Streamer ẩm thực

Chương 5

27/01/2026 07:10

“Bạn chỉ có thể liên lạc với những người có liên quan đến thế giới này.”

Trước khi kịp hiểu hết ý nghĩa câu nói đó, hàng loạt tin nhắn từ WeChat bỗng dưng tràn ngập điện thoại.

Chúng đến từ những người được tôi lưu trong danh bạ dưới cái tên thân quen: gia đình, bạn bè.

“Streamer, b/án miếng th!t cho tôi đi?”

“Đều là đồng loại với nhau, sao lại ăn một mình?”

“Chúng tôi đã tìm thấy cậu rồi.”

Tiếng động lần nữa vang lên từ tầng trên.

Đồng thời, hàng chục bàn tay bên ngoài bắt đầu gõ cửa dồn dập.

“B/án cho tôi!”

“Đừng b/án cho hắn! Tôi trả gấp đôi!”

Chưa kịp đồng ý, những thứ kia đã tranh giành nhau ầm ĩ ngoài cửa.

Tầng hai lại vọng lên âm thanh kỳ lạ.

Bỏ mặc bên ngoài, tôi bắt đầu bước lên cầu thang.

17.

“Đừng lên đó.” Trần Phi vội vàng nhắn tin.

Tôi liếc nhìn rồi tắt màn hình.

Vừa đến cửa phòng, một bóng người chợt ló ra.

“Cậu giấu khá kỹ đấy.”

Trần Phi mặt tái mét giải thích: “Tôi không lừa cậu. Muốn thoát khỏi thế giới này, chỉ có cách b/án miếng th!t cho những cư dân thế giới khác đang đứng ngoài kia.”

Lúc phát hiện tiếng động trên lầu, tôi lập tức mở camera an ninh và thấy bóng người thoáng qua.

Cộng thêm việc cô ấy biết rõ mọi chuyện đang xảy ra, tôi quyết định đ/á/nh cược.

Thực ra khi thấy cô ấy, tôi không tức gi/ận mà ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu là “chúng”, tôi chỉ có đường ch*t.

Giờ đây có Trần Phi, tôi không còn đơn đ/ộc đối mặt với người ba miệng nữa.

Tôi thử thương lượng với lũ người ba miệng bên ngoài.

“Tôi đồng ý b/án th!t cho cậu.”

Không hồi âm.

Trần Phi gi/ật lấy điện thoại tôi: “Chỉ b/án cho mình cậu thôi.”

“Các người ra đây.”

Đọc tin nhắn xong, Trần Phi hỏi: “Ra thật sao?”

Tôi lắc đầu: “Không được. Ra ngoài là quyền sinh sát nằm trong tay chúng. Còn cách nào khác để rời khỏi nơi này không?”

“Để tôi hỏi đã.”

“Hỏi ai?”

Trần Phi ngập ngừng trước khi gõ phím: “Người đã b/án th!t cho tôi.”

Miếng th!t này được cô ấy m/ua trên một trang web lạ.

Ban đầu Trần Phi định tìm Weidian, nhưng nhập sai địa chỉ nên vào trang web xa lạ.

Trong đó b/án đủ loại th!t kỳ dị với giá rẻ mạt.

Người b/án cam kết th!t vô hại, có thể ăn được nên cô ấy đặt hàng ngay.

Không lâu sau khi nhận bưu kiệm, cũng là lúc phát livestream hôm qua, cô ấy phát hiện bất ổn nhưng không tắt được. Người b/án chủ động liên lạc.

“Cô m/ua nhầm đồ rồi!”

Hắn nói miếng th!t này phải trả về thế giới của nó, nếu không cánh cổng nối hai thế giới sẽ mở ra.

Lúc đó, người ba miệng sẽ tràn sang thế giới chúng ta và biến loài người thành thức ăn.

“Nghe xong tôi sợ quá, muốn nhờ người mang nó trở lại. Nhưng khi định gửi bưu kiệm, tôi phát hiện miếng th!t không thể rời xa tôi.

“Chỉ cần vượt quá khoảng cách nhất định, nó sẽ tự quay về.”

18.

Biết mình là nạn nhân vô tội bị cuốn vào, bản năng muốn nổi gi/ận trào lên.

Nhưng cơn gi/ận chợt tắt lịm.

Người b/án đã trả lời.

“Còn một cách nữa là ăn hết miếng th!t.”

Tôi lập tức bác bỏ phương án này.

“Nếu chúng ta đã ở thế giới của người ba miệng, thử ném th!t qua cửa sổ xem có tính là trả lại không.”

“Đừng liều lĩnh!” Trần Phi mặt c/ắt không còn hột m/áu: “Vô tình dụ quái vật đến thì sao?”

Chưa kịp dứt lời, tôi gi/ật mở cửa sổ.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Phi xô đến giằng co. Tay tôi buông lỏng, miếng th!t rơi xuống từ cửa sổ.

Chẳng có gì xảy ra.

Đợi năm phút, ngoài cửa sổ chỉ là màn đêm đặc quánh, không thấy gì.

Quay lại, miếng th!t đã nằm trên bàn.

Ngay cả vết cắn của tôi cũng y nguyên.

“Nó thực sự quay về rồi!”

Trần Phi thét lên rồi ngất xỉu.

19.

Năm phút sau tỉnh dậy, câu đầu tiên cô ấy thốt ra:

“Chúng ta tiêu rồi.”

Câu nói khiến bầu không khí vốn đã ngột ngạt càng thêm nghẹt thở.

Lũ sinh vật hình người bên ngoài vẫn chưa đi, tin nhắn từ chúng liên tục dội vào điện thoại.

Khi kéo Trần Phi đứng dậy, tôi phát hiện cửa sổ chưa đóng kín, hở một khe nhỏ.

Một cái miệng đ/áng s/ợ hiện ra từ bóng tối, cắn ch/ặt vào mép cửa sổ.

Nó dùng tay luồn qua khe hở, từ từ mở rộng cửa sổ rồi chui vào nửa thân.

“B/án cho ta chứ?”

Nhưng ánh mắt nó không nhìn miếng th!t, mà đăm đăm vào tôi.

Nó lại hỏi: “B/án cho ta chứ?”

Lúc này cả tôi và Trần Phi đồng loạt hiểu ra.

Tôi vớ lấy miếng th!t, kéo Trần Phi chạy lên lầu.

Ngoài cửa sổ, ngày càng nhiều đầu lâu nhô ra. Chúng duỗi thẳng người, trườn qua khe hở như những con cá.

21.

Vừa lên đến nơi, người ba miệng đầu tiên đã xuất hiện ở chân cầu thang.

Nó giống động vật hơn là người so với ảnh chụp.

Hai lòng bàn tay đều có miệng, khi bò, hai tay giơ lên. Ng/ực mọc thêm hai chiếc vuốt g/ầy guộc hỗ trợ di chuyển. Hai chân sau cực khỏe, tốc độ bò rất nhanh.

Chỉ trong tích tắc đóng cửa, sinh vật hình người đã leo đến khúc cua cầu thang.

Bỗng tiếng khóc nức nở vang lên sau lưng tôi.

Trần Phi giơ điện thoại tìm sóng bên cửa sổ nhưng vô ích, tín hiệu hoàn toàn mất tích.

Tôi nghi ngờ: “Hôm qua cô trải qua rồi, sao không biết ở đây mất sóng?”

Cô ấy đứng hình.

“Tôi quên mất vì quá hoảng lo/ạn.”

“Không phải quên, mà là nói dối.”

Trong lúc Trần Phi bất tỉnh, tôi dùng nhận diện khuôn mặt mở khóa điện thoại cô ấy. Nhật ký chat với một kẻ bí ẩn lộ ra, toàn bộ nội dung xoay quanh miếng th!t dùng cho buổi livestream.

Đọc xong, đứa ng/u cũng hiểu cô ấy đã giấu giếm.

Nhưng Trần Phi phủ nhận: “Tôi đã nói rồi, đây là trò nhập vai thực tế.”

Cô ấy là nhà thiết kế game kinh dị.

Một tuần trước, có người tìm Trần Phi đề nghị tổ chức trò nhập vai thực tế, cần một người không biết gì đóng vai “nhân vật chính”.

Hắn dẫn cô ấy tham quan hiện trường được dựng sẵn - chính là tòa nhà này và bốn năm tòa lân cận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Áp lực cực cao Chương 13
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm