Cơm trộn tro hương ngày Thanh Minh

Chương 7

25/01/2026 09:45

Họ đang tranh giành quyền nuôi tôi.

Họ có yêu tôi không? Không, họ chỉ yêu chính mình.

Có lẽ nếu tôi ch*t đi, họ sẽ không còn tranh cãi về quyền nuôi tôi nữa...

"Con chưa đủ khả năng tự sinh tồn. Bố mẹ con sắp có gia đình mới riêng, chẳng có gì đáng tiếc..."

Tôi khẽ đáp lời bà Ba, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng dần. Ánh mắt bà nhìn tôi chất chứa vạn nỗi niềm.

Tôi cười gượng.

"Thật ra như thế này cũng tốt. Nơi duy nhất khiến lòng con lưu luyến, nơi con có thể trở về... chỉ còn lại chốn này thôi."

"Con cảm ơn bà."

Tôi cúi chào từ biệt bà Ba, khi ngẩng đầu lên đã thấy mình trở về linh đường của chính mình.

Ngước mắt nhìn quanh, quả nhiên vắng tanh. Bố mẹ đều vắng mặt, chỉ có nén nhang trầm do nhà tang lễ thắp cho tôi.

Đó là mùi tro nhang tôi thường ngửi thấy.

"Người ch*t lần này trẻ thế."

"Tiếc thật, nghe nói bố mẹ chẳng buồn đ/au gì, chỉ quan tâm tiền bồi thường được chia bao nhiêu."

"Đứa bé tội nghiệp, mới hơn chục tuổi đầu..."

Nhân viên nhà tang lễ thì thào trao đổi vài câu. Tôi nhìn khói nhang cuộn từng lớp, cho đến khi tàn hương đ/ứt đoạn.

Năm sau vào tiết Thanh minh, chú Bảy xây cho bác Hai ngôi nhà mới ở quê, cả nhà sum vầy hạnh phúc.

Số tiền tên đạo sĩ giả l/ừa đ/ảo đã được chú Bảy đòi lại. Hắn ta bị đ/á/nh một trận, cam kết không dám lừa người bừa bãi nữa.

Chiếc hộp gỗ quý giá nhất của bà Ba được tìm thấy trong kẽ gạch, bên trong chỉ có một tờ bệ/nh án, một chiếc đồ chơi gỗ và tờ giấy cuộn tròn đã ố vàng vì thời gian.

Đồ chơi là của bác Hai thuở nhỏ. Khi mở tờ giấy cuộn tròn ấy ra, nhìn thấy cái tên trên đó, chú Bảy bật khóc nức nở.

Đó là giấy khen đầu tiên chú nhận được thời cắp sách.

Ba thứ quý giá nhất cả đời bà Ba, chỉ có vậy.

Lúc tôi sắp đi, thấy chú Bảy đ/ốt vàng mã và thắp nhang trước m/ộ tôi.

Tôi khẽ nói lời cảm ơn, không biết chú có nghe thấy không...

Tiết Thanh minh ư?

Nghe nói ăn cơm trộn tro nhang sẽ nhìn thấy những thứ không sạch sẽ.

Có lẽ cái ch*t chính là nỗi tiếc nuối triền miên.

Lãng quên mới là điểm kết thúc của cái ch*t...

Biết đâu trước khi đi, tôi có thể... rắc chút tro nhang vào bát cơm của bố mẹ.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiên hạ đồn ta khắc chồng, nhưng ta lại trở thành Hoàng hậu.

Chương 5
Tôi là gái sát phu nổi tiếng khắp mười làng tám xóm. Năm mười sáu tuổi, cha tôi bán tôi cho nhà họ Lưu cùng làng, cậu cả họ Lưu đột tử ngay trong đêm tân hôn. Cha tôi liền bán tôi sang nhà họ Trương làng bên, tiệc cưới đêm ấy, chú rể say rượu ngã xuống ao chết đuối. Danh tiếng sát phu của tôi ngày càng lan xa, chẳng ai dám cưới. Cha thấy tôi thành đồ bỏ đi, định đánh chết tôi để đem đi bán hôn. Mẹ tôi nghĩ ra kế, mướn người giả làm thầy bói phao tin tôi là gái thiên mệnh phú quý, đàn ông tầm thường phúc mỏng không gánh nổi. Lý Viên Ngoại trong trấn chỉ định tôi làm dâu, nửa năm sau khi tôi về nhà chồng, thương hội của ông ta bội thu bạc tỷ. Năm thứ hai sau hôn lễ, chồng tôi đỗ trạng nguyên, cả nhà hớn hở chuẩn bị dọn lên kinh thành. Chồng tôi bất ngờ ném cho tôi tờ thư hưu thư: "Phù Phù, ta có lỗi với nàng, nhưng công chúa đã để mắt tới ta, ta không dám đắc tội với công chúa." Tôi bị đuổi về nhà mẹ đẻ, trước khi đi, mẹ chồng thương tình lén đưa cho tôi một gói bạc. Đêm hôm ấy, thiên thạch từ trời giáng xuống nhà họ Lý, ông cụ nhà chồng cũ và chồng cũ đều chết tại chỗ, chỉ mẹ chồng may mắn thoát nạn. Bà lập tức chạy đến nhà tôi quỳ lạy: "Phù Phù, họ Lý có lỗi với con, mong con bỏ qua cho mẹ. Thằng con mẹ mê muội tự ý viết thư hưu thư, mẹ không xúi giục nó đâu!" Từ đó, tôi không còn là gái sát phu mười làng tám xóm, mà thành danh tiếng phú quý lừng lẫy khắp vùng. Chồng tôi chết hết người này đến người khác, nhưng kẻ đến cầu hôn vẫn nối đuôi nhau không dứt.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
6