Kết quả là khi bố mẹ chồng và chủ n/ợ giằng co về khoản lãi thì xảy ra xung đột. Chủ n/ợ thấy nơi đây hẻo lánh bèn gi*t ch*t hai người rồi bỏ đi. Cô con gái hư hỏng nhà họ Kim sau khi bỏ trốn cũng không bao giờ quay về. Với thanh danh nhà họ Kim ấy, mọi người hẳn sẽ chỉ b/ắn pháo hoa trong đám tang mà thôi.

Lúc ấy tôi hỏi: "Vậy Kim Tâm thì sao?"

Em trai tôi cười khành khạch: "Đến lúc đó chị cứ ấp a ấp úng nói nó lên thành phố ki/ếm cách giải quyết là được".

Thế là mọi người sẽ hiểu ngay, mặc nhiên công nhận thằng bé đã cao chạy xa bay. Suy cho cùng hai chị em cùng một giuộc, hợp lý chán. Sau đó làm mặt buồn rầu trong lễ cúng thất, coi như xong chuyện. Thậm chí còn kịp lên Bắc Kinh nhập học.

Tôi thấy hợp lý.

Nghĩ vậy mà bước chân càng lúc càng gần. Từ xa đã thấy bố mẹ và em trai đã trở lại dáng vẻ thường ngày, đứng đợi tôi về.

Bỗng tôi thét lên kinh hãi. Tấm bùa trên trán đạo sĩ đã biến mất tự lúc nào. Hắn chui ra từ khe đ/á bên đường, chu sa trên tay đỏ rực như muốn chọc m/ù mắt người.

Tất cả quay đầu nhìn. Bố mẹ kêu thất thanh, may mắn né được đò/n tấn công của đạo sĩ. Khi lao tới, tôi chỉ h/ận mình không phải mèo.

Khi tôi tới nơi, đạo sĩ đã phát động đợt tấn công thứ hai: "Lũ s/úc si/nh đáng gh/ét! Chỉ cần gi*t một con mèo, ta có thể kéo dài mười năm mạng sống!"

Hóa ra đây mới là lý do hắn hợp tác với nhà họ Kim!

Tôi không dám lơ là, lập tức vả ngay một viên gạch vào đầu hắn. Vô số thứ chất lỏng màu sắc b/ắn tung tóe. Tôi bảo bố mẹ bảo vệ em trai lùi xa.

Nhân lúc hắn chưa gượng dậy nổi, tôi đứng trên cao đ/è cổ hắn xuống: "Nãy mày nói gì? Khai!"

"Hừ, thắng làm vua thua làm giặc, ta chịu thua!"

Tôi dùng mũi chân miết mạnh. Hắn lập tức khai: "À... là thế này... trong giới đồn rằng yêu mèo đen có thể dùng để kéo dài tuổi thọ. Chỉ cần rắc chu sa lên mèo đen ở nơi âm khí, người niệm chú sẽ tăng thêm mười năm thọ mệnh!"

Nói rồi, giọng đạo sĩ bỗng nũng nịu: "Xin cô, tôi biết lỗi rồi! Tôi... tôi bị u/ng t/hư, đây là cơ hội duy nhất, tôi bị mỡ heo che mắt!"

Tôi sững người.

Ngay tích tắc sau, đạo sĩ dốc sức cuối cùng rắc một nắm chu sa! Mắt tôi đ/au điếng. Tôi dụi mắt không hiểu: "Mày dùng chiêu này với tao vô dụng, tao là người!"

Đạo sĩ cười lạnh, quăng ra tấm bùa chú: "Nhưng trong người mày có h/ồn yêu mèo đen! Chính là con chị mày đó! Có nó, ta vẫn sống thêm vài năm được!"

Em trai tuyệt vọng lao tới, móng sắc xuyên ng/ực đạo sĩ! Tôi cố dụi mắt, muốn em lùi xa. Nhưng cảnh vật trước mắt bỗng trở nên xa lạ.

Tôi nghe thấy kẻ đạo sĩ vừa nói vừa ộc m/áu: "Chỉ cần các ngươi sống, sẽ là gánh nặng cho nó! H/ồn yêu mèo đã tan thành mây khói! Kể cả ký ức khi còn sống cũng không còn! Ha ha... một đổi một cũng đáng!"

Đầu tôi như búa bổ: "Ý mày là gì? A! Đau quá!"

Thế giới hóa thành một màu trắng tinh. Tôi nghe thấy vài tiếng gọi thảm thiết: "Mặc Mặc!"

16. Hậu ký

Tôi tỉnh dậy trong phòng bệ/nh. Một cặp vợ chồng cầm tập giấy tờ bước tới: "Cháu tỉnh rồi!"

Tôi xoa thái dương: "Hai bác là ai?"

Họ mỉm cười dịu dàng: "Cháu là trẻ mồ côi, sắp lên đại học rồi! Chúng tôi... là nhà tài trợ của cháu."

Họ đưa tôi xấp tiền và giấy báo nhập học nhàu nát. Tôi cảm kích rút điện thoại: "Vậy có cần trao đổi liên lạc không ạ?"

Họ lắc tay, bước khỏi phòng bệ/nh: "Không cần đâu! Chúc cháu có cuộc đời tự do, không còn gánh nặng hay trói buộc!"

...

Thoắt cái đã tốt nghiệp đại học. Tôi chọn con đường học thuật. Dạo này bận rộn, về đến nhà đã nửa đêm nhưng không sao ngủ được.

Tôi mở máy tính. Bài viết đã lưu có cập nhật mới:

"[Bước đột phá trong kéo dài tuổi thọ mèo - Cách sử dụng phương pháp huyền học để mèo bất tử...]"

Mở tủ lạnh, khay đ/á viên tròn ở ngăn dưới lại trống không. Mùa hè rồi, cần làm đ/á mới.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Khắc Sâu Chương 11
10 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
11 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm