Bạch Tiên đồng hành

Chương 1

27/01/2026 09:05

Tương lai mẹ chồng tôi bệ/nh nặng sắp ch*t, cần rất nhiều tiền chữa trị thì vị hôn phu đột nhiên giàu sụ, lại chuyển tính đối xử với tôi đặc biệt tốt. Nhưng tôi bắt đầu rụng tóc, ói ra m/áu đen. Có người nói với tôi, đây là bị v/ay n/ợ âm.

1.

Tôi và Tần Sở quen nhau qua mai mối. Người giới thiệu bảo anh ấy là người thật thà.

Tần Sở đúng là rất thật thà, nhưng cũng là người biết lo toan. Hai mươi bảy tuổi, ngoại hình bình thường, có căn nhà đang trả góp, chiếc xe trị giá hơn hai trăm triệu, công việc ổn định, thu nhập trung bình.

Tính tình chậm chạp như người gỗ, hầu như không biết gi/ận dữ, cũng chẳng có sở thích gì đặc biệt.

Tôi còn lớn hơn Tần Sở hai tuổi. Lý do muốn kết hôn đơn giản là bố mẹ tôi ngày nào cũng gây sức ép, lại còn lấy ông bà đã khuất ra nói, bảo tôi không chịu lấy chồng thì ông bà ch*t không nhắm mắt.

Hoàn cảnh của Tần Sở còn khó khăn hơn tôi. Bố anh mất sớm vì t/ai n/ạn giao thông, mẹ anh bị u/ng t/hư, trước khi ch*t muốn thấy con trai thành gia lập thất. Anh đành phải đi con đường mai mối.

Điểm này, ngay từ lần gặp đầu tiên, chúng tôi đã thẳng thắn bày tỏ thái độ.

Có lẽ vì cảnh ngộ giống nhau, cả hai đều không kỳ vọng nhiều vào tình cảm, hẹn hò thuần lý tính nên tôi và Tần Sở lại khá hợp nhau.

Bình thường mỗi người lo công việc, mỗi tháng đến nhà anh ăn cơm một lần, qua nhà bố mẹ tôi một chuyến, đối phó hai bên gia đình xong thì anh về chăm mẹ, tôi quay lại công ty tăng ca.

Đừng nói chi đến lãng mạn, ngoài những lần đối phó với gia đình, chúng tôi chưa từng hẹn hò thêm lần nào, đến nỗi còn chưa nắm tay nhau, giống như làm nhiệm vụ hơn.

Như lời đồng nghiệp nói, đây đích thị là cuộc "liên hôn" không chút tình cảm nào.

Sau nửa năm hẹn hò, dưới sức ép của hai bên gia đình cùng tình trạng bệ/nh tình mẹ Tần Sở ngày càng x/ấu đi, chúng tôi đã đính hôn.

Gọi là đính hôn nhưng toàn nghi thức cũ kỹ: trao lễ vật ra mắt, đổi bát tự, m/ua tam kim, hai họ gặp mặt bàn về ngày cưới.

Trong tiệc đính hôn, tôi và Tần Sở giống như hai con rối. Tam kim đều do mẹ anh và bố mẹ tôi chọn m/ua.

Tiền lễ và đồ trang sức cũng không lọt vào tay tôi, mẹ tôi bảo giữ hộ rồi thẳng tay cầm đi.

Nhưng Tần Sở rốt cuộc đã trở thành vị hôn phu của tôi.

Điều kỳ lạ là khi tiệc đính hôn sắp tàn, Tần Sở bất ngờ gọi tôi ra ngoài khách sạn, đòi một lọn tóc, nói mấy câu đại loại "kết phát vi phu thê".

Nói những lời này, Tần Sở nhìn tôi bằng ánh mắt chìm sâu, không chút tình ý mà nghiêm túc như lúc bố mẹ tôi đòi sính lễ cao ngất.

Hiếm hoi chàng trai gỗ này biết nói lời có cánh, tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lấy kéo c/ắt một lọn tóc đưa anh.

Không ngờ anh còn nhân thể bảo tôi c/ắt luôn mười móng tay.

May mắn là công việc bận rộn nên tôi không có thói quen làm nail, tôi vừa buồn cười vừa bực mình nhìn Tần Sở dùng chiếc khăn tay cũ kỹ gói lọn tóc, rồi đưa kéo cho tôi c/ắt móng.

Có lẽ lúc đó tôi vẫn còn chút hy vọng với Tần Sở, bởi giờ phim cảnh hôn nhân rồi mới yêu nhiều vô kể, hoặc cũng vì trong tiệc đính hôn, bố mẹ tôi liên tục gây khó dễ, đòi sính lễ càng lúc càng cao mà anh đều gật đầu chịu đựng, khiến tôi thấy áy náy nên mới đồng ý tất cả.

Lúc đó mới hơn tám giờ tối, Tần Sở không hẹn hò gì thêm, cẩn thận giữ ch/ặt vật trong khăn tay rồi thẳng bước rời đi.

Vì đã đính hôn nên sau khi mẹ Tần Sở nhập viện lại, thỉnh thoảng tan làm tôi đều m/ua chút hoa quả đến thăm bà, giúp đỡ những việc có thể.

Dù Tần Sở đã thuê người chăm sóc nhưng tôi vẫn muốn thể hiện chút tấm lòng.

Nhưng sau hai lần đến, tôi mơ hồ nhận ra điều bất ổn.

Không nói đến việc thuê người chăm sóc đắt đỏ thế nào, ngay cả hóa đơn th/uốc men tôi lướt qua đã thấy vô số loại th/uốc chống u/ng t/hư nhập khẩu không được bảo hiểm chi trả, loại đắt có khi lên đến mấy chục triệu, rẻ cũng cả triệu đồng.

Chưa kể các loại thực phẩm chức năng và th/uốc giảm đ/au khác.

Lương Tần Sở ở mức trung bình, tổng thu nhập cả năm khoảng hai trăm triệu, còn phải trả n/ợ nhà và xe, chi phí y tế thế này hoàn toàn vượt quá khả năng của anh.

Dù sau vụ t/ai n/ạn của bố anh năm xưa có được bồi thường một khoản cùng tiền bảo hiểm, nhưng nhà họ đã m/ua căn hộ, hơn nữa mẹ anh những năm qua chữa bệ/nh liên tục, chắc cũng tiêu gần hết rồi, làm gì còn tiền mà xài phung phí thế.

Nhân lúc Tần Sở vắng mặt, tôi có hỏi bác sĩ điều trị. Ông nói trước đây chủ yếu điều trị bảo tồn, nhưng lần này bệ/nh tình chuyển biến x/ấu, Tần Sở yêu cầu dùng loại th/uốc đắt nhất tốt nhất. Đợt nhập viện này đã tiêu tốn mấy trăm triệu đồng.

Bác sĩ ngầm ý khuyên tôi nên khuyên Tần Sở, tiếp tục chữa trị không chỉ tốn tiền mà bệ/nh nhân còn chịu nhiều đ/au đớn.

Tiền là của Tần Sở, dùng để chữa bệ/nh cho mẹ anh, tôi cũng không tiện nói nhiều.

Chỉ là tình trạng mẹ Tần Sở lần này thực sự rất nguy kịch, hoàn toàn không ăn uống được, phải đặt ống thông, lại thường xuyên nôn mửa, tình hình lúc lên lúc xuống.

Sau hai đêm thức trắng cùng trực, Tần Sở đành thuê thêm một người chăm sóc đêm nữa.

Tiền công hai người chăm sóc cộng lại còn cao hơn lương Tần Sở, chưa nói đến việc chi phí y tế.

Tôi đã ám chỉ với Tần Sở, nếu thiếu tiền thì tôi có thể giúp đỡ phần nào, đừng cố quá mà v/ay n/ợ lãi cao.

Lương tôi gần gấp đôi Tần Sở, hơn nữa tôi không sợ thiếu tiền, chỉ sợ anh im lặng chịu đựng rồi đi v/ay n/ợ đen.

Tần Sở ít nói nhưng cũng không giải thích nhiều, chỉ cúi đầu cảm ơn rồi bảo không cần, anh có tiền.

Kỳ lạ là từ đó về sau, có lẽ cảm nhận được sự chân thành của tôi, anh liên tục gửi hoa, quà tặng đến tận văn phòng.

Một bó hoa ít nhất cũng vài trăm ngàn, gửi đến chỗ làm, còn có bánh ngọt trà sữa chia cho đồng nghiệp, thêm vào đó nào là dây chuyền vòng tay, nào là túi xách đắt tiền.

Không chỉ tôi thấy kỳ quặc, đồng nghiệp cũng xì xào bàn tán, bảo Tần Sở như người khác, phải chăng vì tôi thức đêm chăm mẹ anh mà khiến anh động lòng thật sự.

Hóa ra muốn chinh phục hôn phu, trước tiên phải lấy lòng bà gia!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
7 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
8 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu Tự

Chương 6
Vào phủ Thẩm đã ba năm, ta tìm khắp danh y, cầu khấn hết thảy thần phật, nhưng bụng mãi chẳng động tĩnh. Mẹ chồng dặn nếu năm nay vẫn không có con, ta phải thu xếp đồ đạc về họ Tưởng. Nhưng phụ mẫu đã khuất, chú thím chỉ mong tống khứ đứa phiền phức như ta, về đó nào còn chỗ dung thân? Để khỏi bị hất hủi, ta buông bỏ thể diện, chủ động gợi ý gần gũi phu quân. Thế mà hắn lảng tránh ta như rắn rết, ban ngày trốn trong thư phòng, tối đến nằm xuống là ngủ khò. Mãi đến hôm nay, nhân lúc hắn vắng nhà, ta phát hiện trong tủ sách quên khóa một tờ đơn thuốc ố vàng. "...Tinh lạnh bất dục... Nếu dùng thuốc vô hiệu... Đời này khó có con đàn cháu đống..." Ta vội gấp gọn tờ phương thuốc, nhét về chỗ cũ. Đã không sinh nổi, ta tự tìm cách vậy. Bữa tối, khi mẹ chồng công bố trước cả nhà tin tiểu thúc - vừa đậu Võ Trạng Nguyên sau ba năm du học - ta chủ động cất lời: "Mẫu thân, hay là đón tiểu thúc về phủ ở ít bữa?"
Cổ trang
0
Giang Châu Bồ Chương 15