Tôi đặt làm một chiếc nhẫn ngọc bích, đến ngày sinh nhật hắn, tôi mang theo đồ ăn tự tay làm cùng món quà đến. Giang Kính Sinh bị bài vở hànhz hạz đến tiều tụy, khi gặp mặt, dưới mắt hắn hiện rõ hai vệt quầng thâm. Cùng hắn ăn xong bát mỳ trường thọ, tôi đeo chiếc nhẫn ngọc bích vào tay hắn. Hắn cười xoa đầu tôi: "Kiều Kiều, đợi anh tốt nghiệp xong chúng ta kết hôn nhé?"

8

Tôi vốn phải gả vào nhà họ Giang, chỉ là sau khi Giang Kính Sinh nói ra câu đó, tôi lại do dự. Nếu trước đây tôi còn không hiểu rõ, thì giờ đây tôi có thể khẳng định chắc chắn, tình cảm tôi dành cho Giang Kính Sinh chỉ đơn thuần là tình bạn. Tiếng tim đ/ập vang dội đêm ấy đã giúp tôi phân biệt rõ ràng tình cảm dành cho Giang Kính Sinh và Giang Khâm An. Trước khi kịp trả lời hắn, nhà họ Giang đã thay tôi quyết định. Tháng Chạp, tôi đính hôn với Giang Khâm An. Cả Mãn Yên Thành đều biết tin tôi đính hôn với Giang Khâm An, duy chỉ Giang Kính Sinh là không hay biết. Tất cả đều giấu hắn, ngay cả tôi cũng giấu hắn. Nên khi cuối cùng bị Giang Kính Sinh giam cầm, tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Cứ coi như hình ph/ạt vì đã giấu diếm hắn. Chỉ không biết nhà họ Giang sẽ phản ứng thế nào khi biết tôi mất tích. Những con búp bê phương Tây xếp đầy tủ kính phòng tôi bị Giang Kính Sinh mang đến biệt viện giam giữ tôi. Hắn ít khi đến, nhưng luôn sai người mang đồ chơi vặt cho tôi giải khuây. Tôi bị giam nửa tháng, ngày đính hôn với Giang Khâm An sắp đến nơi. Lần này Giang Kính Sinh ở lại phòng tôi rất lâu. Hắn nói đã nghĩ ra cách, chúng tôi sẽ cùng nhau trốn đi. Đến nơi không ai biết chúng tôi, không có những quy tắc rườm rà phức tạp. Sau khi kết hôn sinh hai đứa con, cùng nhau già đi. Nghe hắn vẽ ra viễn cảnh tương lai, tôi tà/n nh/ẫn kéo hắn từ mộng tưởng về hiện thực. "Giang Kính Sinh, em chỉ luôn coi anh như người anh trai thôi." Nghe vậy, Giang Kính Sinh sững sờ, sau đó gằn giọng cười lớn: "Kiều Kiều, trò đùa này không hay đâu." "Những năm qua em có lỗi với anh, anh cũng cắn em một cái đi, chúng ta coi như hòa." "Hòa? Ha ha, Tống Kiều Kiều, ngươi đúng là ảo tưởng!" Mắt Giang Kính Sinh đỏ ngầu, ánh nhìn như muốn nuốt chửng tôi. Hắn dồn tôi vào góc, x/é nát quần áo trên người tôi—

...

Giang Kính Sinh mặc quần áo đứng dậy, tôi thờ thẫn nhìn lên trần nhà. Nước mắt lăn dài từ khóe mắt, thấm ướt vỏ gối. Trước khi rời khỏi phòng, giọng khàn đặc của tôi cất lên: "Vết răng trên vai anh... khi nào biến mất thế?" "Vết răng nào?" Tôi không nói nữa, tôi vốn tưởng mình có thể dễ dàng phân biệt hai người họ, dù gương mặt giống nhau nhưng tính cách hoàn toàn khác biệt. Nhưng tôi không ngờ, cũng có lúc mình nhầm lẫn. Người bấy lâu che mắt bảo tôi đừng nhìn là Giang Khâm An. Người liên tục an ủi tôi là Giang Khâm An. Người khiến tim tôi lo/ạn nhịp trong đêm ấy là Giang Khâm An. Thì ra... luôn là Giang Khâm An. Ngày đính hôn, tôi lê bước thân thể rã rời đến miệng giếng trong biệt viện. Khi sắp nhảy xuống, một bàn tay kéo tôi lại. Chưa bao giờ tôi thấy Giang Kính Sinh như thế. Toàn thân hắn bốc lên khí chất âm trầm đ/áng s/ợ. Không biết hắn cho tôi uống th/uốc gì, người tôi mềm nhũn, không cựa quậy được. Tôi trơ mắt nhìn hắn lúi húi pha chế thứ th/uốc quái q/uỷ trước mặt, thân thể nặng như đeo chì. "Kiều Kiều, em không thích búp bê sao? Anh có cách giúp em giống như búp bê, mãi mãi tươi trẻ, vĩnh viễn không rời xa anh." Giang Kính Sinh xoa mặt tôi, nở nụ cười rùng rợn. Tôi mở miệng, giọng nói yếu ớt lạ thường. Giang Kính Sinh cúi sát tai vào miệng tôi. "Giang... Giang Kính Sinh... dừng lại đi." Hắn cười, không khí quanh đó đặc quánh lại, tay hắn siết ch/ặt cằm tôi: "Tống Kiều Kiều, đôi khi em nói chuyện thật đáng gh/ét!"

"Ừ—" Tôi cong người lên, chất lỏng lạnh lẽo trong ống tiêm chảy dọc mạch m/áu cổ. Tiếng tim tôi càng lúc càng yếu, cảnh vật xung quanh mờ nhòe. "Rầm!" Có người đạp cửa xông vào. Tôi thấy một bóng người loạng choạng chạy về phía mình. "Kiều Kiều!" Là giọng Giang Khâm An. Trái tim tôi trong khoảnh khắc ấy đ/ập mạnh hai nhịp — rồi ngừng hẳn.

9

Mọi chuyện kiếp trước, tôi đều nhớ ra hết. Sức lực trên cổ siết ch/ặt, tôi cắn răng chịu đ/au, nói từng tiếng đ/ứt quãng: "Không... người đầu tiên em gặp... là... là Giang Khâm An." Vừa dứt lời, tiếng gọi vang lên ngoài cửa: "Kiều Kiều!" Là Thẩm Dư. Giang Kính Sinh buông tay, tôi ngồi thụp xuống đất ho sặc sụa. "Ngươi lừa ta!" Giang Kính Sinh lắc đầu, lảo đảo lùi về phía sau. Thẩm Dư xông vào phòng, Giang Kính Sinh vừa đứng trước mặt tôi đã biến mất tự lúc nào. "Tớ thấy tin nhắn cậu gửi rồi. Tên bi/ến th/ái đâu? Giờ ổn chưa?" Tôi vừa ho vừa lắc đầu. Tôi vịn tay Thẩm Dư đứng dậy, kéo cô ấy ra ngoài. Tôi không muốn ở đây thêm giây nào. "Rầm!" Cánh cửa đóng sầm bởi một cơn gió. "Tống Kiều Kiều! Ngươi không được đi đâu hết!" "Anh là ai?" Thẩm Dư đứng che chắn phía sau tôi. "Không phải việc của ngươi!" Giang Kính Sinh vung tay, Thẩm Dư bay văng xuống đất. Tôi chồm tới nắm tay Giang Kính Sinh: "Xin anh, đừng hại cô ấy!" Giang Kính Sinh nhìn tôi, môi mỏng hé mở: "Để cô ta đi." "Được, được." Tôi vừa nói vừa đẩy Thẩm Dư ra ngoài. May mà Giang Kính Sinh không hiểu về điện thoại, tôi đẩy chiếc điện thoại vào lòng Thẩm Dư, khẽ mấp máy "mục ghi nhớ". Trong đó có địa chỉ đồn cảnh sát giam giữ Giang Khâm An cùng tên hắn. Khi cánh cửa sắp đóng lại, Giang Kính Sinh lên tiếng: "Khoan." Tôi và Thẩm Dư đứng ch*t trân. "Để lại thứ trong người." Như gáo nước lạnh dội xuống, Thẩm Dư r/un r/ẩy đưa điện thoại cho tôi. Giang Kính Sinh bước tới cầm lấy điện thoại của Thẩm Dư. Cánh cửa đóng sầm. Hy vọng cuối cùng tiêu tan. Muốn biết tại sao Giang Kính Sinh còn sống, chỉ còn cách hỏi Giang Khâm An. Nhưng Giang Khâm An đang bị giam giữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tú tài phu quân đem ta gán nợ vì hồng nhan, ta trở thành áp trại phu nhân được sủng ái nhất

Chương 10
Khi bọn sơn tặc Hắc Phong Trại đến đòi nợ, phu quân đã đẩy tôi ra. Chàng ta nợ ba trăm lượng bạc, nhưng lại đem hết gia sản đi chuộc lại dinh thự cho biểu muội. Sơn tặc hỏi chàng muốn tiền hay muốn mạng, chàng chỉ tay vào tôi rồi nói: "Nàng ấy biết ủ rượu, biết tính toán, nhan sắc cũng không tệ." "Mang nàng ta đi, ba trăm lượng coi như xóa nợ." Thấy bộ dạng ấy của chàng, lòng tôi chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi đã nuôi chàng ăn học suốt sáu năm trời. Chàng không biết gánh nước, không biết bổ củi, ngay cả khi hũ gạo trống không cũng chỉ biết gọi tôi. Giờ đây, việc duy nhất chàng làm được, chính là đem vợ ra gán nợ. Đến sơn trại, tôi gặp đại đương gia Tần Liệt. Người đàn ông ấy cao lớn tuấn tú, nhưng lại thật thà chất phác. Chàng không dám bước vào phòng tôi, chỉ lẳng lặng sửa lại mái nhà dột, rồi một mình vác về tám bao lương thực. Sơn trại cũng chẳng nghèo khó như lời đồn. Sau nhà nuôi gà vịt, kho chứa đầy thịt khô, trên bếp hầm món gà rừng thơm phức, ngay cả chăn đệm tôi nằm cũng là loại mới phơi nắng. Trước kia ở nhà họ Hứa, tôi phải dậy từ tờ mờ sáng để giặt giũ, làm lụng vất vả cả năm cũng chẳng được ăn mấy bữa thịt.
0