Bách Quỷ Game

Chương 8

27/01/2026 07:53

Cô ấy vì ở xa trung tâm vụ n/ổ nên coi như giữ được nửa mạng sống.

Còn tại trung tâm khu 612, những mảnh vụn nát tan tác khắp nơi.

Tôi nhìn đống hỗn độn dưới chân, nước mắt lại dâng trào.

...

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng xuất hiện giữa không trung, phủ lên cánh tay đ/ứt lìa của Chu Thái và nửa thân ch/áy đen của Diêm Huyên Huyên.

Vết thương bất ngờ lành lại với tốc độ chóng mặt.

"Tạch, tạch, tạch."

Người dẫn chương trình vỗ tay, giọng điệu lên cao:

"Dù lại là một ván đấu đẫm tình cảm ướt át, nhưng vẫn cực kỳ thú vị, cảm ơn mấy vị đã trình diễn xuất sắc."

Tôi bỗng mất kiểm soát:

"Nếu trước đây có thể hồi sinh chúng tôi, thì bây giờ cũng làm được chứ!

"Dùng mạng tôi đổi lấy mạng Lưu Tụ!

"Xin ngài..."

Chu Thái siết ch/ặt tay tôi ra hiệu bình tĩnh.

Tôi hít một hơi thật sâu:

"Cô ấy ch*t vì chúng ta... Và nếu không có cô ấy, chúng ta đã chín ch*t một sống.

"Nếu tôi có thể đổi lấy cô ấy... thì ngài cũng có hi vọng thoát ra."

Người dẫn chương trình lạnh lùng ngắt lời:

"Sống ch*t có số, thành bại tại trời, không cần nói nhiều."

Rồi bỗng cười khẩy:

"Những kẻ chiến thắng, đã sẵn sàng đón nhận ký ức hoàn chỉnh chưa?"

...

Nó giơ bàn tay q/uỷ lên, bốn sợi tơ ký ức lơ lửng.

"Vút!"

Những sợi tơ chui ra từ điện thoại, mỗi người trước mặt hiện lên một sợi.

Tôi mặt lạnh như tiền:

"Lưu Tụ ch*t rồi, ký ức của cô ấy cũng vô dụng, có thể đưa tôi không?"

Người dẫn chương trình không trả lời ngay, dường như đang suy nghĩ.

Hồi lâu sau, mới chậm rãi nói: "Được."

Một sợi tơ nữa bay đến trước mặt tôi.

Bàn tay q/uỷ lại búng tay, những sợi tơ nhảy múa, lần lượt đ/âm vào giữa chân mày mọi người.

Lập tức, cơn buồn ngủ ập đến.

Trong cơn mê man, tôi như thấy mình nằm mơ.

31

Tôi tên Lưu Tụ.

Tôi không thích cái tên này.

Sinh như bụi trôi, mệnh theo gió cuốn.

Nghe có vẻ rẻ rúng.

...

Tôi là người t/àn t/ật.

Trong lúc tên bố c/ờ b/ạc bạo hành.

Tôi dũng cảm đứng che cho mẹ.

Từ hôm đó, tôi không còn nghe thấy gì nữa.

Bác sĩ huyện nói, đây là đi/ếc do màng nhĩ vỡ nặng.

Mẹ khóc lóc trách tôi, sao không thể nhẫn nhịn, nhẫn một lúc, mọi chuyện sẽ qua.

Bà lén dành dụm hai trăm nghìn m/ua cho tôi một đôi máy trợ thính.

Loại đeo ngoài, cồng kềnh và lố bịch.

Như chính cuộc đời tôi.

...

Trừ giờ học, tôi lập tức tháo máy trợ thính ra.

Như thế sẽ không bị gi/ật mất, không bị xô đẩy, càng không nghe thấy tiếng cười chế nhạo.

Tôi vẫn học được cách nhẫn nhịn.

...

Sau khi mất thính lực, tôi thích nhìn ra phía ngoài huyện mà thẫn thờ.

Nghe nói bên ngoài có trường đại học lớn hơn cả cái huyện, có đô thị có thể thay đổi số phận.

Tôi muốn thi ra ngoài.

Phải thi ra ngoài.

Thế giới ngoài kia nhất định khác biệt.

...

Nhờ đôi máy trợ thính đơn giản đó, tôi đỗ vào đại học tỉnh.

Nhưng khi tôi mặc bộ đồ cũ xỉn màu, đeo chiếc máy trợ thính lòe loẹt, ấp úng tự giới thiệu.

Khi tiếng vỗ tay thưa thớt dưới sân khấu vang lên, những ánh mắt tò mò chế giễu lén liếc nhìn.

Tôi bỗng cảm thấy sự áp bức quen thuộc.

Chỉ có điều so với trong huyện thì tinh vi hơn, cao cao tại thượng hơn.

...

Dài ngày khiếm thính khiến tôi nói năng ngọng nghịu.

Bạn cùng phòng Diêm Huyên Huyên thường lớn tiếng chế nhạo nơi đông người: "Cậu nói cái gì cơ?"

Điều này luôn khiến mọi người cười ầm lên.

Vì thế, chúng tôi đã xảy ra xích mích.

Tối hôm đó, Diêm Huyên Huyên dẫn hai nam sinh xông vào ký túc xá.

Ép đầu tôi quỳ xuống xin lỗi.

Tôi càng chống cự, họ càng đá/nh mạnh.

Tôi tuyệt vọng.

Không phải với th/ủ đo/ạn của họ, mà là...

Trong huyện hay ngoài huyện, đâu có khác nhau.

Thế giới này xưa nay vẫn thế.

...

Từ hôm đó, b/ắt n/ạt không ngớt.

Nghe nói Diêm Huyên Huyên có chút bối cảnh, nhà trường không bao giờ hỏi đến.

Tôi không dám phản kháng nữa.

Tôi chợt hiểu mẹ.

Nhẫn nhịn và trốn chạy có lẽ là uống th/uốc đ/ộc giải khát, nhưng ít nhất có thể giảm bớt nỗi đ/au trước mắt.

...

Lại một lần bị vây khốn.

Một nhóm nam nữ túm tóc tôi, nhấn đầu vào bồn nước nhà vệ sinh.

Diêm Huyên Huyên gi/ật một chiếc máy trợ thính, ném như rác ra cửa sổ.

Chiếc còn lại bị cô ta ném xuống đất, dùng chân đạp nát.

Nhìn bọn họ cười khoái trá, tôi r/un r/ẩy im lặng.

Bỗng.

Một chiếc ghế bay vèo tới, đ/ập xuống dưới chân lũ b/ắt n/ạt.

Tôi thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa bước tới.

Bước đi kiên định, khí thế ngút trời.

...

Hai bên xung đột ngay lập tức, đá/nh nhau dữ dội.

Cô gái này thân thủ nhanh nhẹn, lại thêm khí thế liều mạng, nên chẳng hề thua thiệt.

Trong lúc giằng co, cô rút điện thoại, bật đoạn video tôi bị b/ắt n/ạt, từ tốn nói điều gì đó.

Lũ b/ắt n/ạt biến sắc, nghiến răng bỏ đi.

...

Tôi ngây người nhìn cô gái thân thể tả tơi này.

Cô nhe răng cười với tôi, giơ tay ra.

Ngoài cửa sổ, nắng vàng rực rỡ.

Thế giới này dường như... cũng không quá tồi tệ.

...

Như định mệnh, cô nhiều lần c/ứu tôi khỏi vòng nước lửa b/ắt n/ạt.

Cô tên Bạch Dương.

Cái tên rất hay, giống cây bạch dương hiên ngang bất khuất.

Cô cùng ngành với tôi, bố làm lãnh đạo trong khoa, Diêm Huyên Huyên không dám trêu vào.

Tôi và cô như hai thế giới khác biệt, mỗi lần nói chuyện tôi đều rụt rè, thậm chí muốn trốn chạy.

...

Thế rồi một ngày, Bạch Dương chặn tôi lại.

"Sao lúc nào cũng nhẫn nhịn thế?"

"Em có thể dũng cảm lên một chút mà."

Tôi cúi đầu nhìn mũi giày.

"Dũng cảm... để làm gì? Để bị đá/nh thảm hơn sao?"

Bạch Dương nhíu mày:

"Em không có thứ gì muốn bảo vệ sao?"

"Phẩm giá cũng được, mục tiêu cũng được, con người cũng được."

"Đó chính là ý nghĩa đó."

Tôi gi/ật mình.

Chợt nhớ lại hình ảnh tôi đứng che cho mẹ năm nào.

"Không có, em không có điều kiện tốt như chị."

"Đợi khi chị thu lại thiện ý nhất thời, em đến bản thân còn không bảo vệ nổi, nói gì đến thứ khác."

Bạch Dương nhìn tôi suy nghĩ hồi lâu, nghiêm túc nói:

"Không phải cứ hung hăng đối đầu ngay mới gọi là dũng cảm."

"Sẽ luôn có người sẵn lòng đứng bên em, luôn có cách trở nên mạnh mẽ đang chờ em."

"Có thể từ từ mà đến."

"Từ từ tìm thứ muốn bảo vệ, từng chút một vì nó mà trở nên mạnh mẽ, đó cũng là dũng cảm."

Cô vỗ vai tôi, khảng khái nói:

"Không được ủ rũ nữa đâu nhé."

"Với lại, gì mà thiện ý nhất thời, đừng có coi thường người ta như thế!"

"Trước khi em mạnh lên, gặp khó khăn, cứ tìm chị Dương."

"Lời chị Dương nói, tứ mã nan truy!"

Tôi ngây người nhìn cô, cổ họng nghẹn lại, nước mắt không kìm được.

...

Dưới sự can thiệp của Bạch Dương, Diêm Huyên Huyên không dám gây chuyện nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7