Bức Tượng Đá Sát Nhân

Chương 5

27/01/2026 08:11

【Cậu cứ đeo tạm đi, đừng làm người thi pháp nghi ngờ, đợi đến khi gặp tượng đ/á thì tháo xuống.】

【Hiện trong phòng khách đông người, tượng đ/á sẽ không liều lĩnh ra tay, nhân cơ hội này cậu hãy quan sát những người khác. Nhưng nhớ kỹ, đừng cố lấy m/áu họ nữa, làm hai người bị thương liên tiếp, người thi pháp chắc chắn sẽ sinh nghi.】

【À, đừng nói với ai bất cứ chuyện gì tôi đã nói với cậu.】

Tôi gửi lại cho hắn một tin nhắn "OK".

Lời của Trịnh Càn khiến đầu óc tôi thêm rối bời.

Ý hắn là gì? Lưu Dịch có thể là người tốt, nhưng bị sư phụ lừa gạt?

Tôi suy nghĩ về lời Trịnh Càn, đại khái đoán ra hai tầng ý nghĩa.

Một, Lưu Dịch chính là kẻ điều khiển tượng đ/á, nhưng vì bị sư phụ lừa nên hắn tưởng những hành động của mình đều là để c/ứu tôi. Trên thực tế, những việc làm ấy chính là để tượng đ/á gi*t tôi.

Hai, Lưu Dịch bị sư phụ lừa, tưởng mặt dây ngọc hoàng thạch có thể bảo vệ tôi, nhưng người thi pháp thực sự lại là kẻ khác, rất có thể đồng bọn với sư phụ của Lưu Dịch.

Nhưng dù là ý nào, vẫn có một điểm không thông suốt—

Tại sao sư phụ Lưu Dịch lại hại tôi?

Tôi đâu có quen biết hắn!

Chẳng lẽ bọn họ tu không phải chính đạo, mà là tà thuật cần mạng người để luyện thành?

Tôi không nghĩ ra. Nhưng tóm lại, lời Trịnh Càn đã cho tôi hướng đi mới—

Tôi cần tìm ra nghi phạm khác ngoài Lưu Dịch.

11

Chơi Đại Phú Ông được hơn mười phút, Trương Vũ lại nói muốn đi vệ sinh.

Thế là chúng tôi tạm dừng trò chơi, đợi cậu ta quay lại mới tiếp tục.

Nhưng vừa đi chưa bao lâu, phòng khách bỗng tối sầm lại. Đèn tắt, tivi cũng ngừng phát.

Tôi liếc nhìn xung quanh, phát hiện trong tầm mắt chẳng có lấy một tia sáng.

"Mất điện rồi?" Lý Đại Tráng vừa nói vừa bật đèn pin điện thoại, "Minh ca, anh không đóng tiền điện à?"

"Nhà tôi đâu phải ký túc xá, hết tiền điện là hệ thống tự ngắt." Tôi chế nhạo, "Có lẽ nhảy cầu d/ao thôi."

"Vừa nãy nhà anh chỉ bật tivi tủ lạnh, thêm mấy bóng đèn, lượng điện tiêu thụ đâu lớn, sao lại nhảy cầu d/ao?" Lưu Dịch nhíu mày, "Cầu d/ao tổng ở đâu?"

"Ở ngoài phòng." Tôi vừa nói vừa bật dữ liệu di động. Điện thoại tôi vốn đang dùng WiFi, nhưng mất điện thì WiFi đương nhiên mất luôn.

Bật xong dữ liệu, tôi đứng dậy nói: "Tôi ra xem, mọi người ngồi đây đợi nhé."

"Tôi đi với cậu." Lưu Dịch cũng đứng lên.

"Được." Tôi đáp, liếc mắt nhìn giao diện chat trên điện thoại.

Trịnh Càn đã gửi tin nhắn mới.

Tôi bật đèn pin điện thoại rồi nói: "Đi thôi."

Đợi Lưu Dịch bước lên trước, tôi lập tức mở cửa sổ chat, vừa đi vừa đọc tin nhắn.

【Phán đoán của tôi sai rồi, mặt dây đó có tác dụng với cậu, hãy giữ kỹ nó.】

【Tượng đ/á đang ở tầng hai nhà cậu, nếu có cơ hội hãy tìm cớ lên lầu, đừng đi cùng ai. Lên lầu xong, quấn mặt dây vào tay vịn cầu thang, sau đó vào phòng, tôi sẽ hướng dẫn cậu tìm tượng đ/á.】

【Kết cấu nhà cậu tạo thành một trận thế rất đặc biệt. Chỉ cần bạn học cấp ba của cậu đều ở tầng một, tượng đ/á sẽ không thể cử động, nên cậu yên tâm, nó không tấn công cậu đâu.】

【Lưu Dịch không phải người thi pháp, nhưng mặt dây là hắn đưa cho cậu, nên m/áu của hắn cũng có thể dùng được.】

【Ngoài ra, người liên quan đến tượng đ/á có thể không chỉ một. Hãy thận trọng, đề phòng từng người!】

12

Tình hình càng thêm m/ù mịt.

Dù vậy, tôi vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, tránh để Lưu Dịch phát hiện - dù trời tối thế này, hắn lại đi trước, chắc không thấy được biểu cảm của tôi.

Người liên quan đến tượng đ/á không chỉ một?

Ngoài tôi, trong nhà này chỉ có bốn người.

Nghĩ vậy, tôi và Lưu Dịch đã mở cửa, bước ra ngoài.

"Cầu d/ao ở đâu?" Lưu Dịch hỏi.

"Sau nhà." Tôi chỉ tay rồi dẫn đường.

Tôi biết hành động này rất mạo hiểm. Lưu Dịch đi sau, nếu hắn muốn ra tay, tôi khó lòng phản ứng kịp.

Nhưng đành chịu, trời tối đen phải tìm cách kéo điện lại, mà Lưu Dịch đúng là không biết vị trí cầu d/ao nhà tôi...

Nghĩ đến đây, tôi bỗng hối h/ận vì không gọi Lý Đại Tráng đi cùng. Có cậu ta, ít nhất chúng tôi thêm phần lực lượng.

May thay, Lưu Dịch dường như thật sự không có á/c ý, bước đi rất tự nhiên.

Đi một đoạn, tôi đột nhiên dừng bước, quay lại hỏi Lưu Dịch:

"Lưu, lúc nãy trong bếp cậu nói có người muốn dùng tượng đ/á gi*t tôi... thật hay giả?"

"Thật." Lưu Dịch cũng dừng lại, đáp thẳng thắn, "Cậu quen tôi bao năm nay, nên biết tôi không thích đùa."

"Nhưng nếu thật... sao tối nay lại yên ắng thế? Kẻ chủ mưu chưa ra tay, cậu... cũng rất điềm tĩnh."

"Vì thời cơ chưa đến. Với tôi thế, với kẻ muốn hại cậu cũng thế." Lưu Dịch nói rồi quay về phía cửa.

"Thời cơ nào?" Tôi gặng hỏi. Tôi phải biết thêm thông tin.

Hắn bật cười:

"Chỉ khi cậu lên tầng hai, cậu mới gặp nguy hiểm. Tượng đ/á di chuyển dễ, nhưng để nó gi*t người cần điều kiện khắt khe."

"Lúc nãy lên xem tôi cảm thấy, bố cục tầng hai nhà cậu rất đặc biệt, chất liệu sàn tường phối hợp với bố cục, trùng hợp hợp thành thế phong thủy hiếm gặp 'Tứ Xà Hí Thố'. Thế trận này dễ tụ âm khí, tạo điều kiện cho tượng đ/á gi*t người."

"Nhưng lúc nãy lên xem đông người, tượng đ/á không có cơ hội ra tay. Sau này cậu chỉ cần bám sát tôi, đừng tùy tiện lên tầng hai là được. Có tôi, người thi pháp sẽ không dễ dàng điều khiển tượng đ/á gi*t cậu đâu."

"Cậu không lên lầu, thời cơ gi*t cậu của người thi pháp sẽ không đến."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
7 Chồng chung Chương 11
9 Bánh nhân thịt Chương 12
12 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm