Cam Oán

Chương 6

31/12/2025 10:02

Nhìn theo bóng mẹ, tôi chợt hiểu ra tất cả. Tôi biết, mẹ đã c/ứu mạng tôi thật rồi.

12

Sáng hôm sau, ông hai đã đến gõ cửa phòng tôi. Vừa mở cửa, tôi thấy trong mắt ông thoáng chút ngạc nhiên.

"Bình này, đêm qua có chuyện gì xảy ra không?"

"Dạ không ạ!"

Tôi dụi mắt ngái ngủ, bộ dạng chưa tỉnh hẳn.

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

Ông hai gật đầu, giọng nói thoáng chút bối rối.

"Ông ra chợ m/ua ít chu sa giấy vàng, hôm nay cháu cứ ở yên trong phòng."

Nói rồi ông quay đi, chợt ngoảnh lại đưa tôi một lọ sứ:

"Cháu đi lấy ít nước tiểu đồng tử, ông cần dùng."

Tôi đỡ lấy lọ, dù không hiểu vẫn gật đầu đồng ý.

13

Chưa đầy khắc đồng hồ sau khi ông hai đi, trời quang mây tạnh bỗng chuyển âm u. Mặt trời vừa nhô lên đã bị đám mây đen kịt nuốt chửng, đen đến nỗi chẳng lọt tia sáng nào. Giữa ban ngày mà tối đen như đêm, giơ tay không thấy ngón.

"Cạch... cạch..."

Tiếng đ/ập cửa dồn dập.

"Bình! Mở cửa mau!"

Là ông hai, sao ông m/ua đồ nhanh thế? Tôi mở cửa, thấy ông mặt mày tái mét, trán đầm đìa mồ hôi.

"Nước tiểu đồng tử ta dặn, xong chưa?"

"Dạ xong rồi."

Tôi đưa lọ ngọc đựng nước tiểu cho ông. Ông hai định đi, chợt để ý bộ quần áo tôi mặc.

"Sao không mặc bộ đồ anh họ cho?"

Ông nhìn bộ đồ vá chằng vá đụp của tôi, mặt khó chịu.

"Dạ mẹ cháu bảo "vô công bất hưởng lộc", cháu đã trả lại cho anh Hải rồi. Anh ấy còn khen cháu ngoan nữa."

Vừa dứt lời, mặt ông hai đột nhiên đen sầm, hai mắt trợn trừng như muốn lồi ra khỏi hốc.

"Không tốt rồi!"

Ông hai hét lên, túm gáy tôi lôi xềnh xệch về phòng anh Hải. Chân ông đ/á mạnh làm cánh cửa bật mở, tôi bị quăng xuống đất. Ông hai lao vào phòng rồi bỗng gục xuống khóc thảm thiết.

"Hải ơi là Hải!!!"

Trên nền gạch, là x/á/c anh họ tôi. Đầu lìa khỏi cổ, mặt nát bét như bị vật gì đ/ập tan tành - giống hệt cô gái anh ta từng đ/á/nh ch*t.

"Mày gi*t cháu tao, tao bắt mày đền mạng!"

Thấy anh Hải đã ch*t, ông hai đi/ên cuồ/ng giơ móng tay trắng bệch đ/âm về phía tôi. Ngay khi móng tay ông sắp đ/âm thủng cổ tôi, thân hình ông đột nhiên đơ cứng.

Tôi hoàn h/ồn nhìn kỹ, phát hiện trên đầu ông hai cắm sâu một con d/ao phay. M/áu chảy dọc theo nếp nhăn trên mặt ông. Ngay sau đó, thân thể ông đổ sầm xuống đất.

Lúc này, tôi run bần bật. Không phải vì ông hai, mà vì sau khi ông ngã xuống, tôi thấy cái x/á/c không đầu của anh Hải đang đứng sừng sững trước mặt.

14

"Yêu quái! Không ngờ lão bị mày lừa! Nhà tan cửa nát, đến đi, cho ta một cái ch*t tươi!"

Ông hai nằm dưới đất, gắng gượng ngồi dậy. X/á/c không đầu của anh Hải từ từ tiến lại gần.

Đúng lúc ấy, tôi thấy tay ông hai thọc vào ng/ực áo. Khi x/á/c ch*t giơ tay về phía ông, ông rút ra lọ sứ ném thẳng vào nó.

"Ầm... ầm... ầm...!"

Lọ sứ vỡ tan, vô số tia lửa bùng lên như pháo hoa rực rỡ. Chỉ chốc lát, th* th/ể anh họ tôi bốc ch/áy ngùn ngụt.

"Cùng ch*t với yêu quái như mày, lão ch*t cũng mãn nguyện!"

Ông hai gào lên một tiếng, đầu đ/ập mạnh xuống nền gạch. Đôi mắt vẫn mở trừng trừng khi ch*t.

Đợi đến khi x/á/c anh Hải ch/áy thành đống tro tàn, tôi thở dài định về nhà thì nghe thấy sau lưng vang lên giọng nữ:

"Đồng xanh lúa chín, thóc đầy bồ thơm hương..."

15

Tim tôi đóng băng, biết mình không thể thoát được nữa.

Quả nhiên, tôi thấy một bàn tay trắng bệch thò ra từ sau gáy. Tôi nhắm mắt lại.

Hôm đó khi định cho nữ q/uỷ n/ổ tan x/á/c, tôi đã định giũ sạch mối h/ận. Nhưng nghe tiếng khóc "mẹ ơi" của nó, lòng tôi chùng xuống.

Ai cũng có mẹ. Mẹ tôi chỉ vì tôi bỏ một bữa ăn mà đ/au lòng đến thế. Nếu mẹ nữ q/uỷ biết con gái mình thành ra thế này, hẳn sẽ đ/au đớn biết bao!

Trong phút chót trước khi hết ba canh giờ, tôi vớt lọ ngọc lên ném qua cửa sổ. Ngay sau đó, ông hai và anh Hải xông vào nhà kho.

Lúc ông hai bảo anh Hải đưa quần áo cho tôi, tôi tưởng ông thật lòng tốt. Nhưng khi thấy "ông hai" phía sau giơ d/ao phay lên, tôi chợt hiểu: Tất cả chỉ là âm mưu của ông để c/ứu cháu trai.

Nếu đoán không lầm, m/a q/uỷ khi đã ch*t sẽ m/ù mắt. Chúng chỉ nhận diện mục tiêu qua âm thanh và mùi hương. Thế nên ông hai mới bắt tôi mặc đồ của anh Hải, lại đeo cho tôi ngọc Phật mà anh ta đã đeo suốt chục năm. Bảo sao tôi thấy miếng ngọc quen mắt!

Ông làm thế chỉ để nữ q/uỷ nhầm tôi với anh Hải. Nếu tôi ch*t, nó sẽ không làm phiền anh ta nữa. May thay, lúc cận kề cái ch*t, tôi nghe tiếng mẹ gọi nên bản năng đáp lại. Nữ q/uỷ nghe thấy giọng lạ nên tôi thoát ch*t. Chính tình yêu của mẹ đã c/ứu tôi.

Sau khi ông hai đi, thấy trời chuyển giông, tôi biết cơ hội đã đến. Tôi trả lại quần áo cho anh Hải chính là để chỉ vị trí cho nữ q/uỷ. Anh ta còn khen tôi ngoan, đúng là lòng tham hại ch*t người!

Quả nhiên, nữ q/uỷ không phụ lòng tôi. Còn chai "nước tiểu đồng tử" kia, chính là lúc trả đồ tôi nhờ anh Hải đi tiểu hộ. Thế nên nó chẳng có tác dụng trừ tà gì cả.

Ông hai đã coi tôi làm mồi nhử, đừng trách tôi tà/n nh/ẫn.

16

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, tôi nhắm ch/ặt mắt chờ đợi. Nhưng chờ mãi chẳng thấy gì. Ơ kìa, hình như trong tay tôi có vật gì?

Tôi mở mắt nhìn xuống lòng bàn tay. Trong tay tôi là một quả cam to thơm phức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Làm ngoại thất chuyên nghiệp thì sao?

Chương 9
Ta là ngoại thất chuyên nghiệp, chuyên dụ dỗ lũ đàn ông bạc tình, giúp những người phụ nữ khốn khổ ly hôn. Rồi thừa cơ giả chết trốn đi, nhận tiền công. Đó là quy trình nhận việc của ta. Vì danh tiếng quá tốt, Hoàng hậu tìm đến ta. "Chỉ cần ngươi giúp ta rời khỏi hoàng cung, bảy tòa tiền trang đều thuộc về ngươi!" Thế nhưng bà ta dẫn ta vào yến tiệc cung đình. Chỉ một ánh nhìn, ta đã hối hận. Bởi nhìn quanh một vòng. Vương gia mắt híp kia, ta từng trốn thoát. Trạng nguyên lạnh lùng nọ, ta cũng từng trốn thoát. Kẻ đáng sợ nhất lại chính là người ngồi trên long ỷ. Ta không chỉ từng trốn thoát khỏi hắn. Trước khi trốn, ta còn cưỡi hắn suốt đêm, hành hạ làm nhục. Đêm đó, hắn điên cuồng gào thét. Đôi mắt đỏ ngầu thề độc: "Phương Hảo Hảo, đợi khi ta cử động được, nhất định sẽ giết chết ngươi!"
Cổ trang
10