khi dắt tôi lên chiếc xe tải cũ nát.

Trong xe có hai gã đàn ông quần áo nhầu nát, ánh mắt không che giấu khi nhìn tôi.

Y hệt cách nhìn của những tên nhân tình mẹ tôi ngày trước.

Người phụ nữ lên xe sau, họ gọi chị ta là chị Linh.

Họ là bọn buôn người, tôi biết.

Xe càng đi vào nơi hoang vắng, mùi m/áu trong xe không điều hòa càng rõ rệt.

Chị Linh đ/á chiếc vali xuống xe giữa dốc núi hoang vu.

Chà, tiếc thật, tôi định vứt hắn xuống biển cơ.

"Gặp nhiều đứa rồi, nhưng em là đứa bình tĩnh nhất."

Chị ta tịch thu điện thoại tôi với lý do gọi điện, không biết rằng trong máy có phần mềm định vị do hắn cài.

Tôi giả bộ ngơ ngác: "Sao phải hoảng hốt ạ?"

"Không sao, chị sẽ tìm việc tốt cho em."

Một gã đàn ông sờ mó tôi, tôi không kháng cự.

Hắn bị chị Linh đ/á cho một cước, họ nói thứ tiếng địa phương tôi không hiểu.

Đại ý là đừng làm tôi bị thương kẻo b/án không được giá.

Gã đàn ôm tức tối rút tay, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi người tôi.

"Vòng ngọc của chị đẹp quá, m/ua ở đâu thế?"

Chị Linh liếc tôi đầy ẩn ý:

"Em sắp được gặp chủ nhân của nó rồi."

5

Xe tải dừng lại, họ thúc giục tôi xuống xe.

Nơi này hẻo lánh đến mức xe chạy từ sáng đến đêm, rồi lại tới sáng mới tới.

Trước mắt là dãy núi trùng điệp.

Hét một tiếng ở đây chắc cũng nghe vang vọng.

Làng quê miền núi phía Nam, nhà cửa phần nhiều làm bằng gỗ.

Cả dãy nhà san sát, trời lại khô hanh, giá mà ch/áy lên thì đẹp mắt lắm nhỉ?

Tôi không khóc lóc cũng chẳng phản kháng, lặng lẽ theo sau chị Linh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
3 Bệnh Cũ Chương 13
10 Thờ Ơ Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm