Bùa Yêu

Chương 10

27/01/2026 07:33

Kể từ khi chuyển đến sống chung với Âu Lâm được một tháng, anh đã lên kế hoạch đưa tôi sang Thái Lan gặp bố mẹ để bàn chuyện kết hôn. Việc mang th/ai lúc này vừa giúp củng cố bùa ngải, vừa thuận lợi cho việc thảo luận hôn sự với gia đình anh.

Không cần chị Mâu thúc giục, tuần nào tôi cũng đúng hẹn đến nhà cô ấy. Chỉ có điều càng về sau, thứ nằm trong chiếc hộp đen dưới cửa sổ càng động đậy dữ dội, có lúc như muốn phá hộp mà ra.

Chị Mâu biết tôi để ý chiếc hộp nhưng chẳng bao giờ giải thích. Ai cũng có bí mật riêng, huống chi cô ấy là phù thủy giáng đầu, càng phải giấu nhiều thứ. Tôi đành bỏ qua.

Đến tháng thứ ba bên Âu Lâm, khi uống liều th/uốc thứ sáu, chu kỳ kinh nguyệt của tôi không đến. Linh cảm mách bảo mình đã có th/ai.

Thử que lên hai vạch, lòng dâng lên cảm giác vui sướng lẫn xót xa. Âu Lâm biết tin thì ôm tôi hôn không ngừng, háo hức đưa tôi đến bệ/nh viện khám tổng quát ngay trong ngày.

Nhìn anh hạnh phúc tột độ, tôi chợt thấy có lỗi. Số phận đứa bé này đã được định đoạt từ trước. Nếu không thể từ bỏ nó, tôi sẽ đ/á/nh mất cả Âu Lâm.

Chị Mâu hứa sẽ tìm cách giúp anh chấp nhận việc mất con, việc tôi cần làm là chờ đợi đứa bé lớn lên trong bụng.

Kể từ khi tôi mang th/ai, Âu Lâm cưng chiều tôi hết mực, không cho đến công ty nữa mà tự anh xử lý mọi việc. Anh chu đáo đến mức tôi muốn nổi cáu cũng không có cớ.

Anh còn m/ua một biệt thự mới, thuê cả người giúp việc và tài xế riêng. Cuộc sống của tôi tựa như trong cổ tích.

Lúc th/ai được hai tháng, tôi dự đám cưới của hai người bạn đại học - Cố Vân Trạch và Tần Cầm. Tại tiệc cưới, tôi gặp lại người anh khóa trên Chu Kim Sức - chàng trai năm xưa nuôi rắn trong ký túc xá.

Không ngờ giờ anh ta lại đi với Ngô Thư D/ao. Nhớ hồi đó, cả tôi và cô ấy từng bị con rắn đắt giá hàng triệu đô của hắn dọa ch*t khiếp. Tôi còn nhớ Ngô Thư D/ao đã kết hôn với một anh khóa trên ở lại trường rồi mà?

Có lẻ vì nhìn chằm chằm quá lộ liễu, Chu Kim Sức ngồi cạnh Ngô Thư D/ao liếc tôi một cái rồi nhíu mày. Anh ta thì thầm điều gì đó, khiến cô nàng ngước lên nhìn tôi đầy ngờ vực nhưng vẫn nở nụ cười gượng gạo.

Chu Kim Sức vốn tính khí kỳ quặc, suốt ngày nghiên c/ứu rắn đ/ộc, bọ cạp trong ký túc xá, lại còn viết cả luận văn về thuật cổ. Con người như thế mà nhận được học bổng du học toàn phần, tôi chẳng ưa nổi.

Ngô Thư D/ao thì là tiểu thư đài các được cưng chiều, ba mẹ còn sống thì tuần nào cũng mang quần áo về nhà giặt hộ. Sau khi họ mất vì t/ai n/ạn, cô lại gặp được anh chàng hết mực yêu chiều, nghe đâu mẹ chồng cũng rất tốt. Vậy mà vẫn chia tay!

Nhưng nhìn cách Chu Kim Sức cưng nựng cô ấy bây giờ, có lẽ cũng hết mực chiều chuộng. Tôi không thích cô ta, có lẽ vì ganh tị với số phận quá may mắn trong khi mình phải tự lực cánh sinh.

Khi tiệc cưới kết thúc, mọi người vào bàn tiệc thì Ngô Thư D/ao bất ngờ đến tìm tôi. Cô ta đảo mắt nhìn bụng tôi rồi gượng cười: "Em có th/ai rồi phải không?"

Tôi nhớ cô ta cưới nhau cũng được một hai năm rồi mà chưa có con. Thấy nụ cười gượng gạo, tôi chỉ đáp lễ: "Vâng. Chị nhìn ra sao thế?" Bụng mới hai tháng làm gì đã lộ.

Nghĩ đến sự mong chờ của Âu Lâm, tôi không khỏi mỉm cười. Nhưng Ngô Thư D/ao lại ngập ngừng, liếc nhìn Chu Kim Sức.

Thấy cô ta như vậy, tôi chỉ muốn bật cười. Thời đại này rồi mà nói chuyện còn phải xem ý đàn ông.

Hình như được Chu Kim Sức gật đầu đồng ý, Ngô Thư D/ao mới khẽ nói: "Em đang bị người ta hạ bùa đấy."

Nghe đến hai chữ "bùa ngải", người tôi cứng đờ, lòng bàn tay vã mồ hôi lạnh. Tôi quay sang nhìn Ngô Thư D/ao, rồi theo ánh mắt cô ta hướng về Chu Kim Sức.

Chợt nhớ ra, thuật giáng đầu chính là hậu duệ của thuật cổ Trung Nguyên kết hợp với tà thuật Đông Nam Á. Xét về ng/uồn gốc, thuật cổ còn lâu đời hơn.

Chu Kim Sức chuyên nghiên c/ứu về thuật cổ, lại được học bổng toàn phần. Nhưng tại sao hắn nhìn ra tôi bị hạ bùa? Mà không phải là tôi hạ bùa người khác?

Nghĩ đến đây, tôi thở phào nhẹ nhõm, cười với Ngô Thư D/ao: "Không thể nào chứ? Bùa ngải chỉ là chuyện đồn đại thôi mà."

Ngô Thư D/ao nhìn tôi chằm chằm, lần này không liếc sang Chu Kim Sức nữa mà thì thầm: "Chu Kim Sức nói loại bùa này cực kỳ lợi hại, cách hạ bùa cũng kỳ quái nên em không tự nhận ra được. Anh ấy mới nhờ chị đến nhắc em."

Gần đây tiếp xúc nhiều với chị Mâu, tôi hiểu rằng mọi tà thuật đều bắt ng/uồn từ tâm. Nếu trong lòng đã nghi ngờ, tự khắc sẽ thấy đâu cũng đáng ngờ.

Chỉ có điều họ không biết, chính tôi mới là người hạ bùa chứ không phải nạn nhân. Có nhắc cũng vô ích!

Nghĩ vậy, tôi chỉ cười tủm tỉm nhìn Ngô Thư D/ao. Mong sao khi Âu Lâm đến đón, đừng để họ gặp mặt kẻo thức tỉnh anh.

Ban đầu Âu Lâm định đưa tôi sang Thái Lan gặp bố mẹ, nhưng bác sĩ dặn ba tháng đầu cần nghỉ ngơi nên anh quyết định đợi th/ai ổn định. Hôm nay đáng lẽ anh đi cùng tôi, nhưng có nhà cung ứng đến ký hợp đồng nên anh phải ra công ty. Dù vậy anh vẫn hứa sẽ đến đón.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Mưa hoa sương gió Chương 13
9 Mất Nét Chương 10.
10 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.

Mới cập nhật

Xem thêm

Nam Phụ Độc Ác Bị Nam Chính Đè Rồi

Chương 2
Tôi là thiếu gia giả độc ác, kiêu ngạo. Sau khi thiếu gia thật trở về, tôi vẫn chứng nào tật nấy. Ỷ vào hào quang vạn người mê trên người mình, tôi tìm mọi cách bắt nạt hắn. Ban ngày tát hắn. Ban đêm ép hắn làm ấm giường cho tôi. Thậm chí tôi còn âm mưu cướp sạch toàn bộ tài sản thuộc về hắn. Nhưng một lần nọ, khi tôi lại ép Bùi Yến Trầm rửa chân cho mình, nhìn gương mặt anh tuấn đầy vẻ không cam lòng của hắn, tôi vừa định vung roi thưởng cho hắn vài cái thật mạnh thì ngay giây tiếp theo, hệ thống đã biến mất từ rất lâu đột nhiên xuất hiện: "Phát hiện giá trị thù hận của nam chính đối với nam phụ đã vượt ngưỡng cảnh báo. Tự động thu hồi hào quang vạn người mê của nam phụ." Tôi chết lặng tại chỗ. Người luôn bị tôi bắt nạt suốt thời gian qua... vậy mà lại là nam chính Long Ngạo Thiên? Nghĩ đến những thủ đoạn mình từng dùng để hành hạ hắn, da đầu tôi lập tức tê dại. Tôi lặng lẽ thu lại cây roi đang định quất lên cơ ngực hắn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Nếu người từng bắt nạt anh đột nhiên biết hối cải, quay đầu làm người rồi... anh có thể tha cho hắn không?" Gương mặt tuấn tú của hắn phủ đầy vẻ tàn nhẫn: "Đương nhiên là không." "Tôi sẽ đòi lại từng món nợ từ hắn gấp bội. Từng chút một hành hạ hắn, khiến hắn sống không bằng chết." Tôi chột dạ nuốt nước bọt. Được rồi. Xem ra kế hoạch bỏ trốn phải nhanh chóng đưa vào lịch trình thôi.
4
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17