Điện Thoại Đều Biết Cả

Chương 6

28/01/2026 07:38

Tôi cảnh giác hỏi: "Anh tìm thấy tôi bằng cách nào?"

Người này đáp: "Thông qua thông báo đẩy từ điện thoại."

Tôi chợt nhận ra, khi tôi đứng trên cầu ngắm cảnh, thì kẻ ngắm cảnh lại đang nhìn tôi từ lầu cao. Tất cả đều là tương hỗ lẫn nhau.

Người này tiếp tục: "Tôi cần một đối tác thông thạo tiếng Myanmar."

Ừm, tiếng Myanmar thuộc dạng ngôn ngữ hiếm, hắn tìm đúng người rồi.

Sau giờ làm, tôi gặp người tự xưng là Chu Tổng.

Hắn là người cực kỳ coi trọng hiệu suất, vừa ngồi xuống đã trình bày mục đích - hắn muốn nhập khẩu một dòng mỹ phẩm từ Myanmar, nguyên liệu chính là bột hương mộc từ loài cây đ/ộc đáo tên tanaka. Hắn đưa ra hai phương án: Một, tôi vào công ty hắn làm phiên dịch. Hai, tôi chịu trách nhiệm nhập hàng, họ lo phân phối toàn quốc.

Tôi bảo sẽ cân nhắc.

Tối hôm đó về nhà, tôi lên mạng tra thử, lập tức hiện ra vô số thông tin tìm m/ua loại mỹ phẩm này. Trái tim tôi bỗng rung động. Làm phiên dịch thuê cho công ty khác thì mãi không khá lên được, tôi phải tự làm chủ. Tính sơ qua, nếu đáp ứng được nhu cầu thị trường hiện tại, chỉ cần có đủ vốn, một năm ki/ếm đủ tiền đi Oslo 100 lần.

Tôi không muốn kể chi tiết quá trình bị lừa nữa. Nói ngắn gọn là: Theo chỉ dẫn của Chu Tổng, tôi dốc hết tiền tiết kiệm nhập lô mỹ phẩm đầu tiên, ki/ếm lời. Thế là tôi nghỉ việc, hùng hổ khởi nghiệp. V/ay bạn bè một khoản lớn, đầu tư tiếp - lại thắng. Rồi tôi cầm cố nhà v/ay ngân hàng, nhận về "những xấp tiền mặt mới tinh, số seri liền nhau", đổ hết vào lô hàng mới. Số phận bỗng trở mặt, từ đó về sau tôi không nhận được bất kỳ kiện hàng nào. Liên lạc với Chu Tổng thì hắn đã biến mất. Đến lúc này tôi mới vỡ lẽ, tài khoản nước ngoài kia chính là của hắn. Tôi săn lùng tên này suốt tháng trời, nhưng khác với tên móc túi lấy điện thoại, hắn hoàn toàn vô hình. Đào ba thước đất cũng không thấy sợi lông.

Đêm đó, tôi ngồi lì trong nhà, không muốn rư/ợu chè, không th/uốc lá, chẳng thiết ăn uống, không kêu ca, chỉ muốn ngồi thừ ra như phỗng.

Căn nhà sắp không còn thuộc về tôi; bạn gái đã bỏ đi hoàn toàn nên tôi chẳng buồn nhắc đến tên cô ấy; công việc mất tiêu; số dư trong thẻ rơi xuống mức âm như cột thủy ngân trong nhiệt kế vỡ; vì không trả nổi n/ợ, bạn bè đều c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ; đến cả bố mẹ ruột cũng cự cãi với tôi thậm tệ...

Tôi lại đưa mắt nhìn chiếc điện thoại.

Nó nằm im trên giường, màn hình tối om, như đang nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi nhìn chằm chằm, không biết bao lâu sau màn hình bỗng sáng lên, nó mở mắt tỉnh dậy. Tôi cúi xuống xem, nó đẩy cho tôi một bài viết tiêu đề: "Cưng ơi, đừng thức khuya nữa nhé!"

Tôi nhấc nó lên, thì thầm: "Hai ta mặt đối mặt tâm sự nhé?"

Màn hình tối sầm.

Tôi không bỏ cuộc, tiếp tục hỏi: "Nếu... một người mất trắng tất cả, hắn nên làm gì?"

Màn hình lại sáng lần nữa, lần này nó đẩy quảng cáo về an tử.

3. Hòn Đảo Ấy

Tôi trân trối nhìn nó, lòng dâng lên từng cơn lạnh buốt. Từ lần đầu trò chuyện với nó đến giờ, sao giống cuộc đời quá - đầu tiên tôi đòi đồ chơi, nó cung cấp kênh m/ua; sau tôi cần đàn bà, nó cho địa chỉ liên lạc; tôi nghĩ mình nuôi không nổi gái, lại đòi ki/ếm tiền, nó chỉ cơ hội; giờ sau bao phen vật lộn, cuối cùng tôi cũng sắp ch*t...

Điện thoại lại đẩy quảng cáo: "Lò hỏa táng nào mạnh? Tây Nam Cương tử tìm Lão Vương!"

"Xe tang liên tỉnh XX, mai táng xuyên tỉnh giá rẻ!" "Hũ tro XX, gỗ mun kim tuyến chế tác, căn hộ mini cao cấp!"

Căn nhà lập tức ngập tràn khí tang tóc, khó mà xua đi.

Trong lòng tôi bùng lên ngọn lửa gi/ận dữ, ném phịch điện thoại xuống sàn rồi trùm chăn kín đầu.

Không biết bao lâu sau, trong cơn mơ màng tôi thấy tuyết rơi dày đặc, từng mảng lớn đ/áng s/ợ phủ kín nhà tôi, khu dân cư, cả thế giới. Không cần mở mắt tôi cũng biết đích thị là tiền vàng mã. Vô số người từ khắp nơi giẫm lên tiền giấy tiến về phía tôi, họ đến viếng tôi - có bố, có mẹ, có người yêu cũ bỏ đi, cả những người bạn tôi đã phụ lòng...

Tôi bật ngồi dậy.

Ngồi ngẩn người hồi lâu, tôi lại nhặt điện thoại lên. Nhìn nó một lúc, tôi đột nhiên lên tiếng: "Tao muốn tìm kẻ hiểu mày nhất."

Chiếc điện thoại như đang suy nghĩ thật nhanh về ý nghĩa câu nói này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
9 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm