Ám Ảnh Trang Sức Xương

Chương 6

26/01/2026 08:16

Mùa này khách du lịch không nhiều. Giang Thao tùy tiện tìm một nhà trọ, liền hỏi thăm người địa phương về núi Đồng Tâm. Có những việc càng giải quyết sớm càng tốt, bởi trong hành trình, anh rõ ràng cảm nhận được càng tới gần điểm đến, nhịp đ/ập từ Đồng Tâm Cốt trong người càng rõ ràng, tựa như nó cũng biết nhà đã gần kề.

Nhưng đáng buồn là hỏi hết cả phố người bản địa, chẳng ai nghe tới Đồng Tâm Sơn, còn Đồng Tâm Trại lại càng không ai biết. Chỉ nghe nói phía tây đây quả thật có ngọn núi lớn tên Bồng Nguyệt Sơn, mấy năm nay phát triển du lịch nên trở thành một điểm tham quan quanh Cổ Trấn Nguyệt Khê.

Tin này khiến Giang Thao háo hức. Tuy tên khác nhưng chứng tỏ núi thực sự tồn tại. Trước đây La Mạn từng nói Đồng Tâm Trại đã biến mất, trăm năm phong sương mấy ai còn nhớ? Thế là anh từ chối người dẫn đường, một mình leo lên Bồng Nguyệt Sơn.

Cảnh sắc trên núi tuy khác đôi chút so với ảo ảnh, nhưng thế núi không thay đổi nhiều khiến Giang Thao mừng rỡ. Đi được một đoạn, anh đưa Đồng Tâm Cốt lên thổi. Tiếng u u vang vọng khắp núi rồi hóa thành sợi dây vô hình dẫn lối. Anh bước theo điệu nhạc rộn ràng ấy, men theo con đường mòn gập ghềnh ít người qua lại, xuyên qua rừng già, tiến sâu vào lòng núi tới trước đống hoang tàn đổ nát.

"Không sai, chính là đây!"

Giang Thao kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt. Hình ảnh cổ trại trong ảo ảnh chợt trùng khít lên đống đổ nát. Dù giờ đây cỏ dại um tùm, chẳng thấy bóng sống nhưng anh vẫn nhận ra từng ngôi nhà xưa, thậm chí cả hướng cổng chính. Nhắm mắt hồi tưởng, trong đầu anh bỗng sáng rõ - anh "thấy" con đường đ/á xanh dẫn tới căn nhà nọ... Anh chậm rãi bước tới trước cửa, đưa tay đẩy nhẹ. Cánh cửa gỗ nhuốm màu thời gian lặng lẽ mở ra, tựa hồ có bóng lưng ai đó đang quay lại, mờ ảo khó nắm bắt. Giang Thao sốt ruột muốn nhìn rõ mặt người ấy, vô thức mở mắt thì chỉ thấy đ/á vụn cùng cỏ dại.

Anh thở dài tiếc nuối, lắc đầu nói với Đồng Tâm Cốt trong tay: "Tôi đã đến rồi, nhưng người ở đâu?"

Như nghe thấy câu hỏi, Đồng Tâm Cốt lăn nhẹ trên lòng bàn tay, phát ra âm thanh vi vu lan tỏa. Lắng nghe, Giang Thao chợt nhận ra điều kỳ lạ, suy nghĩ một lát rồi bừng tỉnh. Đứng trước cánh cửa vô hình, anh đưa Đồng Tâm Cốt lên miệng thổi mạnh: "U... u..."

Âm thanh du dương vang lên, dội vào từng góc hoang tàn. Đồng thời, từ đống đổ nát vẳng lên tiếng đáp trả trầm hùng mà vội vã, tựa hồ đang gắng sức hồi đáp lời gọi.

Rốt cuộc hai âm thanh hòa làm một, nhấp nhô như đôi tình nhân xa cách ôm nhau thổ lộ nỗi nhớ. Lâu sau, cả hai cùng lắng xuống. Giang Thao đỏ mặt thở dài định thổi tiếp thì bỗng nghe tiếng đất đ/á lở ầm trên sườn núi. Một vệt màu vàng đất lan xuống, chưa kịp phản ứng đã tới trước mặt rồi dừng hẳn dưới chân anh.

Theo con đường đất vàng uốn lượn lên núi, tới cuối đường là ngôi m/ộ đ/á đã nứt vỡ do đất lở. Giang Thao nhìn lần cuối Đồng Tâm Cốt trong tay rồi ch/ôn nó vào m/ộ. Anh chắp tay cung kính vái ba lần.

Trói buộc trong lòng chợt tan biến, cả người Giang Thao nhẹ bẫng. Gió núi thổi qua, lá cây xào xạc. Trong tiếng xạc xào ấy, dường như còn vương vấn âm thanh du dương vừa như lời cảm tạ, vừa như lời chúc phúc. Không nỡ phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, anh quay lưng vẫy tay, mỉm cười rời đi.

Xuống núi, Giang Thao trông thấy bóng lưng quen thuộc. Tới gần, người kia quay lại cười tươi - hóa ra là La Mạn!

"Cậu đã trả Đồng Tâm Cốt về rồi."

"Cô theo dõi tôi?"

La Mạn lắc đầu nghiêm mặt: "Tôi biết cậu sẽ tới. Và... cảm ơn."

Đang lúc Giang Thao ngơ ngác, La Mạn mỉm cười giơ bàn tay trái đeo găng đen lên. Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh, cô từ từ tháo găng. Giang Thao nhìn rõ: Trên bàn tay thon thả trắng ngần ấy, thiếu mất đ/ốt ngón tay đầu tiên của ngón đeo nhẫn...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh Trăng Tàn Phai Rồi Lại Nở Rộ

Chương 7
Trúc mã về quê ăn Tết, năm lần bảy lượt bị giới thiệu đối tượng xem mắt. Mẹ liếc nhìn tôi, nói với giọng đầy tiếc nuối: "Nếu không phải con chưa đủ xuất sắc, thực sự không với tới được người ta." "Mẹ thực sự muốn cậu ấy làm con rể nhà mình." Tôi cắn hạt dưa, thản nhiên hùa theo: "Vâng, con là cóc ghẻ không ăn được thịt thiên nga." Nhưng mẹ nằm mơ cũng không thể ngờ được. Tôi và anh ta đã yêu đương lén lút ba năm. Vào cái ngày tôi dùng lời chia tay để ép anh ta công khai mối quan hệ. Anh ta mỉm cười, thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn: "Anh không thiếu những lựa chọn tốt hơn em." "Còn em, em có thể tìm được ai tốt hơn anh sao?"
12.29 K
4 Khắc Sâu Chương 11
10 Giam Cầm Ngược Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Từ Bỏ Đứa Con Độc Nhất Của Giáo Phụ Làng Giải Trí, Đứa Bé Lắm Lời Đông Bắc Dắt Tôi Điên Cuồng

Chương 6
Tôi mang trong mình đứa con độc tôn của trùm giới giải trí, đứa nhỏ miền Đông Bắc lắm lôi kéo tôi điên cuồng Để nhường chỗ cho "bạch nguyệt quang" của Tần Tam Gia, tôi nhận tiền chia tay, khéo léo mua vé máy bay một chiều, thuận tay đặt luôn ca phá thai ngay khi hạ cánh. Vừa bước đến cổng lên máy bay, não tôi bỗng vang lên giọng nũng nịu đậm chất Đông Bắc: [Úi giời ơi! Mẹ ơi đừng lên máy bay! Đi lần này là mất sạch mấy ngàn tỷ đó!] [Ông Tần Tam Gia trông hùng hổ thế thôi, chứ bác sĩ bảo yểu mệnh rồi, nói ổng tuyệt tự! Cả thiên hạ giờ chỉ còn mỗi mình ta là giọt máu cuối cùng!] [Con khốn nạn bạch nguyệt quang kia chính là muốn đợi ổng chết để ăn không chừa máng! Mẹ sao lại khờ thế?] [Mẹ ơi, ta phải quay về! Ôm trọn mấy ngàn tỷ này, sau này cả ngành giải trí sẽ thành vườn sau nhà ta, oai phong lẫy lừng lắm đó!] Tay tôi cầm thẻ lên máy bay đơ cứng giữa không trung. Tuyệt tự? Mấy ngàn tỷ... toàn là của mình? Tôi xé tan vé máy bay, xoa nhẹ bụng. Con ơi, mày nói phải. Đây nào phải mang bầu, Đây là đang ôm thần tài sống trong bụng. Đi thôi, ta về kế thừa gia sản!
Hiện đại
Hài hước
Tình cảm
1
ANH TRAI NUÔI Chương 11