Nếu đào được qu/an t/ài đ/á, mà tôi lại ch*t trong đó, bọn họ sẽ thoát tội sạch sẽ.
Thật là một âm mưu tinh vi!
Liễu Tu Duyên ôm lấy tôi, đưa tôi ra khỏi hầm.
Anh ta vung tay, cửa hầm bỗng dưng bị đất lấp kín.
Tiếp đó anh ta dắt tay tôi, đi thẳng đến nền móng nhà cũ, thì thầm bên tai: "Yên tâm, chúng ta đang tàng hình, họ không thấy đâu."
Hơi thở của anh ta rít lên "xì xì", khiến tôi không tự chủ được mà nghĩ đến cảnh tượng trong mơ.
Bản năng muốn lùi lại một chút, anh ta lại nắm ch/ặt tay tôi: "Buông ra là không tàng hình được đâu."
Chỉ đành mặc kệ anh ta nắm.
Trưởng làng lúc này đang giải thích với mấy người có vẻ là lãnh đạo: "Trên người mọc đầy vảy rắn, vừa đ/au vừa ngứa, còn chảy nước thối. Dù biết là vàng nhưng sợ quá nên chúng tôi ch/ôn lại hết rồi. Trên qu/an t/ài toàn rắn, kinh dị lắm."
Những dân làng đang đào bới cũng gật đầu lia lịa.
Liễu Tu Duyên ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Sợ cô hoảng nên không nói. Lúc họ ch/ôn cô trong qu/an t/ài, còn đặc biệt bỏ thêm cả trăm con rắn vào đó."
Hèn chi ở trong qu/an t/ài đ/á, tôi gần như nằm gọn trong lòng anh ta.
Đám trưởng làng vì để "chứng thực" tôi bị xà yêu quấn lấy, đúng là hao tâm tổn trí.
Trong lúc đào, trưởng làng còn thi thoảng bốc đất đưa cho mấy vị lãnh đạo ngửi: "Đất này tanh lắm, mùi rắn đấy."
Rõ ràng là bà đồng đã đổ lòng trắng trứng vào đất!
Đất tơi xốp, chẳng mấy chốc đã đào xong.
Dưới vô số ánh đèn rọi vào, những con rắn chạm khắc trên qu/an t/ài như sống dậy.
Không khí ngập tràn mùi tanh hôi.
"Mở nắp, nhanh!" Trưởng làng hối thúc.
Rồi quay sang giải thích với lãnh đạo: "Mấy thứ đó chúng tôi đã cho lại vào hết rồi."
Dân làng lập tức hò hét, bẩy nắp qu/an t/ài đ/á lên.
Vừa mở ra, vô số con rắn rít lên bò ra ngoài.
Mọi người hoảng hốt lùi lại, la hét thất thanh: "Rắn! Toàn rắn!"
Dường như không nhớ rằng chính họ đã bỏ rắn vào lúc ch/ôn tôi.
Trưởng làng cũng giả bộ la lớn: "Giữa mùa đông thế này lấy đâu ra lắm rắn thế. Xà yêu này, đúng là xà yêu rồi..."
Thấy bầy rắn bò tứ tung, dân làng cũng lộ vẻ hoảng lo/ạn giả vờ, tay cầm cuốc cũng không dám đ/á/nh rắn, chỉ không ngừng kêu: "Xà yêu làm lo/ạn rồi. Xà yêu kìa..."
"Thưa các lãnh đạo, lúc chúng tôi ch/ôn xuống làm gì có rắn đâu. Mấy cái vàng bạc kia dân làng không dám đụng vào nữa, bỏ hết lại rồi. Nhiều rắn thế này chúng tôi thật không biết từ đâu ra nữa." Trưởng làng vừa sợ vừa kinh ngạc.
Rồi quát dân làng: "Vào qu/an t/ài xem, dùng cuốc móc thử vàng bạc ra cho lãnh đạo kiểm tra!"
Liễu Tu Duyên hừ lạnh một tiếng, nói nhỏ: "Kịch hay bắt đầu rồi đây."
Ngay lúc ấy, từ qu/an t/ài đ/á vọng ra ti/ếng r/ên rỉ đ/au đớn của phụ nữ.
Mặt dân làng biến sắc, chắc không ngờ "tôi" vẫn sống.
Tất cả ngoảnh nhìn trưởng làng, chờ xem hắn xử lý thế nào.
Tôi vô thức nắm ch/ặt tay Liễu Tu Duyên.
Trưởng làng nhíu mày, run run nói: "Trong qu/an t/ài đ/á làm gì có người sống... Đi xem thử."
Một dân làng gan lớn cầm cuốc tiến lại gần.
Hắn ngoảnh nhìn trưởng làng, nét mặt cực kỳ quái dị.
Tôi đứng xa, lại thêm nắp qu/an t/ài chỉ hé nửa, chẳng thấy gì bên trong.
Tò mò nhìn Liễu Tu Duyên: "Anh ch/ôn ai trong đó thế?"
"Không phải tôi ch/ôn, là có người dẫn dụ vào." Liễu Tu Duyên vung tay một cái.
"Rầm!" Nắp qu/an t/ài đang hé bỗng như bị lực vô hình đẩy tung, rơi phịch xuống.
Trong qu/an t/ài, hai cơ thể quấn ch/ặt vào nhau như rắn.
Chính x/á/c hơn là hai người toàn thân chi chít vảy rắn...
Giữa họ còn có mấy con rắn đang bò luồn lách qua lại trên hai cơ thể đang quấn lấy nhau kia.
Những dân làng vốn định chỉ làm màu một chút để tung tin tôi ch*t trong qu/an t/ài, lúc này cũng hoảng hốt gào lên: "Xà yêu! Thật sự có xà yêu!"
Những vị lãnh đạo đang tiến lên bỗng hốt hoảng lùi lại.
Trưởng làng cũng la lớn: "Sao lại có hai người... Đúng là xà yêu thật rồi?"
Đúng lúc hắn hét, người phụ nữ trong qu/an t/ài đột ngột ngẩng đầu, khuôn mặt đầy vảy rắn hướng về phía hắn.
Tiếp đó hét lên một tiếng k/inh h/oàng: "A!"
Một tay đẩy người đàn ông bên trên ra: "Xà yêu, xà yêu..."
Gã đàn ông kia đang hưởng lạc, đột nhiên bị đẩy ra, mặt vẫn còn vẻ đắm đuối.
Dù mọc đầy vảy rắn, nhưng cái dáng vẻ đốn mạt kia, chính x/á/c là Mạnh Lão Tam!
Hắn dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn ra ngoài.
Một con rắn từ trên vai hắn bò xuống, khiến hắn hét lên kinh hãi, lúc này mới nhìn rõ người đàn bà dưới thân mình, chính là vợ trưởng làng.
Trên người hai kẻ đó còn rịn mồ hôi, phản chiếu lớp vảy rắn lấp lánh, trông y hệt hai con xà yêu.
Trong phút chốc, cả khu hầm móng im phăng phắc.
Mọi người đều lặng lẽ nhìn về phía trưởng làng.
Vợ trưởng làng và Mạnh Lão Tam mình đầy vảy rắn xuất hiện ở nơi đáng lẽ phải có x/á/c tôi bị rắn cắn ch*t.
Trong phút chốc, dân làng không biết diễn tiếp vở kịch này thế nào, chỉ đành nhìn trưởng làng.
Vợ trưởng làng đưa tay định che thân thể, nhưng vừa nhấc tay lên đã đ/au đến hít hà.
Trên cánh tay bà ta còn vắt một con rắn to hơn bắp tay, đang trườn dọc cánh tay đi lên, quấn quanh cổ bà ta, rít lên thè lưỡi rắn ra.
"A!" Bà ta sợ hãi la hét nhưng không dám cử động.
Mạnh Lão Tam lúc này cũng tỉnh táo lại, vội vàng lồm cồm bò ra khỏi qu/an t/ài.
Lúc ra khỏi qu/an t/ài, lớp vảy rắn cọ vào thành đ/á đ/au đớn khiến hắn gào lên như q/uỷ.
Nhưng vừa ra tới ngoài, hắn trần truồng định chạy.
Nhưng vừa đứng dậy, đôi chân dường như không còn sức lực, mềm nhũn ngã gục xuống đất.
Hắn còn cố sức đưa tay ra cầu c/ứu.
Nhưng bàn tay đó đầy vảy rắn, lại vì cọ xát mà rỉ m/áu hòa lẫn bùn đất, trông hệt như một con rắn lớn vừa bò lên từ hố bùn.
Dân làng sợ hãi tháo chạy, làm gì còn ai dám c/ứu hắn.
Còn có mấy kẻ đứng ngoài rìa xem náo nhiệt, cười hô hố: "Cái này chắc là làm cả đêm nên mỏi gối đây mà, ha ha, trước kia trưởng làng chịu thế nào được. Hay là mọc vảy biến thành rắn rồi nên bị hút hết tinh khí rồi..."
Chắc là nghĩ đến việc mình cũng mọc vảy nên không dám nói tiếp nữa.